Bá Y Thiên Hạ

Chương 127: TIÊU DIÊU NHẬN CHỨNG TÂN NỮ HỮU




Thấy lời nói của Lị Lị Lộ rõ ràng có vẻ rất khó khăn, Đoạn Vân cười khoái trá, tay phải thôi không nắn bóp nữa. Thật sự mà mói hắn muốn tiếp tục xâm lấn cũng không hữu dụng, bởi vì một tay của Lị Lị Lộ tinh quái phòng thủ nghiêm mật nơi đó rồi.

Bất ngờ tay trái của hắn vốn đã yên vị ở kiều đồn Lị Lị Lộ bỗng dưng công kích lên phía trên, chộp thẳng vào bộ ngực vừa mềm mại vừa săn chắc!

- A! Đoạn Vân, xin ngươi mà, đừng, đừng!

Lại thêm một bộ vị mẫn cảm trên người Lị Lị Lộ bị Đoạn Vân xâm nhập, cả người nàng trên dưới một lần nữa bị khống chế, không còn có chút khí lực nào. Tay trái ngoay ngoáy của Đoạn Vân như có mang theo một ma lực kỳ lạ, làm cho kiên đĩnh Lị Lị Lộ vừa đau vừa nhột, cả người Lị Lị Lộ giống như bị một dòng điện chạy qua, cảm giác kích thích toàn thân này làm nàng không sử dụng tay để ngăn cản Đoạn Vân xâm phạm nữa. Bất chợt Nàng phát hiện nàng hóa ra rất thích cảm giác kỳ diệu này!

Tay phải Đoạn Vân ôm chặt vào eo của Lị Lị Lộ, tay trái cứ để nguyên trên đôi thỏ ngọc của nàng mà xoa bóp, còn đôi môi tham lam cứ lướt khắp mặt giai nhân tìm những nơi có hương vị ngọt ngào mà hôn hít! Còn dục vọng của Đoạn Vân cũng càng lúc càng mãnh liệt hơn, tiểu đệ đã chĩa thẳng vào nơi tư mật của Lị Lị Lộ lúc này đã có chút triều thấp (ẩm ướt) rồi! Lị Lị Lộ cũng cảm nhận được dục vọng của Đoạn Vân, nàng trở nên đờ người ra mà không dám loạn động, loại cảm giác này nếu dùng cách nói hiện đại để hình dung thì phải là - Bị người ra dùng súng chĩa vào sau lưng, nên sợ quá tùy ý để người kia bắt đi!

Cảm nhận được sự kháng cự của Lị Lị Lộ, Đoạn Vân tạm thời dừng động tác của mình lại, bất quá hắn vẫn ôm nàng như trước, hai môi để rất gần, có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương!

- Lộ lộ, ngươi gọi ta là Vân! - Đoạn Vân kê mặt vào Lị Lị Lộ, nói nhè nhẹ.

- Vân, xin ngươi đừng dùng cách này được không?

Cố tránh ánh mắt trần trụi của Đoạn Vân, Lị Lị Lộ cố hết sức nói ra những lời này!

- Không được!Chỉ khi nào ngươi làm đàn bà của Đoạn Vân ta!

Vẻ mặt Đoạn Vân lúc này rất nghiêm túc, hơn nữa mang theo một khí phách đặc biệt làm cho Lị Lị Lộ lại thấy hơi mê đi!

Hồi lâu, Lị Lị Lộ mới phản ứng, bất quá lần này trong mắt nàng lại có thêm một thứ khác - Nước mắt! Nàng nói nghẹn ngào:

- Vân, ta thừa nhận ta có chút hảo cảm đối với ngươi, nhưng ta đã được hứa gả cho nhị hoàng tử của Lôi Ngạo đế quốc rồi! Ta không có lựa chọn! Vân!

Nhìn mắt giai nhân mắt đỏ hoe trước mắt, Đoạn Vân rất ôn nhu đưa tay ra lau nhẹ dòng nước mắt của nàng, nhìn vào mắt nàng mà nói:

- Lộ Lộ, ta đã nghĩ ta đã từng vì Khải Sắt Lâm và Khải Lợi mà trở mặt với Tra Lí, thì ta cũng có thể vì ngươi mà làm như vậy! Nếu ngươi không đáp ứng làm lão bà của ta, thì ta sẽ phát binh tiêu diệt Thiên Long! Đoạn Vân ta nói được làm được!

Lị Lị Lộ giật mình nhìn nam nhân bá đạo này, vẻ mặt rất phức tạp! Mặc dù nàng không phải hiểu Đoạn Vân rõ lắm, nhưng nàng không hề nghi vấn lời này của Đoạn Vân chút nào. Nam nhân làm cho nàng ngày nhớ đêm mong này nhìn qua rất xấu xa độc ác, cũng rất háo sắc, tuy nhiên trong mắt nàng, Đoạn Vân cũng là một nam nhân chính thức. Hắn dám nói dám làm, dám yêu dám hận! Hơn nữa cả người tràn ngập một sắc thái mê người! Ngay từ lần bọn họ gặp mặt lần đầu ở Thiên Long học viện, Đoạn Vân với nụ cười xấu xa đã ăn sâu vào lòng nàng, lưu lại những tơ tình không thể dứt bỏ được!

- Nhưng…!

- Không cần nhưng, Tra Lí biết khá rõ tiểu sử của Đoạn Vân ta, hắn tuyệt đối sẽ không, à mà cũng không dám làm trái ý ta đâu! Ta nói muốn ngươi làm đàn bà của ta, ngươi phải làm đàn bà của ta! Ngươi không có lựa chọn! Nếu ngươi không đáp ứng, ta có thể sẽ huyết tẩy Thiên Long đế quốc đó!

Vẻ mặt Đoạn Vân rất nghiêm túc.

Lị Lị Lộ một lần nữa trầm mặc, lúc này không ai hiểu rõ nội tâm của mình đang nghĩ gì nữa! Nàng biết, giây phút ấy cũng đủ làm mình có cảm giác ấm áp, tràn đầy thỏa mãn.

Thấy Lị Lị Lộ trầm mặc, Đoạn Vân ôm lấy Lị Lị Lộ, kéo nàng về phía phòng của mình bước tới.

Trong phòng, Đoạn Vân rất ôn nhu đặt Lị Lị Lộ lên giường, hôn nàng! Bất quá đầu lưỡi của hắn lại đột nhiên cảm nhận được vị mằn mặn, Đoạn Vân ngẩng đầu nhìn lên thấy Lị Lị Lộ đã rơi lệ đầy mặt.

Thấy cảnh này, Đoạn Vân dừng tất cả động tác lại, nhìn giai nhân trên giường, rồi hắn lẳng lặng ngồi ở mép giường. Dục hỏa đáng chết của hắn cũng đã bị dòng nước mắt kia dập tắt.

Nhìn vẻ mặt của Đoạn Vân, Lị Lị Lộ nhè nhẹ chống tay ngồi lên, từ phía sau Đoạn Vân ôm lấy hắn. Gương mặt dán vào lưng Đoạn Vân, ôn nhu vuốt ve bụng Đoạn Vân, Lị Lị Lộ nói có chút áy náy:

- Vân, ta hứa sẽ làm đàn bà của ngươi! Ta chỉ là nhất thời chưa quen thôi. Vân, ngươi có thể cho ta chút thời gian không?

Nghe Lị Lị Lộ nói thế, Đoạn Vân vốn đang mất vui lập tức trở nên rất cao hứng. Nếu xét về mị lực của ta quả nhiên thường nhân đâu có khả năng ngăn cản được! Xem ra lại có một mĩ nữ như hoa tự ngọc bị phong thái mê người của mình khuynh đảo mất rồi.

Xoay người lại, Đoạn Vân ôm Lị Lị Lộ nói:

- "Được! Ta đợi ngươi! Nếu một ngày ngươi muốn, ta chờ ngươi một ngày, nếu ngươi cần một năm, ta chờ ngươi một năm, nếu ngươi muốn mười năm, trăm năm, thậm chí là ngàn năm, ta cũng nguyện ý chờ!

- Ta chẳng phải sẽ biến thành lão thái bà lụ khụ rồi sao, lúc đó chỉ sợ ngươi sẽ chán ghét ta thôi! - Lị Lị Lộ mỉm cười nói.

- Ai nói? Kẻ cả là ngươi biến thành lão thái bà nhăn nheo như da cóc, ta đây cũng đã là một lão già râu ria bạc trắng, hàm răng rụng hết rồi còn đâu! Chúng ta giống nhau thôi! A a!

Đoạn Vân cười vuốt ve khuôn mặt ửng đỏ của Lị Lị Lộ, nói rất vui vẻ.

- Hơn nữa, ngươi xem đây là cái gì?

Tiếp theo Đoạn Vân lấy từ giới tử ra một viên Tẩy Tủy đan, quơ quơ trước mắt Lị Lị Lộ vài cái.

- Đây là? Tẩy Tủy Đan. Trời ạ!

Lị Lị Lộ vẻ mặt khiếp sợ.

- Phụ hoàng từng nói ngươi tám phần tự mình luyện chế Tẩy Tủy đan, bằng không ngươi sẽ không hào phóng dùng mười lăm viên Tẩy Tủy đan đổi lấy một Nạp Lan nho nhỏ! Như vậy xem ra, quả nhiên không giả rồi.

Đoạn Vân cười cười, hỏi: Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

- Ngươi làm sao biết được không phải là gia tộc ta lưu lại?

- Bởi vì ngươi đêm hôm người đến cướp người đã nói ngươi chỉ còn lại có hơn mười viên thôi, mà ngươi lần này lại dùng mười lăm viên đổi lấy Nạp Lan.

Lị Lị Lộ cười phân tích cho Đoạn Vân nghe.

- Ha ha! Đúng, đàn bà mà Đoạn Vân ta coi trọng quả nhiên rất thông minh.

Đoạn Vân cười khẽ gật đầu, đem Tẩy Tủy Đan đặt vào tay Lị Lị Lộ, nói:

- Ngươi đừng làm giống như Khải Sắt Lâm bị lão bất tử Tra Lí phụ hoàng đó cướp thuốc đi mất đó.

- Người ta không đâu.

Lị Lị Lộ ngả vào lòng Đoạn Vân, vẻ mặt hạnh phúc.

- Ngươi yên tâm, hôn sự thúi như rắm chó của ngươi với nhị hoàng tử, ta sẽ nói chuyện với phụ hoàng! Nếu hắn không đáp ứng, ta phải đi lmà thịt tên nhị hoàng đó, ta xem ngươi gả cho ai.

Đoạn Vân ôm Lị Lị Lộ thân thể không ngừng run rẩy nói.

- Ngươi đó, lúc nào cũng bá đạo như vậy.

Lị Lị Lộ vẻ mặt hạnh phúc chỉ tay vào Đoạn Vân, cười nói. Nàng không lo việc Đoạn Vân không có thực lực, dù sao phụ hoàng nàng từng nói với nàng về bổn sự của Đoạn Vân. Phụ hoàng nàng nói Đoạn Vân này sâu không thấy đáy, năng lực kỳ lạ, đa mưu túc trí, kỳ thật có thực lực không phải một quốc gia có thể so với được.

- Thiếu gia, Tạp Tư Kì chủ giáo đại nhân đang chờ ngươi ở đại đường. Lúc này, thanh âm Diệp Cô Thành như quỷ truyền đến.

Tạp Tư Kì lúc này tìm kiếm mình, không phải cố tình phá hỏng chuyện tốt mình sao? Lão gia hỏa này, Đoạn Vân vẻ mặt không muốn buông Lị Lị Lộ ôn nhu, quay sang hôn nàng một cái, rồi nói:

- Được rồi, chúng ta gặp nhau sau.

Được Lị Lị Lộ hỗ trợ sửa sang lại quần áo, Đoạn Vân đi thẳng tới chính đường thành chủ phủ.

- Đoạn Vân lão đệ, nói cho ngươi một tin tức tốt, thần điện đã cho gửi văn thư bổ nhiệm ngươi tới rồi… ủa? Trên người ngươi làm sao có mùi gái tơ? Đoạn Vân lão đệ, ngươi không thành thật! Ừm, mùi này dường như rất quen thuộc! À, ta biết rồi, Đoạn Vân lão đệ, lão ca không thể không bội phục ngươi! Ha ha…

Tạp Tư Kì đang muốn nói cho Đoạn Vân việc của thần điện, nhưng cái mùi đặc hữu trên người Đoạn Vân lại làm cho thánh tế tự của thần điện này nở một nụ cười đặc biệt đểu giả.

Đoạn Vân nói có vẻ lúng túng:

- A a, mũi của chủ giáo đại nhân quả là linh! Bội phục! Vừa rồi ngươi nói cái gì thư bổ nhiệm ấy?

- À, ồ! Là như thế này. Bởi vì lần này ngươi có biểu hiện đột xuất về việc kháng dịch cứu dân, hơn nữa dùng tế tự thuật thần kỳ gia tộc mình cứu trị vô số dân chúng Thiên Long. Do đó, giáo hoàng, thánh nữ cùng năm thần điện đại hồng y chủ giáo mở hội nghị, quyết định bô nhiệm ngươi làm hồng y đại chủ giáo thứ sáu của thần điện. Sau này ở thần điện, ngươi cũng có quyền lợi gần bằng với những đại như vậy như giáo hoàng, thánh nữ và năm đại hồng y chủ giáo. Có thể từ một đại tế ti mà được lên thẳng chức hồng y chủ giáo, ngươi đúng là cổ kim đệ nhất nhân.

Tạp Tư Kì cười nói.

Đoạn Vân nhíu mày rồi, hỏi:

- Xin hỏi hồng y chủ giáo có cần cần phải thường trú ở thần điện không? Ta bề bộn nhiều việc lắm.

Tạp Tư Kì cười cười, vẻ mặt trêu chọc nói:

- Ngươi xem ngươi kìa, chúng ta nhất trí thương nghị, vì Đoạn Vân ngươi chẳng có căn cơ gì ở thần điện cả, nên không cần thường trú ở thần điện. Tuy nhiên, trong vòng một tháng tới ngươi phải đến thần điện một chuyến.

- Đi làm cái gì?

- Nghe nói là một nghi thức sách phong, còn giấy chứng nhận về tế tự của ngươi nữa, và kiểm tra về thần cấp tế tự - Tạp Tư Kì giải thích.

- Làm sao các ngươi có thể kiểm tra thần cấp tế tự được?

Đoạn Vân có chút nghi hoặc hỏi. Lúc trước trong hắn kiểm tra về cấp bậc thánh tế tự, Tạp Tư Kì đã nói là do tế tự cấp bậc của mình còn hạn chế, không thể cấp giấy chứng nhận thần cấp tế tự cho mình mà.

Tạp Tư Kì trợn trắng mắt, nói:

- Nói nhảm, cả một thần điện lớn như vậy mà không tìm đại hiệp người kiểm tra cho ngươi sao? Yên tâm đi, thần điện có một đầu quang hệ thần thú, cũng đủ cho ngươi thi kiểm tra rồi. Hơn nữa, cho dù không có tế tự có thần cấp, dù phải mạo hiểm làm cho một người nguy hiểm, chúng ta cũng muốn thử một lần. Hơn nữa chúng ta có thể dùng tử tù. Dù sao thần điện cũng đã trăm năm nay rồi không hề xuất hiện một thần cấp tế tự nào cả.

- Ồ! Bữa đó ta đây sẽ đi. Dù sao ta bề bộn nhiều việc lắm.

Đoạn Vân vặn vặn người, vẻ mặt trêu chọc.

- Ngươi đừng nói khoác. Ta nói cho ngươi biết, lần này là một cơ hội tốt để nhìn thấy thánh nữ. Nghe nói, đại điển sắc phong là do thánh nữ chủ trì đó, cuối cùng, ngươi còn có cơ hội hưởng thụ cái hôn của thánh nữ nữa chứ.

Vẻ mặt Tạp Tư Kì lộ ra vẻ rất hèn mọn, chẳng còn thấy đâu một chủ giáo tế tự đáng kính nữa.

Đoạn Vân trợn trắng mắt:

- Lão tử có mỹ nữ nào mà chưa gặp qua chứ? Ngươi bộ muốn coi ta là một tên hám sắc sao.