Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi

Chương 52: Trượt tuyết




Ăn xong cơm tối, một nhà ba người chúng tôi (câu này làm sao lại thiếu tự nhiên đến như vậy) ngồi trước TV xem chương trình giải trí. Giang Ly cực không thích xem chương trình giải trí, trước kia hai chúng tôi thường xuyên tranh giành cái TV. Chẳng qua hôm nay hắn không dám, bởi vì mẹ tôi cũng thích xem chương trình giải trí.

Bởi vì hôm nay mẹ tôi cực kỳ thiên vị Giang Ly, điều này làm cho trong lòng tôi rất không thoải mái, thế nên tôi đang tính toán xem có nên bôi nhọ Giang Ly một tí hay không, vì thế, tôi dựa vào vai mẹ tôi, vừa xem TV vừa nói: “Mẹ, Giang Ly toàn nói chương trình giải trí chẳng có gì hay mà xem, mẹ nói con người anh ấy có phải có vấn đề hay không.”

Mẹ tôi đang bị người dẫn chương trình chọc cho cười ha hả không ngừng, nghe thấy lời tôi nói, bà một tay đem đầu tôi đẩy ra, nói: “Cô thích cái gì, người khác không nhất định phải thích theo cô, bình thường mẹ dạy cô như thế nào, làm sao lại càng ngày lại càng chữ thầy trả thầy thế?”

Tôi xoa xoa đầu, không phục, bèn tiếp tục tựa vào lưng bà, tiếp tục mách lẻo: “Giang Ly còn nói, xem nhiều mấy cái này, sẽ càng ngày càng ngu.”

Mẹ của tôi lại xách tôi lên đẩy về phía Giang Ly, giúp Giang Ly giải thích: “Ý của nó là, xem những cái này, sẽ làm cho những người đã ngu rồi càng ngu thêm.”

Tôi ngồi xuống muốn tranh luận cùng mẹ tôi, không thể bắt nạt người ta như thế được, lại còn bắt nạt con gái của bà nữa chứ! Mà đã bắt nạt con gái bà chưa tính, còn che chở con rể của bà!

Mẹ tôi lại nhanh tay lẹ mắt còn không đợi tôi mở miệng, lại quăng tôi đẩy lên người Giang Ly, bạo hành xong còn dương dương tự đắc nói: “Đừng có mà quấn quít lấy mẹ như thế, nghĩa vụ của mẹ là nuôi dưỡng cô đến năm mười tám tuổi là chấm dứt, bây giờ người nuôi cô là Giang Ly!”

Thiện tai, là tôi nuôi hắn mới đúng! Hắn mỗi ngày đều ăn cơm tôi nấu, mặc quần áo tôi giặt!

Tôi vừa định nói chuyện, lại bị Giang Ly túm lấy bả vai kéo vào trong ngực, cánh tay của hắn rất có lực, làm cho tôi nhúc nhích không được. Tôi cứ như vậy bị hắn siết chặt lấy, tựa trên ngực của hắn. Tôi cực kỳ phẫn nộ, hắn rõ ràng là nô lệ của tôi cơ mà, hắn làm phản sao! Nhưng mà đang ở trước mặt mẹ tôi, tôi lại không tiện hành động, dù sao cho dù tôi thực sự hành động, kẻ không may nhất định cũng vẫn là tôi.

Giang Ly ôm lấy tôi, cằm thân mật cọ vào đầu của tôi, sau đó tôi chợt nghe thấy hắn hàm chứa chút ý cười nói với mẹ tôi: “Con chỉ ngẫu nhiên nói đùa với Tiểu Yến một chút, không ngờ cô ấy vẫn nhớ rõ.”

Tôi cáu, ngẫu nhiên đùa một chút? Bà đây ít nhất mỗi ngày cuối tuần đều nghe một lần!

Tôi lại vùng vẫy hai cái, Giang Ly cuối cùng cũng thả tôi ra. Tôi dựa vào ghế sô pha, vò vò đầu, tức giận trừng hắn. Giang Ly lại thản nhiên tự đắc cười cười, giống như là không phải tôi đang trừng hắn, mà là đang dụ dỗ hắn vậy… Khốn thật mà tôi, tôi làm sao lại nghĩ đến cái từ “dụ dỗ” này được, thật là quái lạ, muốn nói “dụ dỗ” thì cũng phải là Vương Khải hay Tiết Vân Phong đi “dụ dỗ” chứ!

Tôi lắc lắc đầu, thế giới này thật sự là càng ngày càng quái dị.

….

Buổi tối lúc sắp đi ngủ, tôi ôm lấy cổ mẹ tôi, cười hì hì nói: “Mẹ, con muốn ngủ với mẹ.”

Mẹ tôi bực mình đẩy tôi ra: “Nói hươu nói vượn cái gì đấy?”

Tôi không chịu buông tha ở bên cạnh bà cọ rồi cọ, hệt như một con chó Nhật làm nũng: “Mẹ con muốn ngủ cùng mẹ mà, đã lâu lắm rồi con không ngủ cùng mẹ…”

Mẹ tôi ngáp một cái, không đếm xỉa đến tôi.

Lúc này, Giang Ly phát huy tác dụng nô lệ của hắn: “Mẹ, Tiếu Yến nhớ mẹ, để cô ấy ngủ với mẹ đi.” Hắn nói, dừng lại một chút, còn nói thêm, “dù sao bọn con còn nhiều cơ hội ở cùng nhau.”

Thế nên mẹ của tôi vui vẻ đáp ứng.

Thiện tai, đãi ngộ khác biệt, tiêu chuẩn khác nhau! Tôi đi theo sau mẹ tôi, quay đầu phẫn hận trừng mắt nhìn Giang Ly.



Tôi dang tay dang chân chổng vó ngã xuống giường, mẹ tôi lại bốp một cái chụp lên đầu tôi, dùng giọng nói hết sức nghiêm túc nói với tôi: “Nói, có phải con cãi nhau với Giang Ly đúng không?”

Tôi xoa xoa đầu, ấm ức đáp: “Đâu có ạ…”

Mẹ tôi thở dài thật sâu, nói: “Tiếu Yến à, con cũng đã lớn rồi, mẹ đây cũng hy vọng con đừng để lại vuột mất Giang Ly.”

Tôi ha ha cười khúc khích nói: “Mẹ, mẹ lo nghĩ nhiều quá.”

Mẹ tôi trừng mắt liếc tôi một cái: “Là chính con không biết quý trọng thế nào, Giang Ly nó đối với con thực sự là quá tốt.”

Mẹ à, mẹ đâu biết tình hình bây giờ, hôm nay hắn là nô lệ của con, hắn dám không đối tốt với con sao.

Mẹ tôi thấy tôi không nói lời nào, lại nói thêm: “Phụ nữ ấy, tìm được một người đàn ông có thể sống cả đời với mình không dễ dàng, nhóc con nhà cô, còn không biết thương tiếc Giang Ly.”

Tôi chui đầu chôn ở trong chăn, vẫn không nói lời nào. “Cả đời” luận của mẹ tôi kích thích đến tôi, nói thật, tôi thực chưa có nghĩ đến chuyện sẽ phải sống cả đời với Giang Ly. Trước kia cũng ngốc nghếch nghĩ đến sẽ cùng Vu Tử Phi sống cả đời, kết quả thì sao? Bây giờ tôi và Giang Ly ở chung một chỗ, trên cơ bản chính là được ngày nào hay ngày ấy, nếu quả thật cứ sống như vậy cả đời? Hình như cũng không phải chuyện gì xấu… Nhưng mà vì sao trong lòng tôi lại có chút trống trải?

Sáng sớm, đã không thấy tăm hơi của mẹ tôi. Tôi thật sự rất ngạc nhiên, bà nóng vội như vậy, rốt cuộc có chuyện gì, nhưng mà bà cụ vẫn cắn chặt răng không chịu nói gì.

Tùy tiện ăn chút đồ ăn sáng, tôi cùng với nô lệ thẳng tiến đến khu trượt tuyết.

Giang Ly thích trượt một ván, tôi cảm thấy đây nhất định là do một ván thì có vẻ đẹp hơn ngầu hơn, có thể thấy người như Giang Ly thật đúng là rỗi hơi.

Đương nhiên tôi thì một ván hay hai ván thì cũng chẳng thành vấn đề —– dù sao cũng đâu có biết trượt. Nhưng mà Giang Ly đã đồng ý sẽ dạy tôi, đương nhiên tôi cũng phải trượt một ván.

Tôi dẫm lên ván trượt tuyết, cảm thấy hai chân mình giống như bị trói chặt, giống như nhúc nhích một chút sẽ té ngã, vì vật tôi không dám ngọ nguậy tí nào, ngơ ngẩn đứng tại chỗ. Sau đó Giang Ly không tiếng động đẩy tôi một cái…

Nói thế nào nhỉ? Đúng rồi, là như tên bắn ra khỏi cung vậy, “Roẹt” một cái đã đi ra ngoài… Tuy tôi không có khoa trương như tên bắn, nhưng cũng đủ để gió quất vào mặt, huống hồ tôi đã ở dưới sườn núi, càng đi xuống trượt càng nhanh. Tôi sợ tới mức hoảng loạng, giang hai cánh tay khua loạn lên, vừa nhoài về phía sau, hy vọng có thể giảm bớt tốc độ một chút, đáng tiếc không có tác dụng tí nào. Tôi thấy mình như đang ngồi trên một chiếc ô tô không người lái không khống chế được, lúc nào cũng có thể xảy ra sự cố.

Thế nên sự cố thật sự xảy ra.

Ngay tại lúc tôi đang giương nanh múa vuốt, trái xoay phải chuyển, liền mất thăng bằng một cái, “Oạch” một tiếng ngã trên tuyết. Tuy không đến mức bị thương, nhưng mà… đau mông quá đi!

Giang Ly giẫm lên ván trượt, thoải mái nhàn nhã trượt tới. Đường trượt của hắn trên cơ bản chính là hình chữ S, trái ngoặt phải ngoặt, đáng tiếc chính là hắn không có ngã. Tôi vừa nhìn thấy cái bản mặt ung dung bình tĩnh của hắn, liền tức chết đi được.

Giang Ly cười tủm tỉm xoay người kéo tôi, sau khi tôi bắt lấy tay hắn đứng lên xong, thừa dịp hắn không chú ý, đột nhiên bỗng chốc đổ nhào vào người hắn. Giang Ly không phòng bị, oanh oanh liệt liệt ngã về phía sau, đương nhiên, hắn cũng không quên kéo tôi cùng ngã.

Tôi đè trên người Giang Ly, bóp cổ hắn, hung dữ nói: “Anh làm phản, tại sao đánh lén tôi!”

Giang Ly không hề phản kháng mặc tôi ức hiếp, trên mặt còn phủ lên nét vui vẻ như có như không. Lúc này vẻ mặt của hắn không có sự sắc bén cùng với lạnh như băng như hồi trước, ngược lại còn có một tia nhu hòa. Ánh nắng mặt trời mùa đông còn lộ ra một chút trong trẻo hơi lành lạnh, nhưng mà chiếu lên trên lông mi thật dài của hắn, lại làm cho người ta cảm thấy có một thứ tình cảm ấm áp chậm rãi lướt qua. Tôi bị dáng vẻ giả nhân giả nghĩa này của hắn lừa gạt, chậm rãi nới lỏng tay.

Giang Ly vẫn ngoan ngoãn nằm trên mặt đất như cũ, ung dung mỉm cười, nói: “Tôi chẳng qua chỉ muốn xem cảm giác thăng bằng của cô thế nào.” Vừa nói chuyện, lông mi còn run run nhè nhẹ.

Tôi bị lông mi thật dài dưới ánh mặt trời hấp dẫn, ma xui quỷ khiến vươn tay gẩy gẩy. Lúc này tôi đang đeo một cái găng tay thật dày, trên găng tay còn dính tuyết. Giang Ly hình như bị tôi dọa cho hoảng sợ, hắn nghiêng đầu sang chỗ khác, né tránh cái găng tay của tôi, trầm giọng nói: “Quan Tiểu Yến, đừng có quậy.” Cũng không biết là có chuyện gì xảy ra, tôi lại cảm thấy trong giọng nói của hắn mang theo một loại vui vẻ như có như không.

Tôi phục hồi lại tinh thần, ngượng ngùng thu tay về, nghiêm trang nói: “Như vậy… Anh cảm thấy cảm giác thăng bằng của tôi thế nào?’

Giang Ly mỉm cười: “Cũng không tệ lắm.”

Tôi được hắn khen cực kỳ vui vẻ, quyết định không so đo chuyện hắn đánh lén tôi nữa. Đang tiếc lúc này Giang Ly lại nói thêm một câu: “Đại não không được, tiểu não cũng phải được một chút chứ.”

Tôi vừa cố hết sức đứng dậy, thiếu chút nữa vì những lời này của hắn mà té ngã xuống lần nữa.

Tiếc rằng tôi không có cách nào gây khó dễ cho hắn… nhìn trời… trên thế giời này luôn có vài tên biến thái, cả đại não lẫn tiểu não đều được, giống như cái tên trước mặt tôi đây này.

Lúc này Giang Ly cũng đứng lên… Tôi cự tuyệt thừa nhận hắn ngay cả động tác đứng dậy cũng rất tuấn tú = =.

Giang Ly phủi phủi tuyết trên người và trên đầu tôi rồi mới lên tiếng: “Được rồi, chúng ta bắt đầu học.”



Giang Ly bắt đầu hành động, đứng trên sườn núi phủ tuyết, bí hiểm nói: “Vừa rồi sau khi cô trượt xuống, phạm phải một sai lầm cực kỳ phổ biến, đó chính là liều mạng muốn dừng lại, kỳ thật nếu như cô chuẩn bị đúng tư thế đi thẳng về phía trước, có thể trượt rất tốt, trên thế giới này luôn có những việc, một khi đã bắt đầu, thì không thể nào dừng lại được, không thể vãn hồi, ví dụ như trượt tuyết, lại ví dụ như…”

Tôi gãi gãi đầu, cái hiểu cái không: “Lại ví dụ như cái gì?”

Giang Ly cũng không trả lời, bày ra một cái mặt cười có vẻ hơi miễn cưỡng: “Cô đoán xem.”

Tôi đoán cái lông!

Tuy có bất mãn, nhưng mà tôi vẫn rất quan tâm đến những gì Giang Ly nói: “Giang Ly anh cười không được thì đừng miễn cưỡng, không ai quy định nô lệ nhất định phải cười với chủ nô.”

Giang Ly lảo đảo một chút, thiếu chút nữa không đứng vững, vì vậy tôi phát hiện có lẽ kỹ năng trượt tuyết của hắn, có lẽ, có vẻ như không ….