Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 622: Phụ tử liên minh (1)




Tiếp theo, dưới ánh mắt sững sờ của cô thay cô mang chiếc thứ hais.

Động tác kia, thong thả ung dung, ưu nhã mà thân sĩ, giống như đang tiến hành nghi thức trang nghiêm hạng nhất.

Không đợi cô phản ứng lại, Lãnh Tư Thần đã đem giày cao gót vừa rồi của cô cất vào hộp, đưa cho bảo tiêu bên cạnh, sau đó đứng lên, sửa lại cổ tay áo, xoay người rời đi.

Không mang theo một mảnh đám mây, chỉ để lại tròng mắt rơi xuống đầy đất.

Quả thực tùy hứng khiến người ta muốn đánh chết anh!

Tức giận rất nhiều, Hạ Úc Huân mím môi, cúi đầu nhìn giày trên chân.

Sau khi thay giày bệt mềm mại thoải mái, cô liền giống như từ vách đá sâu thẳm về tới đất bằng, cả người đều sống lại.

Thẩm Diệu An bên cạnh nhịn không được, nhấp ngụm rượu, cười lạnh một tiếng, nói: “A, Lãnh tổng đây là có ý gì? Hẳn không phải là có ý tứ gì với Nam Cung tiểu thư chứ! Ha ha, chẳng lẽ muốn tiểu thư người ta làm mẹ kế cho con trai anh sao? Có cô gái nào nguyện ý làm loại chuyện tốn công vô ích này!”

“Tôi nguyện ý tôi nguyện ý!”

“Tôi cũng nguyện ý tôi cũng nguyện ý a!”

“Cho dù bớt đi mười năm tuổi thọ tôi cũng nguyện ý!”

……

Nghe được chung quanh các cô gái trăm miệng một lời trả lời, khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Diệu An tức khắc đen hơn đáy nồi.

Mấy cô gái đáng chết này, còn có khí tiết hay không chứ?

Lãnh Tư Thần khối băng sơn xấu này rốt cuộc có chỗ nào tốt? Mỗi ngày đều bày ra bản mặt lanh, lời nói thì nghiêm khắc công năng chướng ngại, hiện tại còn mang theo con riêng vậy mà vẫn có nhiều cô gái đổ xô vào! Các cô là mắt mù sao?

Thẩm Diệu An hắn vừa đẹp trai lại vừa trẻ, tính cách tốt còn bao dung, nếu là bại bởi Âu Minh Hiên cái loại cao thủ tán gái ngay cả hắn cũng theo không kịp còn chưa tính, bại bởi Lãnh Tư Thần hắn tuyệt đối một ngàn một vạn lần không phục!

Thẩm Diệu An nhất thời khó thở, buột miệng thốt ra: “Lãnh Tư Thần, đừng cho là tôi không biết anh là có ý tứ gì! Còn không phải là Nam Cung tiểu thư và cô gái đã chết kia có chút giống nhau sao, cho nên anh liền nổi lên tâm tư!

A, Nam Cung tiểu thư và cô gái kia khuôn mặt giống gia thế lại tốt, có thể so với Lâm tuyết một đứa con riêng khá hơn nhiều, Lãnh tổng, anh thật là biết tính toán a!”

Biết mình biết ta mới có thể bách chiến bách thắng, cho nên chuyện của Lãnh Tư Thần, hắn cũng tốn không ít công hỏi thăm.

Thẩm Diệu An nói giống như một quả bom hạng nặng rơi xuống, yên tĩnh ngắn ngủi xung quanh tức khắc nổ tung.

Chẳng lẽ Thẩm đại thiếu gia nói chính là thật sự?

Đừng nói, nhìn kỹ, Lâm Tuyết cùng vị đại tiểu thư này thật sự là có điểm giống, chỉ là khí chất kém rất lớn.

Chẳng lẽ…… Lãnh Tư Thần thật sự đối với Nam Cung tiểu thư có tâm tư như vậy?

Dù sao hành động vừa rồi của anh thật sự là quá ái muội, cho dù anh từ đầu tới đuôi đều mặt lạnh một chữ cũng chưa nói.

Nếu Lãnh Tư Thần cũng gia nhập cuộc đua mà nói, bọn họ chẳng phải là càng không có hy vọng sao?

Bất quá, với tính tình bênh vực người mình của Nam Cung Lâm, e là tuyệt đối sẽ không để con gái mình đi làm mẹ kế cho người khác!

Hôm nay thật đúng là xem một vở kịch! Sau này hơn nửa tháng trà dư tửu hậu cũng không sợ không có chuyện hàn huyên……

Đối mặt với vẻ khiêu khích đắc ý hả hê của Thẩm Diệu An, Lãnh Tư Thần bước chân không ngừng, giống như không nghe được lập tức đi đến trước mặt con trai, sau đó trực tiếp nắm tay con trai đi đến khu đồ ăn.

Tiểu Bạch được ba dắt, quay đầu nhìn Thẩm Diệu An sắc mặt khó coi bị Lãnh Tư Thần làm lơ phía sau, khuôn mặt nhỏ siết chặt hết mức, nói: “Mẹ là mẹ ruột của con! Không phải mẹ kế!”

“Đương nhiên, điểm này ai cũng thay đổi không được.” Lãnh Tư Thần lập tức phụ họa.

Sắc mặt cậu nhóc lúc này mới hòa hoãn chút, bất quá vẫn rất ủy khuất, âm thầm đem tên đàn ông có ý với mẹ ghi tạc trong lòng.

Cậu rốt cuộc có chút hiểu cảm nhận của Tương Nhu, loại cảm giác bị mẹ bỏ qua, loại cảm giác mẹ bị người khác cướp đi, thật sự là quá chán ghét quá chán ghét! <!--Nhóm dịch: Mèo Xinh-->