Bắc Tống Phong Lưu

Chương 1542-1: Đất đai giải phóng binh quyền (1)




Từ xưa tới nay, đại xá thiên hạ có thể nói là kỹ xảo quen dùng để thu phục lòng dân của đế vương. Dù nói thế nào, Đại Tống vẫn luôn dựa vào võ lực để cướp lấy Thanh Long phủ. Điều này có thể nói là một thủ đoạn bình thường, cũng có thể nói là một thủ đoạn không bình thường. Chí ít người dân địa phương chắc chắn sẽ bất mãn với Đại Tống. Ta ở đây, ngươi bỗng nhiên chạy tới đánh ta, ngươi không thể muốn ta tươi cười chào đón.

Làm thế nào để trấn an lòng người địa phương? Đó cũng là việc mà từ sau khi Lý Kỳ vào ở Thanh Long phủ, vẫn luôn làm.

Còn đại xá thiên hạ chính là một thủ đoạn rất hay. Nếu cái ngày mà Lý Kỳ tới mà tuyên bố thông tin này, chắc chắn sẽ thu được không ít lòng người. Nhưng Lý Kỳ chần chờ không dùng chiêu này, đó chính là vì khi đó hắn đã nghĩ tới ngày hôm nay rồi.

Lý Kỳ bắt người chắc chắn là có lý do. Do vì đối phương là địa chủ, từ đầu tới giờ chuyện này đều rất dễ tìm. Quan trọng là làm thế nào để tha họ? Điều này cũng có chút khó khăn, có câu là mời Phật dễ tiễn Phật khó!

Nếu bên này ngươi tuyên truyền dùng pháp trị quốc, bên đó quay đầu lại tha cho những địa chủ phạm tội đó. Điều này sẽ khiến cho uy tín của triều đình bị tổn hại rất lớn. Đó cũng là điểm mà Triệu Tinh Yến sau khi nhận được không ít cáo trạng của người dân gửi tới nha phủ, vô cùng lo lắng.

Nhưng Triệu Tinh Yến tuyệt đối không thể ngờ Lý Kỳ chỉ dùng một đại xá đã giải quyết hoàn mỹ vấn đều khó này.

Đại xá vừa ra, những nợ cũ trước đây giống như một mồi lửa.

Người dân cũng không có lý do gây chuyện.

Nhưng địa chủ đó sau khi trở về, không dám làm chuyện gì tổn hại đầu óc. Bởi vì họ đều hiểu thủ đoạn của Xu Mật Sứ này. nếu Lý Kỳ có thể túm lại được họ, nhất định có thể túm được họ lần thứ hai. Hơn nữa Lý Kỳ cũng đã hứa với họ, để có đầy hy vọng về tương lai của họ khi mất đi đất đai.

Ngày hôm sau, dư luận dân gian đã chuyển biến 360 độ. Những người trước đây phản đối chính sách mới, hiện giờ đều đã thay đổi lớn, luôn miệng nói muốn ủng hộ chính sách mới của triều đình, hơn nữa còn tận lực giúp triều đình tuyên truyền.

Triều đình cũng liên tục phát ra cáo thị, phân tích chiều sâu chính sách đất đai mới, giải thích quốc hữu hóa đất đai sẽ có lợi cho người dân thế nào.

Lý Kỳ vừa mềm vừa cứng, khiến cho những quan viên đó trước đây của triều đình Nam Ngô đi đầu, giao nộp đất đai trước.

Nhưng quan lại đó đương nhiên là trong lòng không muốn, nhưng không còn cách nào khác. Lý Kỳ không phải là một nhân vật dễ động tới, bây giờ hắn còn có trăm nghìn đại quân đóng ở đây, bây giờ nếu khiến cho hắn không vui, vậy thì chắc chắn sẽ gặp xui xẻo rồi. Rất nhiều người đã chứng mình được điểm này rồi.

Dưới sự quản lý này, Lý Kỳ đã nhanh chóng chính thức ra thông báo, áp dụng quốc hữu hóa đất đai ở vùng đất Nam Ngô này. Đồng thời, Lý Kỳ còn ban hành khế ước mới, cũng chính là thừa nhận khế ước của Đại Tống có hiệu lực.

Mặc dù quốc hữu hóa đất đai Nam Ngô, theo lý mà nói, khế đất này cũng chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng nên nhớ, hiện giờ họ đều là con dân Đại Tống. Trên đất của nước Đại Tống còn có chế độ tư nhân, họ có thể tới Đại Tống mua đất. Cho nên nhất định phải để cho họ quen với khế đất được phát hành ở nước Đại Tống.

Đương nhiên, khế đất mới xuất hiện, chứng tỏ khế đất cũ đã mất đi hiệu lực về mặt pháp luật, không được triều đình thừa nhận.

Trong thời gian này, Trương Bá Ngọc, Lưu Khánh Thanh sớm đã tiến hành chỉnh hợp đất đai ở trong ngoài Thanh Long Phủ, bắt đầu chia khu vực, vẫn dùng tân pháp của Lý Kỳ chia ra thành công, nông, thương.

Cho dù là ở hậu thế, hay là đương thế, chỉnh phủ đã ra thông báo như vậy, thông báo này về cơ bản không thể thay đổi được. Chí ít thì trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể thay đổi được. Bởi vì điều này ảnh hưởng tới uy tín của triều đình. Hơn nữa trước khi triều đình đưa ra thông báo nào đều đã qua nghiên cứu nhiều lần, tuyệt đối không thể là tâm huyết dâng trào. Chuyện này trong đó chắc chắn là đã suy nghĩ tới những hậu quả.

Cho nên, sau khi triều đình ban bố chính sách mới này, người dân của Thanh Long Phủ đều biết đây đã là ván đã đóng thuyền rồi, tiếng phản đối cũng bắt đầu giảm xuống, bởi vì ngươi bây giờ có phản đối cũng vô dụng. Chí ít ngươi cũng phải nếm thư chính sách mới này, nếu không tốt, sẽ phản đối, cũng có lý do trụ lại.

Sau khi quốc hữu hóa đất đai cũng đã vô hình chung tiêu trừ chế độ nô lệ vốn đang tồn tại trong nước Nam Ngô. Bởi vì đất đều đã quy về quyền sở hữu của triều đình rồi, nên mọi người đều như nhau, không có sự phân biệt giữa nô lệ và địa chủ nữa.

Trong đại điện.

Trương Bá Ngọc báo cáo:

- Khởi bẩm Xu Mật Sứ, hiện tại người dân đã tiếp nhận sự thật quốc hữu hóa đất đai rồi. Họ bắt đầy hỏi thăm về chi tiết trong đó. Về việc thuê đất đó là vấn đề họ quan tâm nhất, vẫn chính là khi nào mới bắt đầu? Họ còn cần phải dựa vào cái gì để thuê đất?

Triệu Tinh Yến nói:

- Chỉ cần những địa chủ đó khuất phục, nhưng điều đó đều chỉ là chuyện nhỏ. Hiện tại chúng ta còn phải đối mặt với một vấn đề khó lớn khác, chính là làm thế nào để giải trừ quân đội của tiền triều, để họ trở về nhà làm nghề nông.

Lưu Khánh Thanh gật đầu nói:

- Quân sư nói rất đúng, địa chủ lại xảo quyệt, độc ác. Dù sao trong tay họ cũng không có binh khí, có gây cũng không gây được ra chuyện lớn lao gì. Nhưng quân đội, nếu xử lý không ổn rất có thể sẽ dẫn tới đại loạn.

Dương Anh Nhị nói:

- Từ sau khi Lý Văn Kiên mất, quân chính tiền triều vẫn luôn do nhà họ cai quản. Gia tộc nhà họ có thể gọi là thâm căn cố đế ở thế lực trong quân. Mà Lý Toàn Thánh vừa chết, chắc chắn trong quân cũng đã có ảnh hưởng không ít. Ta thấy phải lập tức giải trừ quân quyền của họ, đó là điều vô cùng khó khăn.

Lý Kỳ khẽ mỉm cười nói:

- Cho dù là quản lý một đất nước, một khu vực, hay là một nhà, có chuyện gì không khó khăn. Có câu nói là nhà nhà có một cuốn kinh khó niệm, trên thế giới này vốn không có việc gì là không làm mà được hưởng.

Trương Bá Ngọc thấy Lý Kỳ bình tĩnh như vậy, biết hắn chắc chắn sớm đã có kế hoạch rồi, liền hỏi:

- Không biết Xu Mật Sứ có kế hoạch gì không?

Lý Kỳ liền nói:

- Đối với những quân đội này mà nói, phải mềm rắn đều dùng cả. Nếu một mặt cứng rắn có thể tạo thành lực phản mạnh về phía họ. Nhưng nếu một mặt mềm lại có thể khiến cho họ cho rằng triều đình sợ họ, dẫn tới họ có một lại muốn có hai. Cho nên phải có kỹ xảo tốt, không thể mạnh mẽ cướp lấy, nhưng cũng không thể nhượng bộ được.

Những người khác nghe thấy thế lần lượt gật đầu. Nhưng sự việc nòi nói thì đơn giản, nhưng làm thì lại khó.

Triệu Tinh Yến rất hiếu kỳ nói:

- Huynh nói khéo léo là chỉ?

Lý Kỳ cười khanh khách nói:

- Muội còn không biết ta sao? Đi đi lại lại một chiêu như vậy.

Triệu Tinh Yến lườm một cái nói:

- Xu Mật Sứ huynh chớ khiêm tốn. Huynh đi đi lại lại không chỉ một chiêu, chí ít cũng mấy ngày huynh cũng đã cho chúng ta mấy bài học rồi.