Bắc Tống Phong Lưu

Chương 113: Tứ Tiểu Công Tử (p1) ​




Đừng xem Chu Hoa chưa tới hai mươi, nhưng đã là dân lão luyện chốn phong nguyệt. Cậu ta không hề cố kỵ ôm vị tú bà, thuận thế véo mạnh cái mông đít môt cái, cười hì hì nói: 

- Hoa Nhi tỷ, nếu tỷ nguyện ý bồi tiếp ta, ngày nào ta cũng đến. 

"Má ơi! Khẩu vị của tiểu tử này đúng là khác lạ." 

Lý Kỳ âm thầm đổ mồ hôi, trong lòng rất bội phục Chu Hoa. Ai đến cũng không cự tuyệt, chính là cực phẩm trong số các khách làng chơi. 

- ƯmTam Lang, ngươi cứ nói đùa. Ai không biết đêm nay các ngươi tới là vì Phong Hành Thủ. 

Tú bà dục cự còn nghênh, dựa sát vào thân thể mập mạp của Chu Hoa.



Chu Hoa và tú bà cười cười nói nói đi trước, Lý Kỳ và Tiểu Cửu đi theo sau. Đi vào trong lầu, dù trời đã tối, nhưng bên trong rất tấp nập. Hai mươi bàn lớn ở lầu một cơ hồ đã ngồi kín. Không cần phải nói, đêm nay bọn họ tới đều là vì vị Phong Nghi Nô kia. 

Mấy người tìm một cái bàn ở góc tường ngồi xuống. Chu Hoa lấy ra một thỏi bạc nhét vào bộ ngực trắng tinh của tú bá, sau đó nhỏ giọng cười cợt nói vào tai. 

Vị tú bà này nghe xong, khuôn mặt nở hoa, lập tức gọi năm sáu tiểu thư tới cho bọn họ lựa chọn. 

Chu Hoa và Hồng Thiên Cửu là khách quen, cho nên đều có cô nương của mình. Chỉ có Lý Kỳ là chưa có. 

Thực ra, lúc Lý Kỳ vừa đi vào, đã quăng ánh mắt truy tìm mục tiêu. Dù khắp nơi là oanh oanh yến yến, những bộ ngực và cái đùi trắng bóc, tha hồ rửa mắt. Nhưng không có một người nào rơi vào pháp nhãn của Lý Kỳ. 

Không phải là không có người dễ nhìn. Chỉ là kỹ nữ thời này trang điểm, Lý Kỳ thực sự không tiếp nhận nổi. Bọn họ không có chút kiến thức gì về trang điểm. Người nào người nấy bôi son đỏ như cái mông khỉ. Hơn nữa trên đầu còn cắm hoa hồng, giống hệt Chu Bàn Tử. 

Bây giờ nghĩ lại, ở Bắc Tống, những người thiên sinh lệ chất như Bạch Thiển Dạ, Tần phu nhân, còn có Triệu yêu tinh đúng là hiếm có.

Không có cách nào, dục hỏa khó nhịn, Lý Kỳ cũng chỉ có thể chấp nhận. Chọn lấy một cô nương có khuôn mặt bình thường, nhưng dáng người đầy đặn. 

Hồng Thiên Cửu thấy từ lúc đi vào tới bây giờ, Lý Kỳ đều một mực im lặng, còn tưởng đây là lần đầu tiên hắn tới những nơi này, liền cười hắc hắc nói: 

- Lý đại ca, chẳng lẽ đây là lần đầu tiên huynh tới một nơi vậy? 

Lý Kỳ vừa dùng hai tay sờ mò cô nương kia, vừa ngượng ngùng gật đầu. 

Vị cô nương này lúc đầu cũng nghĩ giống như Hồng Thiên Cửu, nhưng còn chưa ngồi được một lúc, đã bị Lý Kỳ trêu trọc khiến toàn thân mều yếu, cười nũng nịu nói: 

- Nếu như đây là lần đầu tiên ca ca tới chỗ này, thì tiểu muội chính hoàng hoa đại khuê nữ rồi.

Lý Kỳ cười ha hả: 

- Ủa, vậy à? Vậy chúng ta đúng là một đôi trời cho. Đợi tí nữa nhất định phải thảo luận một phên. 

- Ừm.Ca ca thật là xấu. 

Cô nàng này nhắm mắt, động tình kêu lên. 

- Nam nhân không xấu, nữ nhân không thương mà. 

Lý Kỳ nhéo bộ ngực đầy đặn của nàng một cái, cười dâm nói. 

Chu Hoa vừa nghe, liền cười to: 

- Hay, Lý ca nói hay lắm. Nam nhân không xấu, nữ nhân không thương. So với con mẹ nó Khổng Thánh Nhân còn có lý hơn.

Hồng Thiên Cửu ngồi một bên đã xem choáng váng. Trong lòng âm thầm kinh ngạc. Thì ra mình đã nhìn lầm. Không thể tưởng được ở phương diện này, Lý ca còn mạnh hơn mình nhiều lắm. 

Lúc Lý Kỳ còn ở thời hiện đại, cũng coi như là cao thủ chốn phong nguyệt. Nhưng chỉ có một lần duy nhất là hành động. Lúc đó hắn còn đang học đại học. Bởi vì vừa chia tay với bạn gái, lại bị vài tên bạn cùng phòng khích tướng. Đêm đó đã tìm một chỗ ăn chơi cao cấp, một hơi gọi hai gái làng chơi, chơi kiểu threesome. Từ sau lần đó, hắn bảo trì khoảng cách với gái làng chơi. Chỉ đụng chạm cho đỡ nghiện, chứ chưa tới bước cuối cùng. Về sau có bạn gái, cũng chính là vợ của hắn, thì hắn càng ít đi những nơi đó. Muốn đi cũng là đi cùng với một số khách hàng quen, nhưng không qua đêm. 

- Tránh ra, tránh ra.

Đúng lúc Lý Kỳ và cô nàng kia nói chuyện tận hứng, bỗng vang lên tiếng ồn ào ở bên kia. 

Lý Kỳ quay đầu nhìn, chỉ thấy hơn mười tên cao to đi về phía trước mở đường. Ngay sau đó là hai người tuổi trẻ mặc quần áo hoa lệ. Người đi phía trước có khuôn mặt trắng nõn, ánh mắt chớp động, khóe miệng mang theo một tia cười tà, bộ dáng rất khoa trương. Đằng sau y là một người có tướng mạo đường đường, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt bất định. 

Chu Hoa nhìn hai người đó, biểu lộ giống như có chút mất tự nhiên, hướng Hồng Thiên Cửu nói: 

- Tiểu Cửu, Cao nha nội cũng tới. 

Cao nha nội?

Lý Kỳ giật mình, bàn tay lớn đặt trước ngực cô nàng kia vô ý dùng lực. 

Một tiếng kêu duyên dáng vang lên. 

Chết, dùng sức hơi mạnh. Tội quá, tội quá. 

Trong suy nghĩ của Lý Kỳ, Cao nha nội là một nhân vật thần thánh. Địa vì gần với Tây Môn đại quan nhân. Ở hậu thế, hai từ Nha nội chính vì y mà mới nổi tiếng. 

Nhưng Lý Kỳ tới Biện Kinh lâu như vậy, hắn chưa từng nghe qua một nhân vật nào trong Thủy Hử. Cho nên đối với vị Cao nha nội kia, hắn vẫn giữ một thái độ hoài nghi. 

Hồng Thiên Cửu liếc nhìn Cao nha nội, lơ đễnh nói:

- Phong Hành Thủ ở đây, bọn họ đương nhiên sẽ tới, có gì mà kỳ lạ. 

"Chẳng phải ngươi cũng thế sao?" 

Lý Kỳ nhớ tới vẻ hưng phấn của Hồng Thiên Cửu lúc chiều, lại nghe thấy cậu ta nói lời này, cảm thấy hơi buồn cười. 

Chu Hoa hỏi: 

- Ngươi không qua đó à? 

- Ngồi đâu mà chả là ngồi, qua đó làm chi. Không đi, không đi. 

Hồng Thiên Cửu lắc đầu đáp. 

Lý Kỳ hiếu kỳ nhìn Hồng Thiên Cửu, lại nhìn sang Cao nha nội. Thấy hai người kia đã ngồi ở bàn lớn chính giữa. Mà hai mươi tên cao to thì chia ra đứng hai bên, khí thế đúng là lớn. 

Cô nàng ngồi bên cạnh Lý Kỳ, thấy động tác của hắn ngừng lại, ánh mắt cũng chuyển sang hướng Cao nha nội, hiếu kỳ hỏi: 

- Ca ca, huynh quen Cao nha nội và Sài công tử à? 

Lý Kỳ nao nao, lắc đầu: 

- Không biết, hai người đó là ai? 

Cô nàng nhìn Lý Kỳ với đôi mắt long lanh. 

Lý Kỳ sao không biết ý của nàng ta, lập tức móc một thỏi bạc vụn để giữa khe vú của nàng.

Lý Kỳ thấu hiểu như vậy, cô nàng nhất thời cười nở hoa, dựa vào ngực của Lý Kỳ, nhẹ giọng nói. 

Nguyên lai vị Cao nha nội kia đúng là con trai của Cao Cầu Cao thái úy, hơn nữa còn là con trai duy nhất, tên là Cao Nghiêu Khang. Còn vị công tử kia có lai lịch rất lớn. Chính là tử tôn đích hệ của Chu Thế Tông Sài Vinh, tên là Sài Thông. 

Lúc trước, sau khi Tống thái tổ Triệu Khuông Dận đoạt được quyền, cũng không xử lý hết hậu nhân của Sài gia. Hơn nữa còn đối xử rất tốt, hạ chỉ Bảo toàn tử tôn Sài thị, có tội không chịu hình phạt. Cho phú quý không cho thực quyền. Triệu Khuông Dẫn làm như vậy coi như là thiện lương. Nếu gặp phải Chu Nguyên Chương, chắc chắn sẽ giết đến chó gà không tha. 

Cao nha nội, Sài Thông, Hồng Thiên Cửu và đông chủ tương lai của Phan Lâu là Thiếu công tử, được xưng là Kinh Thành Tứ Tiểu Công Tử. 

Nói là Tứ Tiểu Công Tử, thực ra là bốn tên lưu manh vô lại có quyền lực.​