Bắc Tống Phong Lưu

Chương 1478: Mỗi người đều tự thể hiện sự thần thông của mình




Ngươi tiểu tử này còn có thể đê tiện thêm một chút nữa không hả?

Quái Cửu Lang thật sự là không nghĩ đến, Lý Kỳ và vợ lão lần đầu gặp mặt, câu nói đầu tiên lại chính là cáo trạng, hơn nữa còn cáo trạng một cách không thể tưởng tượng được như vậy, lấy đâu ra giống một quan lớn nhất phẩm, ngay cả lưu manh vẫn còn quân tử hơn so với hắn ba phần nha, trên trán mơ hồ hiện lên ba vạch đen.

Nhưng phụ nhân kia lại theo bản năng nhìn về phía Quái Cửu Lang.

Quái Cửu Lang ho nhẹ một tiếng, hơi một tia uy nghiêm nói:

- Sư phụ đánh đồ đệ, đây là việc hoàn toàn chính đáng, hơn nữa ta cũng không phải vô duyên vô cớ đánh nàng, bà hỏi lại nàng, ta có đánh sai nàng không.

Lưu Vân Hi vuốt cằm nói:

- Sư phụ đánh đúng, là bản thân Thập Nương ngu xuẩn, đi cùng tiểu nhân vô sỉ này.

Quái Cửu Lang ừ một tiếng, nói:

- Sau này nhìn người cần phải nhìn cho cẩn thận, trên đời này lòng người hiểm ác, có vài người chính là nhân khuôn nhân dạng, nhưng tâm địa lại vô cùng ác độc, nhớ lấy, nhớ lấy.

- Vâng, đồ nhi nhớ kỹ.

Doãn thị nhìn thế thì có chút ngơ ngẩn, cảm giác, lời nói của thầy trò bọn họ là có hàm ý khác, nhưng lại không biết bọn họ là đang chỉ cái gì, nếu bây giờ bà liếc mắt nhìn một cái Lý Kỳ, khả năng liền sẽ hiểu rõ cả thôi, bèn nói:

- Vậy ông cũng không cần phải hạ nặng tay như vậy chứ, ông cũng không còn nhỏ a.

Đâu chỉ không còn nhỏ nữa, quả thực là già khọm rồi. Lý Kỳ âm thầm nguyền rủa Quái Cửu Lang, mẹ ôi, ngươi nha nói ta ác độc, ta nhận, người nào làm quan mà không ác độc, lão tử ra lệnh một tiếng, chính là hơn vạn cái nhân mạng, nhưng ngươi không thể làm nhục diện mạo của ta, đây là cha mẹ ta cho ta, vì sao kêu nhân khuôn nhân dạng, lão tử đây gọi là ngọc thụ lâm phong được không.

- Tốt lắm, tốt lắm, lần sau ta sẽ chú ý mà.

Quái Cửu Lang khẩn trương nói sang chuyện khác, lại chỉ về phía Lý Kỳ nói:

- Vị này chính là một vị --- bạn vong niên của ta, lúc này đây là vợ hắn có bệnh nan y, vì vậy tới đây mời ta giúp vợ hắn trị bệnh.

Tuy rằng Quái Cửu Lang cố ý giấu diếm, không muốn làm cho thê tử lo lắng, hơn nữa hành động của lão cũng vô cùng hợp lý, không lộ ra sơ hở gì, nhưng lão làm sao có thể giấu diếm được một nữ nhân cùng lão cùng giường chung gối.

Phụ nhân kia cùng Quái Cửu Lang định cư ở nơi này hơn mười năm, vẫn chưa từng có người tới quấy rầy bọn họ. Quái Cửu Lang cũng không có đem hành tung của bọn họ nói cho bất cứ kẻ nào, Lý Kỳ bọn họ đột nhiên đến vậy, việc này hiển nhiên không phải đơn giản như vậy, nhưng vốn là một nữ nhân thông minh, ngay lúc này đều làm bộ như ngu muội, đây mới thực sự là vô tài đó là đức, hướng Lý Kỳ hạ thấp người nói:

- Hữu lễ.

- Tẩu phu nhân. Tại hạ Lý Kỳ.

Lý Kỳ thấy phu nhân có tri thức hiểu lễ nghĩa. Thu liễm vài phần ngạo khí, chắp tay hô.

Nhưng một câu nói tẩu phu nhân kia làm cho trên mặt hai thầy trò Quái Cửu Lang lúc đỏ lúc trắng.

Lý Kỳ này rất rõ ràng chính là đang chiếm tiện nghi của hai người bọn họ, tuổi của Quái Cửu Lang cũng có thể làm ông nội của hắn rồi, một tiếng tẩu phu nhân này, làm cho hắn và Quái Cửu Lang đều ngang hàng rồi, bên kia Lưu Vân Hi vừa mới nhận biết sư nương, vòng vo nửa ngày, ngược lại còn thấp hơn so với Lý Kỳ một bối phận.

Nhưng điều này có thể trách ai, còn không phải chỉ trách Quái Cửu Lang, ai kêu lão mới vừa nói Lý Kỳ là bạn vong niên của lão, vậy còn không phải là ngang hàng rồi ư, Lý Kỳ tinh giống như khỉ vậy, có tiện nghi mà không chiếm đó là vương bát đản. Còn không khẩn trương được thể mà lấn tới sao

Tiểu tử này thật sự là không có kẽ hở nào không chui nha! Quái Cửu Lang thầm mắng một tiếng.

Nhưng nói đi cũng phải nói trở lại, Lý Kỳ kêu một tiếng tẩu phu nhân này, dù có chọc tức nhưng lại không khiến người khác cảm thấy không được tự nhiên, dù sao phu nhân này tối đa cũng chỉ lớn hơn Lý Kỳ hơn mười tuổi, điều này rất bình thường, mấu chốt là tuổi của Quái Cửu Lang còn đó, đây không phải cố ý làm khó Quái Cửu Lang, châm chọc lão trâu già gặm cỏ non sao.

Phụ nhân kia liếc nhìn Quái Cửu Lang đầy vẻ trêu ghẹo, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra vẻ ái mộ, từ một chi tiết này sẽ không khó nhìn ra vợ chồng bọn họ vô cùng ân ái, khả năng đây cũng là nguyên nhân vì sao Quái Cửu Lang lại nguyện ý vì người phụ nữ này mà buông tha cho hết thảy.

Phụ nhân kia lại liếc nhìn Triệu Tinh Yến đang nằm ở trên cáng cứu thương, không khỏi cũng bị mỹ mạo của Triệu Tinh Yến làm chấn động kinh sợ, sửng sốt một chút, sinh lòng thông cảm, lại hướng tới Quái Cửu Lang nói:

- Cha nó. Cứu một mạng người hơn xây tháp bảy tầng, nếu ông có thể cứu được, thì tận lực giúp bọn họ một chút đi.

Lý Kỳ đôi mắt vừa chuyển, bước lên phía trước cười nói:

- Tẩu phu nhân thật sự là tâm địa Bồ Tát. Quái Cửu huynh của ta có thể lấy được ngươi, thực xem như tám đời tích phúc a!

Quái Cửu huynh?

Hoắc, Hồ hai người liều mạng cắn môi, cố gắng không để mình cười ra tiếng, cùng nghĩ, Xu Mật Sứ này thật đúng là có thể làm thứ người thường không thể nha.

Cho dù là Lưu Vân Hi nghe thấy thế sắc mặt cũng biến thành cổ quái.

Phụ nhân kia cười khanh khách nói:

- Lý huynh đệ quá khen.

Quái Cửu Lang loại người nào mà chưa từng gặp qua, bất kể là ác, hay là thiện, nhưng vẫn là lần đầu tiên gặp được loại người vô sỉ như vậy, hèn hạ như vậy, đều sắp nổi điên rồi, nhưng trong lòng lại tràn đầy bất đắc dĩ, nói cho cùng, Lý Kỳ còn đang khen vợ lão đó, lại ho nhẹ một tiếng, hướng tới phụ nhân kia nói:

- Bà đi giết một con gà, thêm hai món ăn.

- Được được được

Phụ nhân kia liên tục gật đầu không ngừng.

Lý Kỳ lắc lư đôi mắt vài cái, nói:

- Tẩu phu nhân không vội, không vội, hôm nay bởi vì ta đi vội vàng, không có mang theo lễ vật đến, trong lòng rất là áy náy, như vậy đi, ta liền mượn hoa hiến Phật, làm vài món ăn gia đình cho bà chị và Quái Cửu huynh nhấm nháp một chút.

Phụ nhân kia vội nói:

- Làm thế sao được chứ.

- Được mà, được mà. Ta cùng Quái Cửu huynh tuy hai mà một đấy.

Lý Kỳ ha hả nói.

Quái Cửu Lang nghe hắn trái một câu Quái Cửu huynh, phải một câu Quái Cửu huynh, hận đến ngứa cả răng, bất hạnh tạm thời lại không làm gì được hắn, chỉ muốn sớm một chút đuổi hắn đi, vì thế nói:

- Bà để cho hắn làm đi, bằng không bữa cơm này hắn có ăn cũng không bớt lo, ồ, vị tiểu đệ này của ta nghe nói còn là cái gì Trù Vương, cũng tiện xem hắn có phải hư danh nói chơi hay không.

Tiểu đệ? Dựa vào, ngươi thật đúng là dám nói. Lý Kỳ thầm mắng một câu.

Phụ nhân kia còn nghĩ rằng Quái Cửu Lang nói không bớt lo là chỉ Lý Kỳ ngượng ngùng, không biết Quái Cửu Lang là biết Lý Kỳ sợ lão hạ độc, lại thấy hai người bọn họ chế nhạo lẫn nhau, cho là quan hệ của bọn họ thật sự là rất tốt, nên cũng không miễn cưỡng nữa, cười nói:

- Một khi đã như vậy, thì lão thân cũng không miễn cưỡng nữa, chưa tận tình chủ nhà, kính xin vài vị thứ lỗi, thứ lỗi.

- Đâu có, đâu có. Là chúng ta quấy rầy nhị vị mới phải.

Quái Cửu Lang lười nghe hắn ở trong này mò mẫm, hướng tới Hoắc Nam Hi, Hồ Bắc Khánh nói:

- Hai phế --- các ngươi đem người bệnh mang tới trong phòng đi.

- Vâng.

Lý Kỳ vừa nghe, thầm nghĩ, xem ra Quái Cửu Lang này cũng rất tôn kính vợ lão đấy, ha hả, thật sự là trời cũng giúp ta. Hướng tới Mã Kiều đưa mắt liếc ra hiệu một cái, ra hiệu y hãy nhìn chăm chú một chút, sau đó đưa tay về hướng phụ nhân kia nói:

- Tẩu phu nhân, làm phiền rồi.

Phụ nhân kia vội nói:

- Bên này mời.

- Mời.

Lý Kỳ cùng phụ nhân đi về hướng lồng gà bên kia, mà thiếu niên kia tựa hồ đối với y thuật của cha cậu ta cảm thấy không có hứng thú, có lẽ là đã nhìn thấy nhiều lần rồi, vì thế theo chân mẹ cậu và Lý Kỳ đi tới chuồng gà.

Quái Cửu Lang liếc mắt nhìn bóng lưng của Lý Kỳ, thầm nghĩ, người này còn ít tuổi mà đã có lòng dạ như thế, làm mọi việc đều cẩn thận như vậy, khó trách có thể làm đến quan lớn như vậy, mặc dù là hai mươi năm trước, lão phu cũng không nhất định có thể đấu thắng hắn. Nghĩ đến đây, lão không khỏi cười cười. Mang theo Lưu Vân Hi đi về hướng trong phòng.

- Gà ngon! Thật sự là gà ngon!

Lý Kỳ đi vào trước chuồng gà, một mực nhìn lại, liên tục ngạc nhiên thán phục. Lại nói:

- Nếu ta đoán không sai, gà này bình thường nhất định là được ăn sâu mà lớn lên đấy.

Thiếu niên kia kinh ngạc nói:

- Lý ca, ngươi cũng biết sao?

Phụ nhân kia lại nói:

- Văn nhi, cái gì Lý ca. Con phải kêu là Lý thúc.

- Ồ, Lý thúc.

Thiếu niên này tuy rằng tuổi cũng không nhỏ, tên dở hơi họ Cao kia khi bằng tuổi cậu ta, đã có đến hai ba đứa con rồi, nhưng là do ở chỗ này ít giao tiếp với người ngoài, vì vậy cậu ta đối với người xa lạ ngoại trừ sợ hãi ra, còn có một tia tò mò.

- Không có việc gì. Không có việc gì.

Lý Kỳ ha hả cười, nói:

- Đây cũng không coi là bản lĩnh lớn gì cả, cha ngươi liếc mắt một cái có thể nhìn ra được người khác bị bệnh gì, ta không bằng cha ngươi, nhìn người thì nhìn không ra, nhưng nhìn gà thì vẫn còn miễn cưỡng một chút.

Thiếu niên kia vẻ mặt tự hào nói:

- Lý thúc, cha ta chữa bệnh vốn là rất lợi hại, trước đây ta sinh bệnh cũng không đến một ngày.

- Cho nên nói ngươi rất hạnh phúc đấy, trước đây Lý thúc bị bệnh dày vò đến thảm rồi. Đúng rồi, y thuật của ngươi cũng nhất định là rất rất cao đi?

- Thật ra cha ta dạy ta không ít, chỉ là không có người bệnh cho ta trị, ta cũng không biết chính mình có tốt không.

Thiếu niên kia gãi đầu lúng túng nói.

Phụ nhân kia từ ái nhìn đứa con, nói:

- Con đứa nhỏ này toàn nói lung tung cái gì, không ai sinh bệnh đây chính là chuyện tốt.

Lý Kỳ cười cười, bỗng nhiên ngồi xổm người xuống. Tùy tay quơ một cái, một con gà mái đã ở trong tay hắn rồi.

Thiếu niên kia lập tức vỗ tay khen hay.

Không phải đâu, thế này mà ngươi đã vỗ tay rồi? Ta còn chưa có bắt đầu đâu, sớm biết thế liền xách thêm chút bánh ngọt gì gì đó đến đây. Nếu là có thể lung lạc được mẫu tử này, ta còn cần sợ Quái Cửu Lang lão sao, thất sách, thất sách. Lý Kỳ vô cùng hối hận, lại hướng tới phụ nhân kia cười nói:

- Tẩu phu nhân, lúc nãy ở bên ngoài ta mới nhìn thấy rất nhiều hoa sơn trà, nói vậy nhất định là do các ngươi trồng đi.

Phụ nhân kia sửng sốt, lập tức gật đầu.

Lý Kỳ cười nói:

- Vậy thì quá tốt rồi.

- Lý thúc, hoa trà này có thể cùng luộc với gà sao?

- Hoa sơn trà thì không thể, lá trà ngược lại cũng có thể thử một lần.

Sau khi làm con gà sạch sẽ, phụ nhân kia liền dẫn theo Lý Kỳ đi tới phòng bếp, nhìn phòng bếp đơn sơ này, nàng cảm thấy hơi ngượng ngùng. Lý Kỳ liếc một cái là thấy được suy nghĩ trong lòng phu nhân này, sợ hãi than nói:

- Phòng bếp tốt, phòng bếp tốt.

Phụ nhân kia kinh ngạc nói:

- Phòng bếp này tốt ở chỗ nào chứ?

Lý Kỳ nói:

- Tẩu phu nhân có điều không biết, phòng bếp này chính là phòng bếp nguyên sinh thái trong giấc mộng của ta đó, không có bất kỳ ô nhiễm này, hồn nhiên thiên thành, thật sự là cực tốt đó.

Phòng bếp nguyên sinh thái?

Phụ nhân kia căn bản nghe không hiểu, thoáng gật gật đầu.

...

Phòng trong.

Quái Cửu Lang ngồi ở trước giường, cẩn thận bắt mạch cho Triệu Tinh Yến một hồi, đột nhiên hỏi:

- Thập Nương, con đối với Kiến huyết phong hầu này có bao nhiêu hiểu biết?

Lưu Vân Hi nói:

- Kiến huyết phong hầu danh như ý nghĩa, loại độc này là theo máu chảy vào ngũ tạng lục phủ, phàm là người trúng loại độc này, đều đã toàn thân vô lực, tim đập suy nhược, chết ngay lập tức.

Quái Cửu Lang ừ một tiếng, nói:

- Con dùng ngân châm bảo vệ tâm mạch của nàng, cái này chỉ có thể trì hoãn nọc độc tiến vào tâm mạch, nhưng con lại không thể ngăn cản, tối đa cũng chỉ có thể bảo mệnh cho nàng được hai ngày, con đã hiểu được nguyên nhân dẫn tới cái chết của loại độc này, con mới có thể nghĩ đến biện pháp tốt hơn, không nói chữa khỏi nàng, nhưng ít nhất cũng có thể bảo mệnh cho nàng bảy tám ngày.

Nguyên nhân dẫn tới cái chết? Lưu Vân Hi ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên mày vừa nhấc, nói:

- Ý của sư phụ chớ không phải là chỉ dùng độc của con rắn kia kích thích trái tim, ép cho nàng tạm thời tăng cường tâm mạch, khiến máu tiếp tục tuần hoàn, để kéo dài tính mạng.

Quái Cửu Lang vui mừng gật đầu nói:

- Có nhiều thứ kỳ thật rất đơn giản đấy, như độc này mà nói, nó theo, con liền nghịch, nó nghịch, con liền theo, làm một chuyện gì cũng không cần bảo thủ không chịu thay đổi, đây cũng chính là sự tương quan giữa y thuật và nhân mệnh, đơn giản nhất mới là hữu hiệu nhất đấy. Con đã hiểu rồi, vậy giờ do con tới thi châm đi.

- Nhưng đây chỉ là trị phần ngọn không trị được phần gốc.

- Lát nữa vi sư sẽ có sắp xếp đấy.

Quái Cửu Lang nói:

- Kỳ thật về độc Kiến huyết phong hầu này, cũng là sau khi vi sư đến Ấp Châu mới tìm được biện pháp đấy, đây cũng là mệnh của nàng còn chưa đến tuyệt lộ a!

Nói xong lão thở dài, phẩy hai tay đi ra ngoài.

Mã Kiều nói:

- Lão đi đâu thế?

Lưu Vân Hi nói:

- Các ngươi cũng đều đi ra ngoài đi.

Hoắc Nam Hi và Hồ Bắc Khánh lập tức đi ra ngoài.

Mã Kiều cẩn thận nói:

- Vì sao?

Lưu Vân Hi hôm nay đang rất là bực bội, không thèm để ý đến Mã Kiều, trực tiếp kéo ra vạt áo của Triệu Tinh Yến.

- Ai ôi!!!!

Mã Kiều la hét một tiếng, nhảy vụt một phát ra ngoài cửa, tiện tay đóng lại cửa phòng, vẻ mặt đổ mồ hôi, giống như tìm được đường sống trong chỗ chết vậy, còn khẽ thở hắt ra:

- May mắn, may mắn, nếu không ta sao có mặt mũi trở về gặp sư muội.

Lý Kỳ không yên lòng về Quái Cửu Lang, Quái Cửu Lang làm sao có thể yên tâm về hắn chứ, vừa ra khỏi cửa, liền hướng về phía phòng bếp bên kia mà đi, thấy trong phòng bếp không có ai, trong lòng không hiểu căng thẳng, nhìn chung quanh, chợt thấy phía sau bếp khói đặc cuồn cuộn, khẩn trương đi tới, chỉ thấy thê nhi đang cùng Lý Kỳ ngồi xổm bên cạnh một cái bếp đá vừa mới dựng lên, sương khói mù mịt bay thẳng đến chân trời, không khỏi thầm mắng một câu, tiểu tử ngươi là đang nấu ăn, hay là đến đốt nhà của ta đấy.

Nhưng lại thấy đứa con đứng ở bên cạnh bếp nấu hoa chân múa tay vui sướng, vây quanh Lý Kỳ hỏi cái này hỏi cái kia đấy, trong lòng đủ loại cảm giác lẫn lộn, nhưng trong mắt đều là tràn đầy tình thương của cha, thầm nghĩ, Văn nhi tuy rằng nhu thuận, nhưng từ khilớn lên tới nay, cũng rất ít thấy cậu vui vẻ cười như vậy, cũng phải, đứa con trưởng thành, ở bên cạnh hai người già chúng ta, đích thật là rất không thú vị, những năm gần đây, thật đúng là đủ làm khó nó rồi, đây đều là ta do người làm phụ thân ta đây nợ nó đó a.

Nghĩ tới đây, trong lòng Quái Cửu Lang u sầu quanh quẩn, thấy thê nhi mọi chuyện đều tốt, không có gì nguy hiểm, cũng không đi quấy rầy bọn họ nữa, xoay người rời khỏi.