Bắc Tống Phong Lưu

Chương 139: Cách tính mới (p1)




Lý Kỳ cười hắc hắc, vẫy tay bảo cậu ta tới gần.

Hồng Thiên Cửu vội vàng đưa lỗ tai tới.

- Đầu tiên, ngươi sắm một cái giường lớn

Lời vừa mới ra, đã bị Hồng Thiên Cửu xen ngang, kinh ngạc nói: - Giường lớn?

Lý Kỳ vô ý thức nhìn xung quanh, thấy các khách hàng còn lại đều quăng ánh mắt quỷ dị về phía bên này, vội nói: - Nhỏ giọng một chút, đây là cơ mật.

- Vâng, vâng.

Tiếp theo Lý Kỳ nhỏ giọng nói vào tai Hồng Thiên Cửu một lúc.

Đợi Lý Kỳ nói xong, khuôn mặt Hồng Thiên Cửu đã đỏ bừng, gãi đầu nói: - Lý đại ca, làm như vậy có phải hơi xấu hổ không.

- Xấu hổ?

Lý Kỳ hừ một tiếng: - Tiểu Cửu, không phải Lý đại ca nói ngươi. Một nam nhân lớn như vậy rồi, còn sợ xấu hổ. Đừng nói ra ngoài, khiến người khác chê cười.

Hồng Thiên Cửu ưỡn ngực, nói:

- Ai bảo tiểu đệ sợ. Tiểu đệTiểu đệ nói là sợ các nàng thẹn thùng. Hơn nữa dù cho tiểu đệ có nguyện ý, thì các nàng cũng không nhất định đáp ứng.

Lý Kỳ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói: - Ngươi là một người nam nhân, nếu chỉ vài con quỷ nhỏ đều không khuất phục được, thì ngươi nhảy xuống sông Biện Hà đi là vừa. Các nàng không chịu, chẳng lẽ ngươi không thể dùng vài thủ đoạn khiến cho các nàng đi vào khuôn khổ sao? Chẳng hạn như nịnh nọt. lừa gạt. Cùng lắm thì có thể dùng vũ lực để đe dọa. ĐƯơng nhiên chỉ làm bộ mà thôi. Thực ra ta rất phản đối bạo lực gia đình. Nói ngắn ngọn một câu, sự do người làm, chỉ xem ngươi có muốn làm thế không.

Nói tới đây, Lý Kỳ thấy cậu ta vẫn còn do dự, lại nói kích: - Thôi, với thân thể nhỏ con của ngươi, ta thấy không nên cố. Đừng đến lúc không hàng phục được các nàng, lại bị các nàng hàng phục lại.

Hồng Thiên Cửu điển hình là cứng mền không ăn, nhưng chỉ sợ nói kích. Vừa nghe lời này, vội nói: - Lý đại ca, huynh chớ xem nhẹ người khác. Nếu mấy người các nàng mà tiểu đệ cũng không khuất phục được, thì tiểu đệTiểu đệ đổi tên thành Hồng Thiên Bát.

Thật là lời thề ngoan độc.

Lý Kỳ nhất thời hít một hơi khí lạnh, trong lòng thì lại nở hoa. Nhưng khuôn mặt vẫn lộ ra vẻ nghĩa mỏng vân thiên, nói: - Lý đại ca tự nhiên tin tưởng ngươi. Yên tâm đi, đợi lát nữa Lý đại ca làm mấy món ăn ngon, tẩm bổ cho ngươi.

Hồng Thiên Cửu vừa nghe, đột nhiên nhớ tới một việc, cười hắc hắc nói: - Lý đại ca, huynh đã hứa với đệ một chuyện, mà mãi vẫn không thấy ý kiến gì.

Lý Kỳ sững sờ: - Chuyện gì?

Hồng Thiên Cửu nói: - Chẳng lẽ huynh quên lần trước huynh nói, chỉ cần đệ không uống say, thì huynh sẽ làm rượu bốc lửa đó sao? Mấy ngày này, đệ làm theo lời huynh, chưa từng say một lần Nói tới đây, cậu ta có chút chột dạ, lại nói: - Ít nhất không say ở Túy Tiên Cư. A Nam có thể làm chứng.

Hình như là có chuyện như vậy.

Lý Kỳ ho nhẹ một tiếng, nói: - À, ra là chuyện đó. Ta sao mà quên được. Như vậy đi, tối nay ta liền cho ngươi uống thử rượu đó.

- Thật không?

Lý Kỳ rất là tùy ý nói: - Đương nhiên, không phải là rượu bốc lửa sao. Đơn giản mà thôi.

- Lý đại ca, huynh nói chuyện phải chắc chắn đấy.

Lý Kỳ lườm cậu ta một cái, nói: - Ngươi chỉ cần có mặt là được. Đảm bảo khiến cho ngươi sướng đến méo mặt.

- Sướng đến méo mặt?

Hồng Thiên Cửu sững sờ, cười ha hả nói: - Đúng đúng, sướng đến méo mặt.

Thực ra dùng gạo nếp, lúa mạch để nhưỡng rượu Whiskey của đời sau, Lý Kỳ đã nhưỡng được một ít. Nhưng hắn không có ý định lập tức bán ra. Hắn đang đợi cơ hội. Chính xác hơn là hắn đang đợi cho yến tiệc gạch cua qua đi, nhìn xem tình hình thế nào, rồi mới tính toán tiếp.

Rượu Whiskey không thể nghi ngờ là con át chủ bài của hắn.

Hồng Thiên Cửu nói chuyện phiếm với Lý Kỳ vào câu, liền quay về làm tư tưởng công tác với mấy tiểu thiếp của cậu ta. Rồi buổi tối lại tới thưởng thức rượu bốc hỏa.

Một vị thanh niên tốt, cứ như vậy bị Lý Kỳ đầu độc.

Đi vào phòng bếp, thấy vài đồ đệ đã bắt đầu làm việc, trong lòng Lý Kỳ rất vui mừng. Dặn dò mấy đứa vài câu, liền đi ra. Hiện tại hắn không cần phải tự tay làm nhiều việc nữa, mà giao phó cho mấy đứa những công việc lặt vặt.

Đi tới quầy hàng, thấy Ngô Phúc Vinh đang vùi đầu vào tính toán sổ sách, hắn hận không thể lấy một cái máy tính cho ông ta. Cười khổ nói: - Ngô đại thúc, cháu thấy chú suốt ngày tính toán. Chú không thấy mệt à.

Ngô phúc vinh thật thà phúc hậu cười nói: - Không mệt, không mệt. Nhớ trước kia, ngay cả sổ sách không có mà tính, mới gọi là gian nan.

Đúng là một người bảo thủ.

Lý Kỳ lắc đầu bất đắc dĩ, nhìn xem cuốn sổ kia. Thấy trên sổ ghi kín mít chữ màu đen. Hắn nhướn mày, thầm nghĩ cách ghi sổ như vậy thật quá lạc hậu. Một ngày tính tính toán toán cũng phải kín hơn hai mươi trang giấy. Nếu là một tháng, thì không biết bao nhiêu.

Nghĩ tới đây, Lý Kỳ tâm niệm vừa động, nói: - Ngô đại thúc, chú tính như vậy thật là quá chậm, quá rườm rà. Cháu dạy cho chú một cách tính đơn giản hơn.

Ngô Phúc Vinh sững sờ, hỏi: - Cách tính khác?

- Chú đợi cháu chút.

Lý Kỳ nói xong, quay lại phòng bếp tìm một cây than củi. Vừa mới đi ra thì bỗng gặp Bạch Thiển Dạ từ bên ngoài đi vào, sững sờ nói: - Thất nương, sao ngươi tới đây?

Bạch Thiển Dạ nhìn thấy Lý Kỳ, khuôn mặt vui vẻ. Nghe hắn hỏi như vậy, lại đỏ mắt nói: - TaTa tới tìm Vương tỷ tỷ.

Tìm phu nhân? Không phải buổi trưa phu nhân mới tới cửa hàng sao?

Lý Kỳ thấy sắc mặt đỏ ửng của nàng, lập tức phản ứng. Nàng đâu phải tìm phu nhân, rõ ràng là muốn gặp mình.

Bạch Thiển Dạ thấy hắn nhìn mình với vẻ quái dị, khuôn mặt càng đỏ hơn. Lại thấy hắn cầm than củi trong tay, vội chuyển chủ đề:

- Ngươi chuẩn bị vẽ tranh châm biếm à?

Lý Kỳ nao nao: - À, không phải, ta định dạy Ngô đại thúc một cách tính sổ đơn giản.

- Cách tính sổ đơn giản?

Bạch Thiển Dạ sinh lòng hiếu kỳ, đi tới hỏi: - Cách tính gì?

- Tí nữa khắc biết. Đầu tiên, Lý Kỳ bảo Ngô Phúc Vinh lấy một tờ giấy trắng, sau đó hắn viết lên giấy trắng những dòng chữ 0, 1, 2.9.

Bạch Thiển Dạ hiếu kỳ hỏi: - Những ký hiệu này có nghĩa gì?

- À, chúng đại biểu cho không, một, hai, chín.

Lý Kỳ một bên giải thích, một bên ghi nghĩa ở dưới các con số Ả rập. Viết như vậy có thể thuận tiện cho bọn họ nhớ kỹ hơn ý nghĩa của những con số Ả rập này.

Sau khi giải thích rõ ràng, Lý Kỳ liền bắt đầu dạy Ngô Phúc Vinh những phép tính số học đơn giản. Đầu tiên là bốn phép tính giải toán. Dù hắn chưa từng làm thầy giáo, về phương pháp giáo dục, cũng chỉ là kiến thức nửa vời. Nhưng đây chỉ là những tri thức số học cơ bản, cũng không khó giải thích. Mới đầu, Ngô Phúc Vinh và Bạch Thiển Dạ chỉ là ôm thái độ hiếu kỳ. Dù sao trong suy nghĩ của bọn họ, Lý Kỳ chỉ là một đầu bếp. Đầu bếp thì có thể có liên quan gì tới toán học cơ chứ.

Nhưng nghe được một lúc, bọn họ mới phát hiện ra Lý Kỳ không phải là nói năng tùy tiện. Cách tính toán mới lạ mà hắn dạy này, khắp nơi đều lộ ra sự tinh diệu. Hơn nữa cực kỳ có quy tắc. Đối với hai người mà nói, thực sự là rung động. Hai người dần dần nghe tới mê mẩn.