Bác Sĩ Lục! Em Đừng Hòng Chạy

Chương 3: Chương 3





Hôm sau Lục Tĩnh Hy đi dự sinh nhật bạn ở quán bar, cô chỉ mặc đơn giản chiếc váy ôm body xẻ tà, nhìn vừa quyến rủ vừa ma mị.

Từ Minh là đến rước cô đi, lúc đầu cậu còn chê cô thậm tệ bảo cô đi thay đồ đi mà Lục Tĩnh Hy lại mắng cho Từ Minh một trận, cậu ta mới chịu im lặng.

Lục Tĩnh Hy bị mọi người ở buổi tiệc bắt uống, uống đến mức trời đất quay cuồng, dù cho Từ Minh cũng đã uống giúp cô mấy ly rồi đấy, Lục Tĩnh Hy lên tiếng giơ tay cản lại.

“ Đừng tôi chịu thua rồi, tôi muốn đi vệ sinh, các cậu chơi đi ” Lục Tĩnh Hy đứng bật dậy, bước chân loạng choạng, cánh tay mở cửa.

Nhưng còn chưa bước khỏi cửa được 5 bước đã thấy nguyên thân hình cao lớn ở trước mặt, Lục Tĩnh Hy mơ hồ ngẩn đầu nhìn, là cái tên đáng ghét đó.

Sao lúc nào đi đâu cũng gặp anh ta hết vậy, hay là cô xỉn rồi nên sinh ra ảo giác nhỉ? Chắc là vậy rồi, Lục Tĩnh Hy bước chân bước được một bước liền vấp ngã thẳng vào lòng của Mạc Vũ Thần.


Anh đỡ lấy cơ thể nhỏ bé của cô “ Rốt cuộc đã uống bao nhiêu rồi vậy? ” anh hỏi nhỏ.

“ Cái tên đáng ghét nhà anh, sao lúc nào cũng gặp anh hết cậy, cái đồ oan gia ” Lục Tĩnh Hy gạt tay anh ra lùi về sau mấy bước nói lớn, còn chỉ vào mặt Mạc Vũ Thần.

“ Tôi đưa em về ” Mạc Vũ Thần kéo tay cô khiến cô nằm gọn trong vòng tay anh, Lục Tĩnh Hy muốn đẩy anh ra, nhưng cô không có sức lực nào để đẩy cả.

Mạc Vũ Thần bế cô lên tay, bước chân xảy dài đến cánh cửa lớn của quán bar, anh còn vui vẻ thanh toán luôn phòng của bạn cô, Lục Tĩnh Hy ngủ ngục trong tay anh, mặc kệ anh bế đi.

Vũ Thần lên xe ngồi phía sau, anh vẫn không buông Lục Tĩnh Hy vẫn bế khư khư Tĩnh Hy trên tay mình, thân người bé tí vậy mà lại gan thật đấy.

“ Cái tên đẹp trai đáng ghét nhà anh ” Lục Tĩnh Hy nói mớ chỉ chỏ nói một câu.

Mạc Vũ Thần nhíu mài, anh quyết định không đưa cô về nhà cô, mà đưa về nhà anh, con thỏ nhỏ này hôm nay nhất định dạy cho cô một bài học nhớ đời mới được.

Trợ lý của anh không dám quay đầu lại nhìn luôn, cứ chăm chú lái xe chỉ mong về được nhà sớm sớm, Mạc Vũ Thần đưa cô về biệt thự của mình, Lục Tĩnh Hy không hề hay biết chuyện gì, cô ngủ ngon lành trong tay anh.

Mạc Vũ Thần để cô nằm lên giường, lúc này anh mới đấu tranh tâm lý, cô bé này là vợ chưa cưới của anh, nếu bây giờ anh làm thì cũng đâu có sao nhỉ? Trước sao gì cũng làm mà.

Lục Tĩnh Hy đột nhiên ngồi bật dậy khiến Mạc Vũ Thần giật mình, cô áp môi mình lên môi anh, nụ hôn ngây ngô không một chút kinh nghiệm, sự do dự cuối cùng bin Lục Tĩnh Hy đánh đổ, Mạc Vũ Thần đè cô xuống dưới thân mình.


“ Bé nhỏ là em tự khơi nguồn, đừng trách tôi ” Mạc Vũ Thần hôn lên môi cô, tay thuần thục kéo váy cô xuống.

Т????uyệ????‎ hay?‎ Тì????‎ ????gay‎ ????????a????g‎ chí????h‎ ﹢‎ Т‎ ????‎ U‎ ????‎ Т‎ ????‎ u‎ y‎ ệ‎ ????.????N‎ ‎ ﹢
Nhìn đôi gò bông trước mắt, anh nuốt nước miếng một cái ực, sau đó liền dùng môi ngậm lấy nó, tay còn lại mân mê theo bắp đuồi của Lục Tĩnh Hy, Mạc Vũ Thần thầm mắng, tiểu thịt tươi đúng thật là tươi mà.

Trêu chọc Lục Tĩnh Hy một lúc liền không kiềm chế được nữa, mà cho vào sâu bên trong cô Lục Tĩnh Hy vì lần đầu nên rất đau, cảm giác như bị xé rách ra vậy, cô mở mắt lớn nhìn Mạc Vũ Thần đang cho vào bên trong mình liền nói.

“ Đau quá, dừng lại đi, anh mau dừng lại ”
“ Bé nhỏ tôi không dừng được, là do em khơi màu mà, rán chịu một chút, ngoan ” Mạc Vũ Thần khóc không ra tiếng, anh bị bức sắp chết rồi mà cô còn nói như vậy.

Mạc Vũ Thần đánh lạc hướng để cô thả lỏng sau đó đến khi cô thích ứng liền ra vào bên trong cô một cách mãnh liệt, Lục Tĩnh Hy dưới thân anh ngâm nga mấy tiếng, cánh tay ôm lấy tấm lưng săn chắc của anh.

Điện thoại của Lục Tĩnh Hy vang lên hai chữ Từ Minh liền bị Mạc Vũ Thần ấn nút tắt đi, vậy mà số gọi đó vẫn gọi hoài gọi mãi, Mạc Vũ Thần bực bội tắt nguồn luôn đi thoại.


Anh cũng không biết anh đã muốn cô bao nhiêu, đến khi cô ngất dưới thân anh, anh mới chịu buông tha cho cô.

Mạc Vũ Thần bế cô bước vào trong phòng tắm, tắm rửa cho cô xong liền lấy chiếc áo sơ mi trắng trong tủ của mình ta mặc cho cô.

Mạc Vũ Thần bế Lục Tĩnh Hy đi ra, ánh mắt va phải vệt đỏ ở trên giường, ánh mắt mang tia vui vẻ, anh bế cô đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận mới ôm lấy cả cơ thể của cô vào lòng mình, Lục Tĩnh Hy cũng up mặt mình vào ngực của anh.

Anh thật sự không ngờ con thỏ nhỏ này lúc xỉn lại có thể thế này đấy, bên trong cô bức anh sắp điên cái đầu, tình hình này ngày mai anh phải ăn chửi vì anh biết chắc Lục Tĩnh Hy sẽ không nhớ được gì đâu, phải chuẩn bị tâm lí trước mới được.

.