Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 613: Thiên kim trở về (2)




Anh vẫn luôn khẩn trương Tiểu Bạch như vậy, vẫn luôn nắm chặt đứa bé không buông, nơi nào có thể trông cậy vào cô nể tình đứa bé mà trở lại bên cạnh mình, bất quá chuyện lo lắng 5 năm trước, lại tới một lần nữa……

Cho nên, cho dù biết sau khi đem cô đẩy đến vị trí kia, tương lai sẽ có bao nhiêu nhân tố không xác định anh khó có thể đoán trước được, nhưng anh vẫn lựa chọn một bước này.

-

Từ sau khi ở bệnh viện trở về, Hạ Úc Huân cùng Tần Mộng Oanh nói ra quyết định của mình.

Tần Mộng Oanh đã sớm đề nghị cô làm như vậy, tất nhiên là đối với việc này tỏ vẻ tán đồng, cũng rất vui vẻ cô cuối cùng có thể nghĩ thông suốt, đi bước đầu tiên.

Thời gian cách ngày tổ chức tiệc chỉ còn chưa đến một tháng, trong khoảng thời gian này, cô phải xử lý quá nhiều chuyện.

Đầu tiên là đi đến trường học từ chức, sau đó để tránh đến lúc ở bữa tiệc mất mặt, cô còn phải học rất nhiều thứ trước, tình hình công ty cũng phải nhanh chóng làm quen, để có thể mau chóng nhậm chức.

Trong khoảng thời gian này, Tiểu Bạch vẫn luôn ở bên cạnh cô.

Ngày đó Lãnh Tư Thần rõ ràng gửi tin nhắn nói cô gặp Nam Cung Lâm xong liền đem Tiểu Bạch đưa về, nhưng, đều đã qua hai lần cuối tuần, anh lại một chút tin tức đều không có.

Đương nhiên, Hạ Úc Huân không cho rằng anh thiện tâm quá độ, hy vọng anh là yêu đương không có thời gian!

Có thể là bởi vì gần đây sự việc xác thật là quá nhiều, bị phân tán lực chú ý, cô phát hiện lòng mình trước đó bị Lãnh Tư Thần quấy nhiễu đến lung tung rối loạn lại bình tĩnh hơn rất nhiều, cuộc sống cũng rất phong phú.

Có lẽ, thay đổi cuộc sống, cũng không tồi.

Cô tựa hồ đã rất lâu rồi chưa thấy được chính mình luôn tràn ngập nhiệt tình như năm đó.

Đặc biệt là ngẫu nhiên ảo tưởng một chút một ngày kia có thể cho Lãnh Tư Thần nếm thử tư vị cam chịu, liền cảm thấy càng thêm có động lực.

Thậm chí có buổi tối cô nằm mơ thấy chính mình ở trong mơ vừa một chân dẫm lên lưng Lãnh Tư Thần vừa ngửa mặt lên trời cười to, nói: “Quỳ xuống cho bà cô hát bài ca chinh phục! Đừng gọi ta Tiểu Huân, gọi ta nữ vương đại nhân!”

Vậy là tẩu hỏa nhập ma……

Rốt cuộc, một buổi tối trước bữa tiệc, Lãnh Tư Thần biến mất đã lâu đột nhiên xuất hiện.

Lúc ấy, cô mới vừa xong huấn luyện lễ nghi xã giao mà Nghiêm Tử Hoa sắp xếp cho cô trở lại Hạnh Hoa Thôn.

Bù lại suốt một ngày cô đều sắp hộc máu, đầu óc đều là kiêng kị cái này kiêng kị cái kia, dùng lời có thứ tự sâu sắc ý nghĩa là cái gì…… Hít thở không khí trong lành vùng ngoại ô, nhìn sao trời lập loè trên đỉnh đầu tâm tình mới tốt hơn chút.

Tiện tay túm một cây cỏ đuôi chó ngậm vào trong miệng, đang dưới ánh trăng vừa ngâm nga hát vừa đi vào trong nhà, vượt qua một con đường nhỏ, liếc mắt một cái nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đứng trước cửa nhà.

Bóng người kia cơ hồ hòa hợp thành một thể với bóng đêm, chỉ có cặp mắt kia, so với sao trên trời còn sáng ngời hơn.

Đầu ngón tay người đàn ông có một ánh sáng màu cam bất định, tựa hồ là đầu mẩu thuốc lá, rất xa thấy cô, liền đem điếu thuốc ném dưới chân dập tắt, lẳng lặng mà đứng ở nơi đó nhìn chăm chú cô, chờ cô đến gần nhàn nhạt nói một câu: “Đã về rồi.”

Ngữ khí kia, tự nhiên đến mức dường như anh một người chồng đang chờ bà xã mình trở về.

“Anh sao lại hút thuốc?” Hạ Úc Huân vừa đến gần đã ngửi được mùi hoa dạ lan cũng không át được mùi thuốc.

Thấy cô nhìn thấy mình câu đầu tiên lại là câu này, con ngươi Lãnh Tư Thần chợt lóe, đáp: “Không hút, chỉ là đốt. Yên tâm, không quên chuyện đã đồng ý với em.”

Hạ Úc Huân có chút vô ngữ mà lẩm bẩm: “Nhìn cho đỡ thèm đúng không? Tật xấu này của anh cũng thật đủ đặc biệt…… Bất quá, thứ khác có thể nhìn đỡ thèm, thuốc vẫn là từ bỏ, anh đây là hít khói thuốc! Nguy hại lớn hơn nữa!”

“Được.”

Thấy anh hôm nay dễ nói chuyện như vậy, trong lòng Hạ Úc Huân dựng lông, chần chờ hỏi: “Anh tới đây có việc sao?”