Bác Sĩ Trầm Em Có Thể Chọc Ghẹo Anh Không?

Chương 4





Thân thể Trầm Tranh lại một lần nữa cứng đờ. Nhìn thấy ánh mắt Tô Viễn Bạch tràn đầy ôn nhu, anh không tài nào thốt ra được lời từ chối. Mà từ trước tới giờ, anh cũng chưa lần nào từ chối hắn. Anh chỉ có thể nhẹ nhàng nhắm mắt lại, chờ đợi cái hôn mà lâu thât lâu mới có lại. Nhưng qua một lúc, trên môi cũng không truyền đến xúc cảm như mong đợi. Ngược lại bên tai lại vang đến tiếng cười lạnh trào phúng:
-Trầm Tranh! Cậu không thực sự nghĩ rằng tôi sẽ hôn cậu chứ?
Trầm Tranh kịch liệt run rẩy mở mắt, mới phát hiện nét mặt ôn như của Tô Viễn Bạch đã sớm không còn, trên khóe miệng vẫn còn dư lại độ cong lạnh lẽo. Trầm Tranh đột nhiên phản ứng lại cái gì, sắc mặt tái nhợt: "Tô Viễn Bạch, anh trêu đùa tôi?!"
-Phải! Tôi trêu đùa cậu thì sao_ Tô Viễn Bạch lùi lại một bước, kính mắt phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo. "Trầm Tranh, năm đó cậu vì 1 triệu liền bỏ qua tôi, cậu nghĩ xem Tô Viễn Bạch tôi bị bao nhiêu người xem thường, còn có thể đối với cậu vấn vương tình cũ sao?"
Một chút huyết sắc còn sót lại trên mặt Trầm Tranh đều tan đi mất. Anh cuối đầu, môi nhếch lên tự giễu. Anh hiển nhiên biết Tô Viễn Bạch làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho anh như vậy. Năm đó, chỉ sau một cuộc điện thoại liền không từ mà biệt, Tô Viễn Bạch không hận anh đã là quá tốt rồi, làm sao có khả năng còn tình cảm với anh.
"Tô sư huynh". Anh hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên: "Năm đó, tôi nhận lấy 1 triệu của mẹ anh, kỳ thực là có nỗi khổ trong lòng, tôi..."
"Viễn Bạch!!!"
Trầm Tranh đang chuẩn bị nói rõ ràng chân tướng sự thật năm đó, nhưng lại đúng lúc này, bên ngoài phòng làm việc vang lên giọng nữ lanh lảnh. Trầm Tranh quay đầu lại liền nhìn thấy một nữ nhân trang điểm tỉ mỉ, chỉn chu đi tới. Cô gái này ước chừng hơn hai mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp, một thân trang phục hàng hiệu vừa bước đến liền thân mật kéo lấy Tô Viễn Bạch làm nũng:
-Viễn Bạch. Văn phòng của anh thực sự khó tìm quá, em phải hỏi vài y tá mới tìm được, canh người ta nấu cho anh cũng muốn nguội hết rồi này!
Trầm Tranh nhìn cô gái đang níu tay Tô Viễn Bạch, thân thể sững lại. Cùng lúc đó, cô gái kia rốt cuộc cũng chú ý tới trong phòng làm việc còn có thêm một người. Nàng vội vàng buông tay Tô Viễn Bạch, hiếu kì nhìn Trầm Tranh: "Viễn Bạch, đây là người nào a?"
"Đây là Trầm Tranh, đàn em khoá dưới của anh". Tô Viễn Bạch cười giới thiệu, một bên ngẩng đầu nhìn về hướng Trầm Tranh: "Trầm Tranh, đây là Cố Linh Linh_ con gái của cục trưởng cục vệ sinh, cũng là vị hôn thê của anh!"
Vị hôn thê...
Trầm Tranh sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
"À ra là như vậy!" Cố Linh Linh vẻ mặt xán lạn nhưng lại hướng về phía Trầm Tranh cười cợt, rồi như ý thức được cái gì:"Đúng rồi, lúc em đi vào hai người có phải đang bàn chuyện quan trọng không? Em không có làm phiền hai người chứ?"
"Cũng không phải chuyện quá quan trọng!" Tô Viễn Bạch vẫn mỉm cười nhìn Trầm Tranh. "Chỉ là Trầm học đệ đang muốn nói với anh chút chuyện năm đó thôi. Học đệ, sao cậu không nói tiếp?"
Trầm Tranh nhìn Tô Viễn Bạch. Lời ra đến bên môi, nhưng lại không làm sao nói tiếp được. Trầm Tranh là thuần gay, chỉ thích nam nhân. Anh cũng cho rằng Tô Viễn Bạch hiển nhiên giống mình, nhưng mà anh hiện tại mới ý thức được , Tô Viễn Bạch hẳn là vẫn thích cả nữ nhân.
Ở xã hội bây giờ, là một người đồng tính luyến ái chung quy đều phải trải qua cuộc sống khó khăn hơn người khác, bởi quan niệm phải cùng người "bình thường" kết hôn, sinh con mới là hợp lẽ thường.
Hơn nữa đối phương còn là con gái của cục trưởng, nhìn từ phương diện nào đây cũng là một đoạn nhân duyên vô cùng tốt.
Vậy anh còn ở lại đây xem diễn trò gì nữa!
Anh cúi đầu, cố gắng hít thở sâu đè lại những cay đắng trong lòng. Thời điểm lần thứ hai ngẩng đầu lên, trên mặt anh đã đeo lên một nụ cười hoàn hảo không một kẽ hở. "Không có gì. Tôi chỉ là đang nói với Tô sư huynh việc phẫu thuật chút nữa thôi"
Tô Viễn Bạch lạnh lùng nhìn Trầm Tranh một chút, lại ôn nhu nhìn về phía Cố Linh Linh: "Linh Linh, đến giờ bọn anh phải làm phẫu thuật rồi, em ở phòng làm việc chờ anh được không?"
Cố Linh Linh ngoan ngoãn gật đầu. Tô Viễn Bạch cùng Trầm Tranh đi ra khỏi văn phòng.
Thời điểm ở trong phòng tiêu độc, Tô Viễn Bạch cười lạnh mở miệng: "Trầm Tranh, cậu không phải muốn giải thích với tôi chuyện năm đó sao? Tại sao không tiếp tục? Có phải là phát hiện chính mình không có lí do để biện minh?"
Trầm Tranh thân thể hơi cứng đờ. Nhưng một giây sau, anh xoay người: "Tô Viễn Bạch". Anh mặt không cảm xúc mở miệng, cũng là lần đầu tiên không kiêng kị gọi thẳng tên hắn. "Tôi biết anh đối với tôi có thành kiến. Nhưng chuyện riêng của chúng ta cùng với chuyện của tiểu Nguyệt hoàn toàn không có quan hệ. Vì vậy tôi hi vọng anh có thể dốc hết sức cho lần phẫu thuật này, đừng để tôi xem thường anh"
Nói xong câu đó, anh căn bản không một chút đoái hoài đến phản ứng của Tô Viễn Bạch, trực tiếp đi vào phòng phẫu thuật. Một ca phẫu thuật, Tô Viễn Bạch cùng Trầm Tranh ngoại trừ nói chuyện liên quan đến giải phẫu một câu cũng không nói thêm.
Tô Viễn Bạch thật sự có đạo đức nghề nghiệp, kỹ thuật cũng vô cùng tốt, thêm vào đó Trầm Tranh ở bên cạnh làm trợ thủ, cuộc phẫu thuật kết thúc hết sức thành công. Phẫu thuật kết thúc, Tô Viễn Bạch liền trở về tìm Cố Linh Linh.
Trầm Tranh từ chối cùng mọi người ăn tối, một mình đến quán bar. Hôm nay anh uống rất ít rượu, nhưng lại nhanh chóng say mèm.
Ông chủ quán bar gọi là Trần Hàm cũng là bạn học của Trầm Tranh nhưng bởi vì một số sự cố phải rời khỏi bệnh viện, sau đó liền dứt khoát mở quán bar, giờ ngẫm lại thật chính là một chốc nghĩ thoáng. Là bạn cùng phòng thời đại học, Trần Hàm đối với chuyện tình của Trầm Tranh và Tô Viễn Bạch hiển nhiên hiểu rõ hết thảy. Hắn nhìn người bạn đang mượn rượu giải sầu trước mắt không khỏi nhíu mày:
-Trầm Tranh, không phải tôi muốn nói nhiều. Nhưng mà cậu đang làm gì vậy chứ. Những năm qua không phải cậu đều mong ngóng Tô Viễn Bạch trở về để nói rõ mọi chuyện năm đó sao? Bây giờ rất vất vả hắn mới trở về, sao cậu lại không nói?
-Anh ấy đã muốn kết hôn. Tôi còn có thể nói cái gì? Trầm Tranh cười khổ một tiếng, "Huống chi năm đó, tôi thực sự đã nhận tiền của mẹ anh ấy, đây là sự thật".
-Tất cả ngươi đều dùng cho tên nhóc Lục Vũ Ngang kia!!! Trần Hàm không nhịn được hơi lên giọng. "Năm đó thân thể tên nhóc kia không tốt, cần gấp tiền thuốc, cậu mới không thể không nhận tiền của mẹ Tô Viễn Bạch. Cậu căn bản không hề dùng số tiền đó cho bản thân!"
Sáu năm trước, Tô Viễn Bạch sang Mỹ làm nghiên cứu sinh, trước khi rời đi, Trầm Tranh đã hứa chờ hắn trở về. Cũng không ngờ đến, hắn vừa đi đến tháng thứ hai, Trầm Tranh liền ở bệnh viện gặp được Lục Vũ Ngang. Một cậu nhóc nhỏ tuổi như thế, từ trong tay bọn cướp trốn ra ngoài, cả người đều là thương tích, thực sự là ngàn cân treo sợi tóc.
Trầm Tranh làm bác sĩ thực tập chăm sóc cho Lục Vũ Ngang suốt 3 tháng nhưng bệnh tình của cậu lại không hề có chuyển biến tốt. Chỉ có thể làm phẫu thuật để trị dứt điểm. Nhưng cảnh sát căn bản lại không tìm được người nhà của Lục Vũ Ngang, không ai có thể gánh chi phí phẫu thuật đắt đỏ này.
Trầm Tranh vay mượn tất cả mọi người anh quen chính là vì cứu cậu nhóc này. Cũng không ngờ được đúng lúc này mẹ của Tô Viễn Bạch lại tới tìm anh, trực tiếp ngả bài nói chỉ cần anh chịu rời xa Tô Viễn Bạch sẽ thanh toán toàn bộ chi phí điều trị cho Lục Vũ Ngang. Tình trạng của Lục Vũ Ngang cấp bách, Trầm Tranh chỉ có thể chấp nhận khuất phục, rời xa Tô Viễn Bạch.
Sau đó Lục Vũ Ngang trở lại Lục gia, Lục gia thay anh trả hết khoản nợ 1 triệu. Trầm Tranh đã nghĩ tìm Tô Viễn Bạch nói rõ hết đoạn sự tình này. Nhưng khi đó Tô Viễn Bạch đã hoàn toàn không liên lạc được.
"Bây giờ nói những lời này có ý nghĩa gì!" Trầm Tranh một hơi uống cạn chai rượu, cười khổ nói: "Chỉ cần tiểu Ngang hiện tại khoẻ mạnh, tất cả đều ổn rồi."
Trần Hàm nhìn người bạn tốt trước mặt, hận không thể đập một phát cho anh tỉnh:
-Trầm Tranh cậu đang nghĩ cái quái gì vậy? Có phải bệnh rồi không? Năm đó cậu và tên nhóc kia cùng lắm chỉ như là bèo nước gặp nhau thôi, cậu cần phải làm đến mức này sao?
Trầm Tranh bất đắc dĩ cười cười. Anh kì thực cũng không biết chính mình năm đó tại sao lại cố chấp làm tới như vậy. Chỉ là... Nhìn cậu nhóc đẹp đẽ, đơn thuần như vậy trên giường bệnh anh liền cảm thấy không thể mặc kệ được. Cũng có thể do từ nhỏ đã là cô nhi, anh đã quá cần một người thân đi.
"Vậy là xong. Bây giờ nói những thứ vô dụng này" Trần Hàm trong mũi khịt một tiếng: "Chẳng qua cậu cũng quá xui xẻo đi, nếu như sớm một chút biết tên nhóc kia kỳ thực là tiểu thiếu gia của Lục gia thì chỉ 1 chút tiền đó không cần tới lượt cậu chạy đôn chạy đáo như vậy."
Trầm Tranh cười đến càng bất đắc dĩ. Cuộc sống này đâu cho ta cơ hội để mà "nếu như". Cũng giống như nếu sớm biết cuối cùng anh cùng Tô Viễn Bạch lại đi đến kết cục này thì trước đây anh tuyệt đối sẽ không lựa chọn ở bên hắn.
Trầm Tranh càng nghĩ càng khổ sở, không kiềm lòng được lại uống thêm vài chai rượu. Trần Hàm đang bận rộn chiêu đãi khách, chỉ một lúc không để ý, quay lại liền thấy Trầm Tranh say đến ngơ ngẩn ở quầy bar.
"Trầm Tranh cái tên này". Hắn tức muốn chết nhưng chỉ có thể từ trong túi của Trầm Tranh lấy điện thoại di động của anh gọi cho Lục Vũ Ngang.
"Này!". Tín hiệu vừa kết nối, hắn liền tức giận mở miệng: "Lục thiếu gia à! Cậu làm ơn mau mau đến chỗ của tôi đem cái người anh trai phiền phức này về đi"
...