Bắc Tống Phong Lưu

Chương 2024-1: Trong ổn định cầu chiến thắng (1)




Từng lá cờ Nhật Bất Lạc tung bay ở phía trên Hạ Lan Sơn và phủ Hưng Khánh.

Mười ngày trước, ai cũng không ngờ rằng sẽ có cảnh tượng như ngày hôm nay. Nhưng việc đó quả thật đã xảy ra.

Trận chiến ác liệt này từ đầu đến cuối không hề thiếu đi tính hí kịch. Bên trong đã xảy ra quá nhiều chuyện không ngờ. Nhưng trận chiến này đến cuối cùng vẫn tuyệt đối là một tuồng kịch hay.

Đế quốc Đảng Hạng trong thế kìm kẹp đã tồn tại được hơn trăm năm nhưng ai cũng không thể nghĩ rằng sẽ lại có một kết cục như thế. Không ngờ chỉ trong vòng mười ngày mà đất nước đã diệt vong. Đừng nói là Lý Càn Thuận ngay cả chính Triệu Giai cũng không nghĩa tới. Bởi vì ban đầu lúc đặt ra sách lược này không hề có ai đưa ra ý kiến muốn tiêu diệt Tây Hạ. Tất cả đều một lòng nghĩ phải làm thế nào để củng cố liên minh với Tây Hạ, đánh bại quân Kim, thu phục khu vực Yến Vân. Đây thật là nét bút thần đưa tới.

Nhưng cũng không thể không nói một câu rằng, trận chiến này thật đúng là quá đẹp.

Tiêu diệt Tây Hạ chẳng những đoạt lại khu vực Hà Sáo mà hơn nữa còn tiêu diệt đi sự uy hiếp tiềm ẩn. Lợi ích thu được từ trong đó há chẳng phải mở miệng ra là có thể nói rõ ràng được. Thậm chí có thể nói, lợi ích thu được từ trận chiến này còn vượt xa cả việc thu phục Vân Châu. Thế mà những tài nguyên, nhân lực hao phí vẫn còn chưa tới một phần mười đại chiến Yến Vân nữa. Lợi nhuận thế này Triệu Giai đến nằm mơ cũng còn mỉm cười.

Tuy nhiên nói gì thì nói, việc này vẫn phải cảm tạ Hoàn Nhan Tông Vọng. Hoàn Nhan Tông Vọng dùng thời gian hai năm tiêu diệt hết gần bảy thành chủ lực của Tây Hạ mà ba thành còn lại cũng bị Hoàn Nhan Tông Vọng dẫn đi phương bắc rồi mới để cho Đại Tống nhặt được tiện nghi to lớn này. Công đầu của trận chiến này Đại Tống trên dưới đều cho rằng thuộc về Hoàn Nhan Tông Vọng. Cho nên tuy chiếm được phủ Hưng Khánh, nhưng đám người Ngô Giới không có người nào dám tranh công cả. Bởi vì trên thực tế không có gì đáng giá để mà tranh công nữa. Quá đơn giản rồi.

Lý Càn Thuận rất ân hận. Ông ta hối hận đã đuổi đi một con hổ nhưng lại quên mất vẫn còn có một con sói đang ngồi cạnh nhìn mình chằm chằm. Lúc đó ông ta phải nghĩ ngay đến việc Trấn Nam Quân và Trấn Tây Quân của Đại tống đều nằm bên cạnh phủ Hưng Khánh của mình, không nên cử quân chủ lực đuổi bắt Hoàn Nhan Tông Vọng để dẫn đến hậu quả cay đắng này.

Ông ta muốn gặp Triệu Giai. Ông ta cũng muốn hỏi để biết được, ông ta muốn xem xem rốt cuộc Triệu Giai có còn chút lương tâm nào hay không?

Điều đáng tiếc chính là Triệu Giai không hề có dự định lập tức đi gặp Lý Càn Thuận. Y hiện tại còn bộn bề nhiều việc, đâu có rảnh rỗi mà đi gặp một tên tù nhân. Chẳng qua chỉ để cho Ngô Lân áp giải người của tộc nhân Lý thị về Biện Kinh, chờ sau khi y trở về sẽ lại từ từ thương lượng.

Sau khi thu phục Yến Vân, Đại Tống đoạt lại khu vực Hà Sáo, trở thành bên thắng với chiến danh thực thụ. Quốc lực nhanh chóng tăng trưởng, so với chút tổn thất kia thì gần như có thể không cần tính toán.

Nhưng cũng không thể nói như vậy. Dù sao thì cũng có mấy vạn tướng sĩ phải bỏ mình trong trận chiến này. Nếu như Triệu Giai thờ ơ lãnh đạm với chuyện đó mà nói thì e rằng sẽ làm lạnh lòng chúng tướng sĩ. Cho nên Triệu Giai trích từ quân lương ra một trăm vạn quan làm phí trấn an cho thân nhân của những tướng sĩ chết trận, miễn thuế cá nhân trong mười năm cho bọn họ. Ngoài ra, y còn lập mười sáu bia đá ở địa khu Yến Vân, khắc tên những tướng sĩ đã tử trận lên đó, chia ra đặt tại mười sáu châu Yến Vân.

Kế tiếp cần phải làm chính là làm sao để tiếp quản Tây Hạ cho phù hợp?

Trong lúc này vẫn còn một vấn đề đang tồn tại. Đó hiện giờ Tây Hạ đã diệt vong, vậy thì hành lang Hà Tây không cần phải giao cho Cao Xương Hồi Cốt nữa.

Triệu Giai cười nói: - Hiện giờ Tây Hạ đã không còn tồn tại, Cao Xương Hồi Cốt bọn họ cũng không còn tồn tại tư cách làm nước chư hầu nữa. Việc này đi ngược lại với quốc sách của Đại Tống ta. Các ái khanh nên xử lý Cao Xương Hồi Cốt như thế nào?

Tình hình bây giờ đã khác rồi, y tự nhiên cũng mang một bộ mặt khác.

Tông Trạch cau mày nói: - Hoàng Thượng. Chẳng lẽ lại xuất binh đánh Cao Xương Hồi Cốt?

Ngươi vừa mới ném đá xuống giếng, thất tín bội nghĩa giết chết Tây Hạ giờ ngươi xoay người một cái liền đi thâu tóm Cao Xương Hồi Cốt. Đây quả thực là có phần phát rồ rồi. Hơn nữa Cao Xương Hồi Cốt trong trận chiến này lập được công lớn, bọn họ đã toàn tâm toàn lực giúp đỡ bọn ta đó.

Triệu Giai lắc đầu nói: - Trẫm cũng không nghĩ đến điều này nhưng vấn đề phải mau chóng giải quyết chính là chúng ta phải làm sao để chung đụng với Cao Xương Hồi Cốt đây?

Lý Kỳ nói: - Hoàng thượng. Thật ra có là nước chư hầu hay không thì cũng chỉ là một cách nói, không quan trọng gì cả. Điều quan trọng chính là chúng ta đang nắm trong tay Cao Xương Hồi Cốt. Đây mới chính là mấu chốt. Theo vi thần thấy, tạm thời phải giúp cho Cao Xương Hồi Cốt một số việc nhưng có một điều kiện, chính là nhất định phải đóng quân ở Cao Xương Hồi Cốt. Không có quân đội thì khoan hãy nói tới việc khống chế bất cứ thứ gì. Chúng ta có thể học tập Đường triều, thiết lập một Tuyên Phủ Ti ở Tây Bắc Cao Xương Hồi Cốt. Đóng quân trong nước bọn họ sau đó lại dùng các chính sách dần dần đồng hóa bọn họ. Chỉ cần bọn họ áp dụng thiết chế của Đại Tống ta thì cái danh phiên quốc này tự nhiên sẽ không còn tồn tại nữa.

Triệu Giai gật gật đầu, hướng về những người khác hỏi:

- Chư vị ái khanh thấy sao?

Đám người Tông Trạch đều gật đầu, không đánh bọn họ nhưng cũng không có nghĩa là thả lỏng bọn họ mà không quản. Vừa mới thảo luận xong vấn đề về Cao Xương Hồi Cốt thì tin tức về Cao Ly ở phía Đông và thành Hắc Thủy ở phía Tây Bắc lần lượt truyền đến. Da Luật Đại Thạch ở Mạc Bắc bại dưới tay Hoàn Nhan Hi Doãn và Khắc Liệt Bộ. Và Cao Ly lại ở Trường Bạch Sơn cũng nuốt luôn một trận đại bại, toàn quân mười vạn người đều bị tiêu diệt. Ngay cả quốc chủ Cao Ly thiếu chút nữa đã bị Hoàn Nhan Tông Bàn bắt được.

Dựa trên lập trường của một nước đồng minh mà nói, đây tuyệt đối là hai tin xấu.

Nhưng đối với Đại Tống mà nói, hai tin này tuyệt đối lại là tin tốt lành. Bởi vì như thế thì trận chiến này chỉ có một người thắng, đó chính là Đại Tống. Muốn đục nước béo cò liền gặp phải sự thảm bại.

Hôm nay Triệu Giai lại tới thành Vân Châu. Dường như khi mặt trời lặn mỗi ngày, y đều chạy đến đây ngắm phong cảnh. Cảnh đẹp mong ước trăm năm này lại có thể trong một ngày nhìn thấy được thì cũng đủ lắm rồi.

- Hoàng thượng. Người tìm thần?

Một lát sau, Lý Kỳ bỗng nhiên đi tới.

Triệu Giai xoay người lại, ừ một tiếng, nói ngay vào trọng điểm: - Tin tức về Da Luật Đại Thạch và Cao Ly, ngươi hẳn đã nghe nói rồi chứ?

Lý Kỳ cười nói:

- Xem ra trận chiến Tây Hạ đã làm cho hoàng thượng nếm được không ít ngon ngọt. Dường như lại có cách rồi.