Bác Sĩ Tô! Chị Là Lưu Manh Sao?

Chương 7




Nhờ vào đại ơn của Hoài An mà hôm nay Tô Ngạn cô phải xin nghỉ phép để chiều em một ngày hôm nay. Tô Ngạn chuẩn bị cho em một vài món ăn sáng, cũng đã từ lâu rồi căn bếp không có tiếng cười nói như ngày hôm nay. Tim của cô lại cảm thấy có chút ấm áp. Phải chăng Hoài An thực sự làm cô động lòng rồi chăng?

" Hoài An... Ăn xong em muốn đi đâu?" Tô Ngạn nhâm nhi tách cà phê trên tay nhìn người con gái trước mắt đang cắm cúi ăn " món ăn tình yêu" của cô nấu

" Đi biển nha... Em muốn đi biển" Hoài An vừa ăn vừa đáp lại với một bộ dạng siêu đáng yêu. Rước được em về nhà là may mắn cả một đời đấy nhé. Tô Ngạn cô còn không mau nắm bắt?

Tô Ngạn gật nhẹ đầu đồng ý. Dù sao cũng chỉ một ngày, Tô Ngạn cô chờ xem em còn có thể làm gì mình nữa. Cô lái xe đưa em đến một vùng biển vắng người, nơi đây thật sự rất thanh bình. Một chút gió mơn man thổi qua từng khe tóc, một chút tiếng đàn của những cơn sóng vỗ, một chút mềm mại của bãi cát trắng ngần in sâu dấu chân của em và cô.


Em nằm đấy, cô ngồi bên cạnh. Cảm giác này thực sự rất hạnh phúc. Đôi lúc chờ đợi, chính là lời tỏ tình chắc chắn nhất!

" Còn bao nhiêu tâm sự... Chị nói ra hết đi. Sau đó sống một cuộc sống cho mình. Sống mãi trong quá khứ không phải là cách" Hôm nay Hoài An lạ lắm, từng lời nói đều có phần bi ai trong đấy

" Không phải sống mãi trong quá khứ. Mà không thể nào thoát ra được" Tô Ngạn hiểu ý em nói gì. Cô biết em theo đuổi cô bao nhiêu phần mệt mỏi, nhưng sao cô vẫn không thể gật đầu đồng ý? Là dằn vặt hay còn bận tâm người cũ?

" Có một số chuyện, qua rồi sẽ thành chuyện cũ. Có một số người, đi rồi sẽ thành người cũ. Cũng giống như dấu chân trên cát vậy, sóng biển vỗ ào một cái, liền hòa vào cát mà tan biến" Hoài An xoay mặt hướng nhìn vào ánh mắt Tô Ngạn- Ánh mắt chứa bao nhiêu nỗi buồn và bi thương" Chị cứ dằn vặt chuyện quá khứ, nhưng chị không biết rằng người xung quanh chị đều đau lòng. Hiểu Khiết mất rồi không sống lại được, nhưng trái tim chị chết rồi em cũng sẽ làm nó sống lại... Chờ bao lâu cũng được. Em sẽ chờ!"


Em tự dưng lại bật dậy, chạy thẳng xuống biển mà ngâm mình lặn xuống. Tô Ngạn nhíu mày chạy theo tìm em. Tại sao lại chạy theo tìm em? Tô Ngạn hôm nay lại chủ động tìm em? Tô Ngạn nhíu mày nắm lấy tay em mà kéo vào mình, chưa bao giờ cô lại sợ mất em như thế

" Em đang làm cái gì vậy hả?" Tô Ngạn run lên từng cơn một. Vẻ mặt hiện rõ sự lo lắng cho người trong vòng tay" có biết nguy hiểm lắm không?"

" Không chết được mà" Hoài An cười cười trêu cô. Bản thân không biết bơi lại còn liều mạng, liều mạng không chết lại còn có gan nói đùa như thế. Đúng là Hoài An trời đất cũng không sợ đây mà.

" Em nghĩ sức khỏe tốt lắm sao mà làm như vậy. Đồ ngốc!" Tô Ngạn kéo em lên bờ nhíu mày trách. Bác sĩ Tô, từ khi nào cô không còn bình tĩnh, lãnh đạm nữa thế?

" Tô Ngạn, chị đang lo cho em sao?"


" Không lo cho em, chẳng lẽ tôi lo nước biển bị em uống đến hao hụt?" Tô Ngạn thở dài nằm xuống ngay bên cạnh em, tay chủ động đan vào từng ngón tay của Hoài An.

Hoài An đưa mắt nhìn bàn tay chủ động nắm tay em, sau lại hướng đến nụ cười của Tô Ngạn mà cười tươi. Lần đầu tiên cô công chúa nhỏ tận hưởng được vị ngọt của tình yêu đấy

" Không có ý gì hết... Chỉ sợ em lạnh thôi"

" Nè Bác sĩ Tô, có phải chị bị nước biển thắm đến não có vấn đề rồi không? Nếu em lạnh thì chị phải ôm em mới đúng chứ?" Hoài An nhíu mày nhìn Tô Ngạn. Chuyện vô lí đến thế mà cô cũng có thể nói sao? "Không thể tìm được lí do nào thuyết phục hơn à?"

" Không có!" Tô Ngạn nghiêng đầu nhìn Hoài An cười nhẹ một cái" Bây giờ tôi đưa em về thay đồ. Để bị cảm lại nguy"

" Về nhà chị..." Hoài An thè lưỡi đề nghị. Càng lúc cô càng không hiểu em đang nghĩ gì, có nhà không về, suốt ngày cứ muốn ở nhà cô.
" Nhà ai cũng được, về thay đồ cho em rồi tính tiếp"

Cái gì mà thay đồ cho em? Ý cô có phải muốn tự tay thay đồ cho em không vậy? Tô Ngạn sau khi đưa em về thay đồ liền chạy đến bệnh viện lấy một chút hồ sơ.

" Bác sĩ Tô, có chị ở đây thì may quá...có một đám người liên tục la hét, lại còn đánh cả bác sĩ Trần trước phòng cấp cứu..." Y tá Trương hốt hoảng chạy đến bên Tô Ngạn mà thông báo

" Lại là một đám to gan nào nữa đây?" Tô Ngạn nhếch lên đường môi quyến rũ bước vào bên trong cùng Hoài An" Xem ra đến chỗ Tô Ngạn này quậy phá  đã đến lầm chỗ rồi"

" Chị định làm gì?" Hoài An nhìn thấy khuôn mặt đầy bí hiểm của Tô Ngạn không khỏi khó hiểu

" Giở trò lưu manh cho em thấy"

=============