Bác Sĩ Tô! Chị Là Lưu Manh Sao?

Chương 5




" Bác sĩ Lương... Bác sĩ Lương.. Chị bị làm sao vậy... Bác sĩ Lương"

Nghe tiếng gọi của các y tá phía sau, Tô Ngạn liền quay đầu nhìn lại. Vừa nhìn lại, Hoài An đã nằm ngất dưới sàn nhà, đôi mắt em nhắm nghiền, hơi thở có phần yếu ớt. Tô Ngạn nhíu mày chạy lại đở lấy người Hoài An bế vào phòng mình.

" Không được tôi cho phép, không ai được vào" Để lại những khuôn mặt ngạc nhiên của mọi người, Tô Ngạn đóng cửa lại, khóa cả chốt ngăn cản sự làm phiền của người khác

Từ khi làm việc với Tô Ngạn đến bây giờ. Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy thái độ này của cô. Một chút mất điềm tĩnh, một chút lo lắng, một chút tức giận... Cũng giống như việc người khác nhìn người yêu lo cho nhau vậy.

Tô Ngạn kiểm tra sơ lược cho Hoài An xong liền thở dài. Con người này bình thường hoạt bát, náo động như vậy, khi bệnh rồi lại như một công chúa nhỏ nằm ngoan ngoãn như thế. Tô Ngạn lắc đầu cười nhẹ, bước đến tủ thuốc lấy một vài viên thuốc, cầm theo một ly nước ấm đặt lên bàn. Co bước nhẹ trở về bàn làm việc, thỉnh thoảng lại hướng mắt nhìn người con gái đang ngủ kia rồi quay lại với công việc.


Đến tận khuya Hoài An mới mở mắt tỉnh lại, chẳng cần phải nhìn xung quanh em cũng nhận ra đây là phòng làm việc của Tô Ngạn. Bởi ở đây có mùi hương của cô, chỉ cần ngửi em đã có thể nhận ra ngay.

" Em mang máu của mình ra bán hay sao vậy? Thiếu máu đến nghiêm trọng như vậy" Tô Ngạn vừa thấy em tỉnh dậy đã vội bước qua đở em ngồi dậy

" Lượng máu em thiếu bằng với lượng hơi chị em bị thiếu vậy á" Hoài An chớp chớp đôi mắt cố tình trêu chọc người trước mặt.

Hoài An mỉm nhẹ nụ cười, con nhóc này phải chi nằm ngủ yên một chút thì cô đỡ phải khổ sở vậy rồi" Uống thuốc đi... Sau đó tôi đưa em về"

" Về nhà chị..." Hoài An kề sát tai Tô Ngạn mà nói nhỏ " Lương Hoài An muốn được sự chăm sóc đặc biệt của bác sĩ Tô"

" Mẹ em sẽ lo lắng..." Tô Ngạn đứng dậy bước qua bàn sắp xếp lại hồ sơ


Hoài An phùng má, lấy điện thoại ra gọi trực tiếp cho mẹ em" Alo, mẹ ơi... Tối nay con ngủ lại nhà bác sĩ Tô... Đừng lo lắng nha... Bái bai mẹ, ngủ ngon... Tiểu An yêu mẹ"

Bảo là yêu mẹ mà không về nhà thay đó lại về nhà của Tô Ngạn mà ngủ" Xong rồi nhé!"

" Tùy em vậy..." Tô Ngạn lắc đầu. Lương Hoài An đối với cô thu hút thế sao? Chẳng cần phải làm những điều đặc biệt cũng đủ để Tô Ngạn cô chú ý đến. Chẳng cần phải cầu kỳ hoa mỹ cũng đủ làm cô phải quan tâm như vậy.

Sau khi chờ em uống thuốc xong, cô cùng em trở về nhà. Trên đường về, Hoài An bổng dưng dừng lại, Tô Ngạn đi vài bước sau đó quay đầu nhìn lại khó hiểu" Lại bị làm sao?"

" Bác sĩ Tô... An An mỗi chân rồi"

Thông minh như vậy, chẳng lẽ nào lại không biết em muốn gì ở cô. Chậc lưỡi bước đến cuối thấp người " Lên đây"


Em cười tươi leo lên lưng cô để cô cõng về. Ở trên lưng cô như vậy thật sự rất bình yên, em thích lắm. Nhưng nếu ở trên lưng cô với tư cách là người yêu thì càng thích hơn nữa nhỉ?

" Tên nào sau này yêu được em... Tôi thực sự khâm phục" Tô Ngạn hôm nay biết nói đùa sao?

" Chị không cần phải khâm phục chính bản thân mình đâu" Hoài An mỉm cười, nghịch ngợm thổi hơi thở vào tai cô

" Hoặc là ngoan ngoãn ngồi yên... Hoặc là bước xuống đi bộ" Hoài An quá nghịch ngợm rồi nhỉ? Tô Ngạn bình thường thiếu kiên nhẫn như vậy, không ngờ bây giờ lại có thể chịu đựng được tính khí của em. Có phải trời sinh một cặp rồi không?

" Nếu chị thực sự bỏ em xuống đi bộ... Chị sẽ phải hối hận đấy" Hoài An phùng má hâm dọa Tô Ngạn. Em làm sao có được sự chắc chắn Tô Ngạn không dám thả em xuống chứ.
" Tôi hối hận chuyện gì?" Tô Ngạn mỉm nhẹ nụ cười, tiếp tục cõng Hoài An trên lưng mà về nhà. Trong khi con người kia đã gục vào vai cô lúc nào không hay.

Người khác nhìn vào còn nghĩ hai người thực sự là một đôi, là một đôi thực sự rất đẹp. Về đến nhà, Tô Ngạn nhẹ nhàng để Hoài An ngủ trên giường mình. Chợt nhớ nếu cứ để đồ như vậy mà ngủ thì không thoải mái. Liền tự tay mình thay đồ cho em. Tự tay?

Tô Ngạn trong đầu chỉ nghĩ cùng là con gái nên việc thay đồ giúp em cũng là chuyện bình thường. Nhưng cô đâu biết chuyện " lớn" sắp xuất hiện khi cô cởi từng cúc áo trên người em xuống. Khi sắp cởi đến cúc áo cuối cùng đột nhiên cô bị kéo cả người đè lên người em

" Tô Ngạn..."

" Lương Hoài An, đừng nghịch nữa, tôi đang thay đồ cho em" Tô Ngạn cố gắng thoát khỏi tay Hoài An nhưng người kia thực sự đã có thế trụ nên không thể nào thoát ra được, đành bất lực lên tiếng
" Đừng thay đồ nữa... Trực tiếp cởi hết cho em đi"

================