Bá Y Thiên Hạ

Chương 140: Sơ đáo Nạp Lan nữ nô gia




Ngồi trên lưng Tiểu Phi Hiệp, Diệp Cô Thành hỏi Đoạn Vân:

- Thiếu gia, chúng ta bây giờ đi đâu?

Ngẫm nghĩ một lát, Đoạn Vân nói:

- Chúng ta trước tiên hãy tới Nạp Lan đã! Dù sao cũng đã lâu rồi ta chưa gặp Tiểu Nguyệt. Tiểu Phi Hiệp, mục tiêu nhé: Nạp Lan thành!

Nhìn nhân hình Âu Đặc Tư đang bay lượn trong không trung, Đoạn Vân hỏi:

- Âu Đặc Tư, Thần Long Đảo bây giờ như thế nào rồi?

- Chủ nhân, Thần Long Đảo bây giờ tất cả đều đã hoàn toàn bình thường, chúng ta đã thu phục được tất cả Hải thú xung quanh, phạm vi thế lực đã sắp sửa bao trùm tới tận Tác Bất Đồ đảo rồi. Eo biển Đắc Lý Lạp bây giờ là thiên hạ của Thần Long bộ tộc rồi! Tuy nhiên, chúng ta vẫn chưa tới được Tác Bất Đồ đảo. - Âu Đặc Tư nói cung kính.

- Hả? Các ngươi phát triển nhanh thế! Tới lúc này mới hơn mười ngày mà thôi, thế lực đã phát triển xa đến như vậy rồi! Tốt, xem ra các ngươi rất cố gắng! Được rồi, thực lực thủ hạ các ngươi đã đạt tới trình độ nào rồi? - Đoạn Vân rất cao hứng, phấn khích.

- Chủ nhân, trừ Thần Long bộ tộc chúng ta, trong khoảng thời gian này chúng ta đã thu phục tổng cộng hai mươi đầu cửu cấp Hải thú, hơn một ngàn con cấp tám, về phần cấp bảy thì cũng phải trên vạn con rồi! À này thiếu gia, chúng ta còn tìm được hai mươi lăm con rắn biển Hải xà, còn có hơn mười đầu Cự mãng, bọn họ đều có thể dùng máu của chủ nhân để cũng sẽ trở thành Thần Long đấy!

- Rắn biển mà cũng được sao? - Đoạn Vân nghi hoặc.

- Rắn biển bình thường tự nhiên là không được, phải là mấy con có thực lực cấp tám trở lên mới được. Còn chúng ta chỉ thu phục mấy con Hải thú cửu cấp thôi, Rắn biển có mười con, phỏng chừng bọn chúng cũng có Thần Long huyết mạch đó! - Âu Đặc Tư giải thích.

- Tốt, ngươi cần hết sức khuếch trương thực lực! Như vậy đi, chờ các ngươi triệu tập tới một trăm con Mãng xà hoặc là Rắn biển có thể giác tỉnh máu Thần Long, ta lại dùng dược vật để biến chúng thành Thần Long! Lần này việc chúng ta làm ở Thiên Long Đế Quốc có thể đã khiến cho Long Tộc ở Đường Cổ Lạp Sơn kinh hãi mà sinh ra cảnh giác rồi! Đoạn Vân ta nhanh chóng quật khởi thế này, đối với Long Tộc là một sự khiêu chiến và uy hiếp rất lớn. Ta đoán chừng, Long Tộc có thể sẽ quay sang đối phó với ta! - Đoạn Vân nói vẻ hơi lo lắng.

- Lão Đại, ngươi lo cái gì chứ? Thực lực của chúng ta bây giờ đã lớn mạnh như vậy rồi, chẳng lẽ còn sợ mấy tên Long Tộc đáng chết đó? - Tiểu Phi Hiệp cười nói.

Đoạn Vân ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

- Ta chỉ là hơi lo về cái tên Long Hoàng vượt qua thực lực cấp mười kia thôi!

- Chủ nhân, kỳ thật Ngài không cần sợ hãi. Giai vị của Long Hoàng xem ra chẳng làm ảnh hưởng tới Thần Long bộ tộc chúng ta! Ngài không phải là có thể không thèm sợ uy áp của Long Hoàng đó sao? Thực lực của Thần Long bộ tộc chúng ta bây giờ đã rất kinh khủng rồi. Ta và Ny Khả huynh muội bây giờ đều là thực lực cấp mười hậu kỳ, hơn nữa trải qua thi triển thần tích lần này, ta đã phải cố gắng hết sức, thực lực của ta đã sắp đạt đến cấp mười đỉnh phong rồi! Chúng ta có mười đầu có thực lực cấp mười trung giai, và hai mươi đầu Thần Long có thực lực cấp mười sơ cấp. Về phần hơn mười đầu tiểu Thần Long, bọn họ cũng đều có thực lực cửu cấp đỉnh phong! Uy áp của Long Tộc đối với Thần Long bộ tộc thì chẳng có ảnh hưởng gì. Hơn nữa, so về máu huyết, chúng ta còn cao quý hơn chúng nhiều, uy áp của chúng ta thì chúng lại rất sợ hãi!

Âu Đặc Tư giải thích tường tận hai năm rõ mười cho Đoạn Vân nghe.

Nghe thế, Đoạn Vân cao hứng vung tay múa chân, Long Tộc xem ra chẳng uy hiếp nổi mình, vậy hôm nào mình đi Long Tộc bắt một mớ đem về cho thủ hạ mình làm tọa kỵ! Bọn họ không phải có cả trăm con Cự long cửu cấp hay sao? Ta có một trăm hai mươi tên Thú Nhân Kiếm Thần, ta cho bọn chúng một người một đầu, để cho bọn họ trở thành nhóm Thú Nhân Long kỵ sĩ đầu tiên trên đại lục. Ha ha!

- Tốt lắm, Âu Đặc Tư ngươi bay nhanh thì ngươi về Thần Long Đảo trước đi! Vài bữa nữa, ta sẽ đến xem xét các ngươi! - Đoạn Vân nói với Âu Đặc Tư.

- Rõ!

Nói xong, Âu Đặc Tư biến thân thành Thần Long, hướng về Thần Long Đảo bay đi.

Trong Nạp Lan thành, Đoạn Vân tới gặp nữ nô Nữ Vương Tiểu Nguyệt mà đã lâu rồi không gặp. Có điều lần này Tiểu Nguyệt làm cho Đoạn Vân cao hứng vô cùng. Bởi vì, thông qua thần thức nhạy cảm của hắn, Đoạn Vân phát hiện ra trên người Tiểu Nguyệt có dấu hiệu mang thai! Đoạn Vân vội vàng bắt mạch cho nàng, phát hiện thai nhi đã hơn một tháng rồi. Hắc hắc, Đoạn gia ta có kế thừa rồi!

Trong khi đi tới Nạp Lan, binh lính Nạp Lan vừa nghe được tin Đoạn Vân tới nơi, tới tấp quì xuống trước mặt Đoạn Vân hành lễ. Điều đó làm cho Đoạn Vân hơi giật mình. Về sau hỏi qua Tiểu Nguyệt mới biết, nguyên là theo ý chỉ của Tiểu Nguyệt, tên Đoạn Vân đã ăn sâu vào lòng mỗi một tử dân của Nạp Lan rồi, hơn nữa lại dùng danh nghĩa Cứu Thế Chủ mới kinh chứ. Vốn Đoạn Vân là một hóa thân ác ma ở Nạp Lan, bây giờ, Đoạn Vân lại hóa thân thành Thần tại Nạp Lan Quốc, việc này không thể không làm cho Đoạn Vân cảm thán thế sự vô thường!

Ở đây, Đoạn Vân còn gặp lại mấy tên thủ hạ Nanh Sói của mình trong Lữ đoàn ba Nanh Sói đã hộ tống Tiểu Nguyệt tới Nạp Lan. Hơn nữa, trong quá trình phụ tá Tiểu Nguyệt đăng thượng vương vị, bọn họ cũng có không ít công lao phù tá.

- Kiệt Khắc ra mắt Tướng quân!

Kiệt Khắc suất lĩnh hai mươi mấy tên sĩ quan doanh cấp trở lên của mình giơ tay chào Đoạn Vân theo quân lễ rất chuẩn!

Nhìn mấy tên thủ hạ cùng mình vào sinh ra tử, Đoạn Vân rất cao hứng. Dựa vào bản lĩnh đặc thù đã gặp qua là không quên được, Đoạn Vân nhất nhất gọi tên từng người, làm cho mấy người bọn họ cảm động, phấn khích muốn chết!

- Kiệt Khắc, Độc Thủ tướng quân bây giờ thanh danh đại chấn a! - Đoạn Vân cười nói.

- Toàn nhờ vào sự tài bồi của thiếu gia!

Kiệt Khắc giơ cánh tay duy nhất của hắn lên xua xua.

Cười cười, Đoạn Vân nói:

- Tài bồi hả, chỉ một chút thôi, chẳng qua chủ yếu còn là do các ngươi tự mình cố gắng! Tốt, tốt! Bây giờ Nạp Lan đã ổn định, các ngươi muốn trở lại A Nhĩ Ti Tư, hay muốn ở chỗ này phát triển?

- Chúng ta muốn về nhà!

- Đoạn Vân đại nhân, có thể không làm việc này được không?. Bây giờ bọn họ đều là những Tướng quân thống lĩnh thượng vạn đại quân cho Nạp Lan, nếu mà bọn họ bỏ đi, quân vụ ở Nạp Lan có thể có trục trặc không ít đó!

Lúc này, Nạp Lan Tướng quân Lạc Khắc Tư vội vàng nói với Đoạn Vân. Cái tên Lạc Khắc Tư chính là người đứng đầu lực lượng nghĩa quân lúc trước toàn lực ủng hộ Tiểu Nguyệt, vừa mới được giới thiệu cho Đoạn Vân biết.

- Ồ? Thật không ngờ các ngươi đều làm làm quan lớn hả? Tốt! Nói xem nào, dưới tay của các ngươi có bao nhiêu nhân mã?

Đoạn Vân cười nói. Hắn cũng không phản đối bọn họ làm lãnh đạo tại Nạp Lan Quốc, dù sao Tiểu Nguyệt là bà xã mình, bọn họ ở đâu cũng giống nhau cả thôi!

- Thiếu gia, ta bây giờ là Đại Thống lĩnh của năm vạn Vương gia Kỵ sĩ đoàn Nạp Lan, bọn họ làm các chức vụ như Sư trưởng, Lữ trưởng! - Kiệt Khắc trả lời.

Đoạn Vân cười phấn khởi nói: Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

- Tốt, tốt! Kiệt Khắc, cho ngươi một nhiệm vụ mới! Đó là đem năm vạn Vương gia kỵ sĩ của ngươi biên chế thành Nanh Sói Sư đoàn! Ta nói cho ngươi biết, nguyên Mã Khắc ở Lữ đoàn một Nanh Sói bây giờ mang theo mười người, đang ở Thiên Long Quốc mở rộng đội ngũ Nanh Sói, thống lĩnh mười vạn Hoàng gia kỵ sĩ Thiên Long! Để công bằng, ta cũng cho ngươi lưu lại mười người, Lữ đoàn ba Nanh Sói ta phải đưa về. Ta muốn ngươi tăng số lượng Nanh Sói quân nhân ở Nạp Lan lên số mười vạn tướng sĩ! Ngươi hiểu chưa?

Đoạn Vân sẽ kéo quân trở về, để Nanh Sói toàn sư một lần nữa hảo hảo chùy luyện, làm cho vạn tên Nanh Sói này trở thành Kiếm thánh sư đoàn!

- Rõ!

Kiệt Khắc nghiêm túc nói.

Trong tẩm cung của Tiểu Nguyệt Nữ Vương, Tiểu Nguyệt rơi lệ ngả vào trong lòng Đoạn Vân. Từ ánh mắt thương tâm của Tiểu Nguyệt, Đoạn Vân có thể thấy được Tiểu Nguyệt thương nhớ mình sâu đậm biết bao nhiêu!

- Chủ nhân, ngươi tới thăm Tiểu Nguyệt nhiều hơn được không?

Tiểu Nguyệt kéo tay Đoạn Vân, hoa dung âu sầu nói.

Đoạn Vân sờ sờ bụng nàng, cười nói:

- Được, ai kêu ngươi là tiểu bảo bối của ta? Bây giờ lại còn mang giọt máu của Đoạn Vân ta nữa! Ai, ngươi khổ cực quá!

Cảm thụ sự vuốt ve từ Đoạn Vân, Tiểu Nguyệt nhắm hai mắt lại, vẻ mặt hạnh phúc nói:

- Tiểu Nguyệt không sợ khổ cực! Chỉ cần chủ nhân đối xử tốt với Tiểu Nguyệt là Tiểu Nguyệt không sợ gì nữa hết! Chủ nhân, bây giờ Tiểu Nguyệt mang thai trong người nên tạm thời không thể hầu hạ chủ nhân được!

Đoạn Vân cười nói:

- Ngươi nghe ai nói thế? Ai nói là ngươi hoài thai thì không thể làm chuyện kia hả? Thật sự là không hiểu biết gì cả. Ngươi không thích thiếu gia hay sao, không muốn làm chuyện ấy với thiếu gia à?

- Không phải không phải! Chủ nhân, Tiểu Nguyệt nguyện ý kiếp này phải hầu hạ chủ nhân thật tốt! Chủ nhân, chúng ta có thể làm được hả?

Tiểu Nguyệt vừa nghe thấy thế liền tỏ ra vừa khẩn cấp, vừa khát vọng.

- Đương nhiên có thể rồi, chẳng lẽ ngươi hoài nghi về Tế tự cấp bậc của thiếu gia sao? Tuy nhiên, chúng ta phải làm nhẹ một chút, không thể điên cuồng giống như trước được!

Đoạn Vân cười, hơn nữa cánh tay tà ác đã thò vào trong lớp quần áo của Tiểu Nguyệt mò mẫm!

- A, chủ nhân, ngươi phải chú ý bảo bảo đó!

Tiểu Nguyệt ôm lấy cổ Đoạn Vân, hôn như mưa lên mặt Đoạn Vân.

- Đương nhiên rồi, ngươi và nó đều là tiểu bảo bối của ta!

Đoạn Vân nhẹ nhàng vỗ về Tiểu Nguyệt, sau đó nói nhỏ vào tai nàng mấy câu.

Tiểu Nguyệt nghe xong, rất khéo léo cởi quần Đoạn Vân ra, lộ ra tiểu Đoạn Vân lúc này hơi ngóc đầu lên, dùng cái miệng thơm tho gợi cảm của nàng hôn hít. Miệng của Tiểu Nguyệt hôn tiểu Đoạn Vân rất có kỹ xảo, thỉnh thoảng ngậm ra ngậm vào, đã thế đầu lưỡi của nàng còn thỉnh thoảng... tát nhẹ, chọc ngoáy rồi lướt từ trên xuống dưới cơ hồ làm Đoạn Vân run rẩy giật lên đùng đùng từng cơn, sung sướng như lên tiên.

Hồi lâu, Đoạn Vân rốt cục bị Tiểu Nguyệt khẩu kĩ mất hồn khiến cho phún phát! Phần lớn con cháu Đoạn gia phun cả vào miệng Tiểu Nguyệt. Tiểu Nguyệt bị Đoạn Vân phun đầy vào miệng, nhưng nàng không hề nhổ ra, mà là rất khéo léo nuốt vào!

Thấy Tiểu Nguyệt nhu tình như thế, dục hỏa Đoạn Vân một lần nữa nổ bùng lên, sau đó nhè nhẹ đè ép xuống người Tiểu Nguyệt...