Bác Sĩ Tô! Chị Là Lưu Manh Sao?

Chương 10




Tô Ngạn bước sang ghế ngồi cạnh Trịnh Tử chăm chú nhìn hồ sơ bệnh án của cô mà nhắc" Làm gì thì làm, tôi không muốn Tống Di mất thêm một người cậu ấy yêu thương... Cậu còn phải nghỉ ngơi thêm một thời gian. Còn đám đàn em của cậu... Cần đi học võ lại"

" Cậu đánh bọn chúng nhập viện rồi à?" Trịnh Tử cắn miếng táo ngọt mỉm cười " Hay là không còn mạng về đây bảo vệ tôi rồi?"

" Chưa hẳn là thế. Chỉ là không biết điều, dám ở trước mặt tôi mà đánh người của bệnh viện.... Tô Ngạn tôi cũng đã kiềm chế lắm rồi đấy" Tô Ngạn liếc mắt nhìn thái độ giễu cợt của Trịnh Tử " Cậu theo nhiệm vụ này cũng lâu lắm rồi, càng lúc càng giống xã hội đen rồi đấy"

" Cậu đang chọc tức tôi à?"

" Đại tỷ Trịnh Tử... Tôi không dám" Tô Ngạn nhếch mép đặt lại hồ sơ lên bàn" Tôi còn có việc, cậu tự mình mà lo cho bản thân... Tôi không muốn Tống Di gϊếŧ mình đâu"


Tô Ngạn quay lưng rời khỏi phòng bệnh. Chỉ rời khỏi phòng bệnh vài bước cô đã nghe tin Hoài An lại bị ngất ngay trong phòng làm việc. Cô nhíu mày lập tức chạy đến phòng cấp cứu xem tình hình Hoài An như thế nào.

" Trưởng Khoa.... Hiện tại cần truyền máu gấp... Nhưng trong kho không còn nhóm máu của bác sĩ Lương... Chúng tôi đang liên hệ đến bệnh viện trung ương"

" Em ấy nhóm máu gì?" Tô Ngạn lạnh lùng bước sang kiểm tra cơ thể Hoài An

" Là nhóm máu AB" Bác sĩ Trương cầm tờ xét nghiệm nhìn qua mà trả lời

" Tôi máu AB... Đem thiết bị truyền máu đến đây... Trực tiếp truyền vào" Tô Ngạn bước sang giường cạnh bên nằm xuống. Trong mắt cô, chỉ có Hoài An, cô chẳng cần biết bản thân mình có làm sao không, chỉ cần Hoài An bình an là được. Còn lại không quan trọng nữa rồi

" Nhưng mà... Bác sĩ Tô, chị..." Các y tá và bác sĩ có phần chần chừ vì sức khỏe của Tô Ngạn không tốt, e rằng không chịu nổi khi mất lượng máu lớn như vậy


" Em ấy bị làm sao các người có chịu trách nhiệm nổi không?" Tô Ngạn nhíu mày gắt lên. Đó là lần đầu tiên cô gắt lên như thế, khuôn mặt cô lạnh băng khiến bác sĩ không thể không nghe lời cô.

Các bác sĩ đành phải truyền máu của Tô Ngạn vào người Hoài An để em tỉnh lại nhanh chóng và an toàn. Trong suốt quá trình truyền máu, tay Tô Ngạn luôn nắm chặt lấy bàn tay lạnh của người đang hôn mê kia. Chính giây phút này đây, cô mới nhận ra bản thân mình sợ mất em đến nhường nào, bản thân mình yêu em nhiều bao nhiêu.

Sau khi truyền máu hoàn tất, Hoài An được đưa vào phòng hồi sức nghỉ ngơi. Tô Ngạn không cần nghỉ ngơi hay truyền nước biển đã nhanh vào phòng canh chừng Hoài An, cô phải xem chừng em mọi lúc. Thiếu máu nhiều như thế không phải là chuyện đơn giản, bất cứ lúc nào cũng sẽ gặp nguy hiểm. Cô không muốn em xảy ra bất cứ chuyện gì cả, bởi vì cô cần em


" Tô Ngạn... Cậu về nghỉ ngơi đi, Hoài An để tôi chăm sóc được rồi" Tống Di vỗ vai Tô Ngạn khuyên nhủ. Cũng đã lâu rồi cô không thấy vẻ mặt đầy lo lắng này của Tô Ngạn, không nhìn thấy được ánh mắt chờ đợi kia của Tô Ngạn. "Tô Ngạn thực sự yêu Hoài An rồi sao?"

Tống Di có chút hứng thú với dòng suy nghĩ của bản thân mình mà quên mất là nên đuổi con người cứng đầu kia về nhà nghỉ ngơi" Không cần lo lắng như thế... Em ấy cứ để tôi lo"

" Để tôi ở đây là được rồi." Tô Ngạn vẫn ngồi đấy nhìn Hoài An vẫn còn hôn mê mà đáp lại

" Cậu lo lắng đến thế cơ? Chẳng lẽ cậu đã" Tống Di híp mắt nhìn chầm chầm người kế bên" Hay là hai người đang...".

" Đừng đoán lung tung... Cô Lương đã giao Hoài An cho tôi, tôi nhất định phải chăm sóc... Ngoài ra không có ý gì khác" Tô Ngạn cố tình tránh né mà phản đối lại suy nghĩ trong đầu Tống Di. Cô thừa biết Tống Di muốn gì
Tính Tô Ngạn nói một là một, cho dù trời có sặp xuống cô cũng không rời khỏi Hoài An nửa bước. Tống Di cũng bất lực mà để Tô Ngạn ở đó. Đành đi mua vài thứ để trong phòng khi nào đói Tô Ngạn có thể ăn lót dạ.

Đến tận khuya Hoài An mới chịu mở mắt tỉnh lại, hướng mắt nhìn trần nhà xa lạ, mùi thuốc khử trùng độ vào mũi em cũng đủ để em biết em đang nằm trong phòng bệnh. Tay em có người đang nắm sao? Cố gắng cuối đầu nhìn xuống xem ai đang nắm lấy tay mình không chịu buông như thế. Là Tô Ngạn, đại bác sĩ Tô trông người ta đến mức gục lên bên cạnh tay em mà ngủ ngon như thế.

Hoài An mỉm cười đưa tay vuốt tóc Tô Ngạn. Người con gái này thực sự rất đặc biệt. Đặc biệt với Hoài An em. Em chẳng cần biết sau này như thế nào cả, chỉ cần biết bây giờ em chính là người hạnh phúc nhất thế giới. Bởi có mấy ai cưa đổ được crush của mình một cách ngoạn mục như Hoài An em đâu nhỉ? Càng nghĩ lại càng khâm phục bản thân em rồi nha.
" Em tỉnh rồi sao?" Tô Ngạn mở mắt nhìn em mỉm cười" có thấy ổn hơn tí nào chưa nè?"

Tô Ngạn đưa tay vuốt tóc em vô tình để lộ vết thương truyền máu bị em nhìn thấy. Em nhíu mày kéo tay cô ra trước mặt" Chị truyền máu cho em?"

Tô Ngạn gật đầu thừa nhận, Hoài An im lặng nhìn cô một hồi lâu. Nước mắt cũng chẳng hiểu vì sao mà rơi xuống... Là em đau lòng vì cô quá ngốc...

=======

Phong chuẩn bị ngược nha >~