Bác Sĩ Tô! Chị Là Lưu Manh Sao?

Chương 39




Tiếng nói có phần khó chịu từ ngoài cửa vọng vào mang theo những tiếng bước chân đang tiến gần phòng viện trưởng. Một luồng khí lạnh lẽo thổi qua bao quanh căn phòng chính là ngột ngạt của căng thẳng. Tô Ngạn bất giác ngẩng đầu tìm kiếm thanh âm ấy.

Là Minh Tuệ. Thanh âm trong trẻo mà lại lạnh lẽo đến gϊếŧ người, không phải vì nó là đặc thù như thế mà vì giọng nói đấy đang muốn bảo vệ hạnh phúc của Lương Hoài An.

" Viện trưởng Tô. Tôi thay chị trả lời vậy đã đúng chứ?" Minh Tuệ ánh mắt sắc sảo liếc nhìn Du Nguyệt. Là ai cũng không quan trọng, nhưng nếu đụng đến Hoài An chắc chắn sẽ là kẻ thù của Minh Tuệ. Nếu cô không thể bảo vệ Hoài An với tư cách đặc biệt thì cô sẽ bảo vệ em với danh nghĩa là một người bạn thân. Là Du Nguyệt hay Tô Ngạn cũng vậy, chỉ cần Hoài An bị tổn thương cô nhất định không tha cho bất cứ ai cả" Du Nguyệt, có chuyện này tôi muốn nói rõ ràng với cô. Lúc trước có thể Tô Ngạn cho cô một cơ hội, nhưng bây giờ thì không. Viện trưởng Tô có hạnh phúc riêng của chị ấy. Xin cô tự trọng đừng phá hoại tình cảm của họ. Chỉ cần cô đụng tớ hạnh phúc của Tô Ngạn và người chị ấy yêu. Tôi tuyệt đối không tha cho cô"


" Minh Tuệ... Sao cậu lại ở đây?" Hoài An nhìn quanh không khí căng thẳng trong phòng liền chạy đến chỗ Tô Ngạn" Tô Ngạn, có chuyện gì sao?"

" Đến tìm cậu. Mà giờ không có hứng thú nữa rồi" Minh Tuệ quay người bước ra cửa nhưng chưa hề quên để lại lời cảnh báo" Cậu nên giữ viện trưởng của cậu cho chặt. Bà Tô"

Bà Tô? Minh Tuệ gọi Hoài An là bà Tô. Nhìn bên ngoài bình bình đạm đạm ai cũng nghĩ đó chỉ là lời cảnh báo để Du Nguyệt biết là né ra xa một chút. Nhưng đâu ai biết được cõi lòng Minh Tuệ đang tan nát, trái tim cô đang rỉ máu, một chút một chút một ứa ra thành dòng. Có lẽ cả cuộc đời này Lương Hoài An cũng không nhận ra được tình cảm mà Minh Tuệ dành cho em không đơn thuần là tình bạn rồi. "Lương Hoài An, em nhất định phải thật hạnh phúc. Cho dù có như thế nào đi chăng nữa thì tôi vẫn ở phía sau em. Đợi em. Tôi yêu em. "


" Tô Ngạn, tại sao Minh Tuệ giận đến vậy?" Hoài An khó hiểu quay sang nhìn Tô Ngạn chớp chớp mắt

" Không có gì. Bảo bối" Tô Ngạn ôn nhu mỉm cười đáp lại lời Hoài An. Trên thực tế không phải vì muốn che giấu mà cô không muốn Hoài An phải lo lắng. Tình cảm vốn là như vậy, nhưng với Tô Ngạn mà nói, Hoài An chính là độc tôn duy ái.

Du Nguyệt không ở lại quá lâu liền nói cho qua loa vài chuyện rồi rời đi. Trên chiếc xe hơi quen thuộc, cuộc trò chuyện của Du Nguyệt và một người khác trên xe chưa hề dừng lại cho đến một con hẻm nhỏ cũ kĩ.

" Tôi không hứa sẽ giúp được chị. Nhưng chỉ cần Tô Ngạn quay về với tôi. Những gì chị cần đều sẽ có được" Du Nguyệt nhếch nhẹ môi nói chuyện với người ngồi bên cạnh.

" Chúng ta chỉ đơn giản là hợp tác để có lợi thôi đúng không? Thoải mái một chút đi. Tôi đã làm gì em đâu?" Nữ nhân kia kéo cửa kính xuống, bật lửa kéo một hơi dài điếu thuốc, tay còn lại sờ vào vết thương trên khóe môi còn vệt máu. 


" Tôi sợ chị làm gì tôi sao? Nếu không vì Tô Ngạn, chị nghĩ chỉ có tư cách nói chuyện với tôi?" Em bật cười khinh bỉ.  Thực sự lòng người khó đoán, không ngờ Du Nguyệt không đơn thuần như vậy nữa rồi. Đa đoan, và nhiều thủ đoạn.

" Vậy chỉ cần tôi có được Tô gia. Tôi sẽ có tư cách nói chuyện với em?"

" Tô gia là của Tô Ngạn."

" Của tôi. Em đừng quên bất cứ lúc nào tôi cũng có thể trở về căn nhà đó. Giành lại mọi thứ về mình" Nữ nhân chỉnh lại nón rời khỏi xe. Bóng lưng khuất dần trong con hẻm nhỏ không một tiếng động.

Du Nguyệt thở dài một cái liền quay đầu xe trở về nhà. Tình yêu có thể khiến người ta trở nên mù quáng như vậy sao? Du Nguyệt trở về cũng vì muốn giành lại Tô Ngạn sao? Không phải! Là cướp đi. Tô Ngạn đã bao giờ là của em đâu mà dùng từ " giành". Nhưng mà nếu em về sớm hơn đôi khi Tô Ngạn lại là của em thì đúng hơn.
Trong căn phòng nhỏ cũ kĩ với những thứ bừa bộn. Ánh đèn ngủ soi rọi vào khuôn mặt một cô gái xinh đẹp đang uống cạn hết lon bia này đến lon bia khác. Tô Tình đang tắm mình trong hơi cồn để quên hết đi những gì cô con vương vấn. Là tình nghĩa chị em, là tình cảm ngang trái. Tất cả. Cô muốn quên đi để biến mình trở nên tàn nhẫn hơn. Quên đi để giành lại mọi thứ thuộc về mình. 

" Tô Tình tôi sẽ giành lại tất cả những gì thuộc về mình."

=============