Bác Sĩ Tô! Chị Là Lưu Manh Sao?

Chương 21




" Hoài An đang thực sự vì cậu mà lục tung cả đất nước này lên rồi đấy"

Trịnh Tử từ bên ngoài đi vào nhíu mày nhìn Tống Di. Nếu cô để Tống Di nói ra thì Tô Ngạn thực sự sẽ biến mất theo đúng nghĩa đen của nó.

" Trịnh Tử... Chị..." Tống Di nhíu mày, tại sao cả Trịnh Tử cũng ngăn cản để Tô Ngạn biết?

Trịnh Tử im lặng kéo Tống Di vào lòng mình mà ôm chặt" Em nên biết... Tô Ngạn không có chuyện gì không dám làm"

Hoài An nghĩ cũng đúng, không có chuyện gì là Tô Ngạn không làm được. Em tốt nhất chỉ nên âm thầm lo cho cô thì tốt hơn. Ít ra không để cô chạy đi đâu trong tình trạng này.

" Tô Ngạn... Tốt nhất cậu đừng chạy đi đâu mất... Lần này Tống Di tôi không đứng về phía cậu nữa, tôi đứng về phía Hoài An." Tống Di cắn chặt môi, vừa dứt lời liền kéo tay Hoài An rời khỏi. Là một người chị, cô không đủ can đảm nhìn em mình đau lòng như thế


Sau khi Tống Di đi mất, Trịnh Tử bước sang ngồi đối diện Tô Ngạn. Đôi mắt vô hồn kia càng nhìn càng bi thương, càng nhìn càng đau lòng. " Tô Ngạn. Có thể cậu trốn tránh cũng được, nhưng có một sự thật tôi muốn nhắc nhở cậu. Chưa chắc mình rời xa ai đó, người đó sẽ sống tốt như mình nghĩ, cũng chưa chắc trốn tránh yêu thương là tốt cho người kia"

" Cậu về đi. Tôi muốn một mình" Tô Ngạn tay cứ sờ chiếc nhẫn Hoài An đã tặng mình. Cô không biết mình bỏ đi như vậy lại làm Hoài An đau lòng như thế, nhưng ở lại cô càng không đành em vì cô mà đau lòng.

Trịnh Tử cũng lắc đầu chịu thua Tô Ngạn. Đành để lại câu nhắc nhở cẩn thận rồi rời đi. Ngôi nhà trở lại yên ắng như lúc đầu của nó, không ồn ào, không náo nhiệt, không ánh sáng... Tô Ngạn rút hai chân mình lên mà ôm lấy, chỉ khi một mình cô mới nhìn ra bản thân mình bao nhiêu phần yếu đuối. Ấy thế mà, trước giờ cô luôn cứ cho rằng Tô Ngạn mình là cô gái quật cường mạnh mẽ. Thực chất không phải...


"Hoài An. Em có thể đừng tổn thương vì tôi không?"

Hoài An một mình ngồi ở ghế đá ngoài công viên. Em còn nhớ, đây là nơi đầu tiên em và cô hẹn hò. Lúc đấy, cô cũng ngồi ở vị trí này mà nhìn em nghịch bong bóng nước mỉm cười. Giá mà cô ở đây lúc này thì tốt biết mấy, giá mà em có thể đường đường chính chính chăm sóc cho cô thì tốt biết bao nhiêu. Đáng tiếc, em không thể.

Em đứng dậy, nhắm chặt đôi mắt mình lại, trước mắt em cũng toàn màu đen tâm tối. Em muốn chính bản thân mình cảm nhận những gì Tô Ngạn phải trải qua, em muốn mình thấu hiểu cô nhiều hơn. Thì ra, trong bóng tối đáng sợ như thế. Em từng bước, từng bước một đi về phía trước, em không biết phía trước mình là gì liền vấp phải cạnh ghế mà ngã xuống. Ít nhất khi em mở mắt còn có thể nhìn thấy, còn Tô Ngạn dù có mở mắt cũng chẳng nhìn thấy được bất cứ gì. Vậy một mình cô thì làm sao mà lo cho bản thân mình?


Tô Ngạn làm sao dễ dàng vượt qua khó khăn lúc này đây? Mỗi ngày đối với cô đều sống trong địa ngục, không ánh sáng, không thể làm bất cứ chuyện gì cả. Cô phải tập làm quen vớ chiếc gậy dò đường Tống Di mang lại, cô ghét nó, nhưng cô không thể đi lại dễ dàng nếu như không có nó. Ba tháng rồi, ba tháng rồi Tô Ngạn không nở nụ cười nào, ba tháng rồi Tô Ngạn không rời khỏi nhà, ba tháng rồi Tô Ngạn luôn giam cõi lòng mình trong bóng tối. Cũng ba tháng rồi, Hoài An cứ im lặng chăm sóc cô như vậy, cùng Tô Ngạn ăn cơm trên bàn ăn, âm thầm đút thức ăn cho cô, âm thầm giúp cô dọn dẹp nhà, âm thầm thu xếp đồ đạc cho cô, âm thầm canh cô ngủ rồi mới chịu về nhà. Tô Ngạn ưa sạch sẽ, Hoài An tuyệt đối không để trong nhà có quá nhiều bụi bặm. Sợ cô bị bệnh không chăm sóc tốt liền âm thầm dùng danh nghĩa Tống Di mà ở suốt đêm chăm sóc cho Tô Ngạn. Đối với em, tình yêu đôi lúc không cần phải nói ra, chỉ cần có thể âm thầm ở bên cạnh là đủ.
" Tống Di. Hoài An dạo này sống có tốt không?" Tô Ngạn đang ăn cơm đột nhiên bỏ đũa xuống hỏi về Hoài An. Đó là câu hỏi đầu tiên của cô về em trong suốt ba tháng qua.

Hoài An giật mình nhìn Tống Di, tim em đang đập rất nhanh, em sợ Tô Ngạn đã phát hiện gì đó nên mới hỏi như thế, em sợ Tống Di vì vậy mà nói ra hết sự thật. Nếu như vậy thì em thực sự không thể ở bên cạnh Tô Ngạn nữa

" Em ấy sống rất tốt, đang làm một việc rất ngu ngốc" Tống Di gắp đồ ăn cho Hoài An thở dài đáp" Chính là lục tung đất nước này để tìm cậu"

" Tại sao em ấy cố chấp vậy?" Tô Ngạn đâu biết cô mới chính là người cố chấp ôm mãi đau thương về mình. Không phải yêu nhau là phải chia sẽ những gì đau khổ nhất cho nhau sao?

" Đừng hỏi vì sao em ấy cố chấp. Mà cậu hãy hỏi tại sao cậu có thể nhẫn tâm dày vò em ấy như thế"
==============