Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 915: Thích được kẻ ngốc nghếch như em(7)




Hành trình lần này đi Hương Thành…… E là chỉ có thể không bệnh mà chết như vậy thôi…… Ở lại cũng không có ý nghĩa gì.

“Đi thôi, về khách sạn……” Hạ Úc Huân sau khi nói xong liền thất thần mà xoay người rời đi.

Nghiêm Tử Hoa nhìn Lãnh Tư Thần phía sau thần sắc khó lường, sau đó vội vàng đi theo.

Lãnh Tư Thần nghe hai người đối thoại, nhìn bóng dáng hai người sóng vai rời đi, sắc mặt như mưa gió sắp đến, đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch……

-

Trở lại khách sạn, Hạ Úc Huân tắm rửa một cái trực tiếp ngã đầu ngủ.

Nghỉ ngơi dưỡng sức đã, phỏng chừng ngày mai sau khi trở về, lại là một hồi ác chiến……

Về phần Lãnh Tư Thần, anh ta rốt cuộc là cố ý cùng mình đối nghịch, hay thật sự cố ý muốn cùng MC hợp tác, hay là cả hai đều có thể…… Cô không có sức lực suy nghĩ……

Duy nhất nghĩ chỉ có, nếu anh ta thật sự chuẩn bị cùng MC hợp tác, vậy anh ta có phải muốn cưới Tiết Hải Đường hay không, nếu anh ta muốn cưới Tiết Hải Đường, có phải anh ta sẽ ly hôn với mình hay không?

Nghĩ đến đây, Hạ Úc Huân đột nhiên liền ngủ không được, bực bội mà lăn long lóc bò dậy.

Có nên đi thám thính một chút ẩn ý của Lãnh Tư Thần hay không……

Nhưng ẩn ý của tên kia dễ thám thính như vậy sao?

Đang bực bội mà vò đầu bứt tai, điện thoại khách sạn đầu giường vang lên.

Lại kêu……

Lúc này sẽ là tên biến thái quấy rầy hay là nhân viên khách sạn gọi tới?

Hạ Úc Huân do dự vài giây mới đưa điện thoại lên nghe.

“Alo? Alo alo?” Giống hệt như tối hôm qua, trong điện thoại lại không ai nói chuyện, vì thế, Hạ Úc Huân nổi giận: “Mẹ nó…… Hẳn không phải là tên biến thái tối qua chứ…… Ngươi rốt cuộc là ai? Lại gọi như vậy nữa tôi sẽ khiếu nại a!”

“Là anh.”

“……” Hạ Úc Huân dại ra ít nhất năm giây mới phản ứng lại: “Lãnh…… Tư thần?”

Đối với thanh âm cô nhận ra chính mình, Lãnh Tư Thần bên kia tỏ vẻ vừa lòng, nhàn nhạt nói một câu: “Tới chỗ anh.”

“Gì?” Cái gì gọi tới chỗ anh ta?

“Đòi nợ.”

Nghe hai chữ này, Hạ Úc Huân thiếu chút nữa bị nước miếng mình làm cho sặc: “Đòi nợ? Bây giờ?”

“Bây giờ.” Điện thoại bên kia truyền đến câu trả lời khẳng định của Lãnh Tư Thần.

“Lãnh Tư Thần, anh có lầm hay không vậy! Một hai mỗi lần đều chọn thời cơ tào lao như vậy sao? Đêm hôm khuya khoắt anh bảo tôi đi tìm anh, Hương Thành trị an rất kém anh không biết sao? Lãnh Tư Thần anh có còn nhân tính hay không hả! Chủ nợ thì to lắm à!”

“Anh ở phòng đối diện phòng em, phòng 808.” Hạ Úc Huân vốn dĩ đang thao thao bất tuyệt mà lên án, điện thoại bên kia truyền đến thanh âm bình dị của Lãnh Tư Thần.

“……” Hạ Úc Huân tức khắc im bặt. Toàn bộ thế giới nội tâm một mảnh tĩnh mịch……

whatthef-u-c-k!?

Lãnh Tư Thần vừa mới nói cái gì? Anh ta ở phòng 808 ngay đối diện phòng cô?

Ách, cũng đúng nha! Anh ta nếu không phải ở khách sạn này, sao có thể gọi cho cô bằng điện thoại nội bộ của khách sạn!

Cô cư nhiên lại ngốc nghếch rồi!

Cúp máy xong, Hạ Úc Huân nôn nóng mà ít nhất đi lại trong phòng hơn trăm vòng, rốt cuộc, đỉnh đầu cô leng keng một tiếng sáng lên bóng đèn nhỏ.

Hạ Úc Huân lấy tư thế hổ sói bay về phía vali của mình, hai móng vuốt một trận trên dưới tung bay rốt cuộc từ bên trong lục ra được một bộ quần áo ngủ mà mình mang theo.

Bộ áo ngủ này là cô dùng mười đồng tiền mua ở cửa thôn, vải bông cotton, lại tiện nghi còn mặc khá thoải mái, nhưng thực ra là vì…… Kiểu dáng cùng hoa văn đều rất quê mùa……

Đều là bà cụ bảy tám muwoi tuổi trong thôn mới mặc, bất quá dù sao cô cũng là ở nhà buổi tối lúc ngủ mới mặc, lại không ai nhìn đến, thoải mái không phải được rồi sao.