Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 600: Lựa chọn (11)




Nắm đấm Nam Cung Mặc dần dần buộc chặt, ngày như vậy, cậu thật sự chịu đủ rồi.

Cậu căn bản không để bụng có ai thừa nhận cậu hay không, cậu hiện tại đã có năng lực để mang mẹ rời đi, nhưng, vì cái gì bà vẫn cố chấp mà muốn tiếp tục mỗi ngày nhìn ánh mắt người khác, mỗi ngày bị người khác ở sau lưng đâm chọc như vậy.

Cậu thật sự không hiểu Lâm Na, ở trong lòng bà, rốt cuộc cái gì là quan trọng nhất.

Bà vì người đàn ông này, hoặc là tài sản của ông ta, khổ tâm tính toán nhiều năm như vậy, chẳng lẽ một chút đều không mệt sao?

“Nghiêm luật sư, cậu nói một câu đi!” Lâm Na nhìn về phía Nghiêm Tử Hoa vẫn luôn trầm mặc đứng ở đầu giường— luật sư tư nhân của Nam Cung Lâm, cũng là người ông tín nhiệm nhất.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều nhìn về phía Nghiêm Tử Hoa.

“Đúng rồi, anh tôi nhất định có viết di chúc! Nghiêm luật sư, cậu mau nói a!”

Người phụ nữ cứ luôn miệng gọi Nam Cung Lâm là anh, kỳ thật là họ hàng 18 đường núi, trực hệ của Nam Cung Lâm phần lớn đã không còn nữa.

Nghiêm Tử Hoa đỡ đỡ mắt kính, mặt không cảm xúc nói: “Tôi phải đợi một người tới mới có thể tuyên bố di chúc, dựa theo ý của Nam Cung tiên sinh, cũng cần phải chờ người đó tới, mới có thể ký tên vào đơn làm phẫu thuật.”

“Chờ một người? Người nào?” Mọi người sôi nổi truy vấn.

Khi nào bên cạnh Nam Cung Lâm có một người như vậy? Mà bọn họ cư nhiên một chút tin đồn cũng chưa nghe được!

Nghiêm Tử Hoa lại không hề đáp lại, chỉ trầm mặc luôn nhìn đồng hồ.

Lâm Na đột nhiên lặng im, sắc mặt trở nên đặc biệt khó coi, thất thần mà lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ là cô ấy……”

Mọi người đều đang nôn nóng chờ đợi nhân vật mấu chốt như lời Nghiêm Tử Hoa nói, từ xa hành lang truyền đến một trận tiếng bước chân, tần suất rất dồn dập, có thể cảm nhận được sự lo âu của chủ nhân.

Vài giây qua đi, cô gái thở hồng hộc mà xuất hiện ở cửa phòng bệnh, khom lưng vừa thở dốc vừa quét mắt nhìn người đầy nhà này.

Nhìn thấy người tới, ánh mắt Nam Cung Mặc khẽ nhúc nhích, nhưng thần sắc vẫn như thường, mà Lâm Na sắc mặt khiếp sợ, móng tay đều cắm vào lòng bàn tay, những người còn lại thì hai mặt nhìn nhau, lòng tràn đầy hồ nghi mà đánh giá cô gái đang khom lưng há miệng thở dốc……

Tướng mạo cô gái vô cùng xuất sắc, cho nên mọi người không khỏi đều ái muội mà suy nghĩ, thậm chí nghĩ tốt nhất Lâm Na có thể cùng cô gái này trai cò đánh nhau, sau đó bọn họ liền có thể ngư ông đắc lợi.

Hạ Úc Huân rốt cuộc chậm rãi thở ra, làm lơ ánh mắt chờ đợi của người liên can, lập tức đi đến trước mặt Nam Cung Lâm, thanh âm run rẩy: “Nam Cung tiên sinh……”

Gọi một tiếng, Nam Cung Lâm không có phản ứng, cô có chút nóng nảy, cầm tay ông lại gọi một tiếng: “Nam Cung tiên sinh……”

Trong đám người bắt đầu có người nhỏ giọng nghị luận, sau đó tiếng nghị luận càng lúc càng lớn, tất cả đều đang cùng Nghiêm Tử Hoa dò hỏi đây là cô gái vừa rồi anh nói có phải hay không.

Trên giường bệnh, tựa hồ nghe được thanh âm người tới, Nam Cung Lâm cố hết sức mà mở to mắt, sau khi nhìn thấy Hạ Úc Huân, con ngươi vẩn đục lập tức tràn ra thần thái, giãy giụa suy nghĩ muốn nói gì đó.

Ý bảo hộ sĩ bên cạnh giúp ông tạm thời lấy mặt nạ dưỡng khí ra, sau đó thở hổn hển mở miệng nói: “Úc huân…… Con đã đến rồi……”

“Sao lại biến thành như vậy? Ông đừng nói gì cả, nhanh chóng làm phẫu thuật đi!” Nghe được ông gian nan mà mở miệng nói chuyện, Hạ Úc Huân có chút trách cứ, nhưng khó nén lo lắng cùng đau lòng.

Nhìn dáng vẻ cô gái nôn nóng hoảng loạn, Nam Cung Lâm cảm thấy trong lòng còn ngọ ngào hơn ăn mật, thậm chí ngay cả vết thương đau như vậy đều không thấy gì, ông gian nan mà nở một nụ cười: “Con đang lo lắng cho ta sao?”