Bắc Tống Phong Lưu

Chương 757-1: Giải quyết triệt để




Lý Kỳ quát lên một tiếng, giống như giận dỗi nói:- Số tiền này ta sẽ chi.

Tên tiểu tử này sẽ không bị người khác kích động thế chứ?

Cả đại điện lặng ngắt như tời, ánh mắt của mọi người đều dồn về phía Lý Kỳ, mặt đầy hoài nghi, kinh ngạc, lo lắng.

Tên Hoàng Tín Nhân thì lại càng khó hiểu. Y không ngờ Lý Kỳ quả thực đã đồng ý, trong lúc nhất thời cũng đã bị Lý Kỳ làm cho kinh sợ.

- Hồ đồ.

Cao Cầu bỗng đứng dậy, tức giận nhìn Lý Kỳ nói:- Lý Kỳ, đây là trên đại điện, Hoàng thượng ở đây, ngươi không được nói linh tinh.ông ta vẫn thực sự cho rằng Lý Kỳ là nhất thời kích động mà nói tức, không ngờ lại lấy tiền tư ra làm việc công. Hơn nữa, đối với con người này mà nói thì quả thực không phải là số tiền nhỏ.

Lý Kỳ tự nhiên biết Cầu ca là muốn nhắc nhở hắn, khiêm tốn cười, xem bày tỏ lòng cảm ơn với Cầu ca, sau đó mới nói:- Đa ta Thái uy nhắc nhở, nhưng hạ quan không muốn vì chút tiền nhỏ này mà để người ta xem thường.

Hoàng Tín Nhân mỉm cười ngây người ra, tỉnh ngộ liền chắp tay nói với Tống Huy Tông:- Hoàng thượng, người đã nghe thấy rồi, đấy là Lý đại nhân đích thân nói, ông ta muốn tự mình bỏ số tiền này.

- Khoan đã.

Lý Kỳ liền thốt lên.

Hoàng Tín Nhân liền nói:- Lý đại phu không phải đã hối hận rồi chứ?

Tống Huy Tông cũng cảm thấy Lý Kỳ có chút nóng vội khi hành sự, trầm giọng nói:- Lý Kỳ, quân không nói đùa. Nếu ngươi nói đùa lúc này, đừng trách Trẫm tới khi đó không nói chuyện tình cảm với ngươi.Cai quản tam ty nhưng đều là tâm phúc của ông ta, ông ta dĩ nhiên không thể thiên vị cho Lý Kỳ được.

Lý Kỳ hành lễ, nói:- Hoàng thượng, Hoàng đại nhân, Lý Kỳ không nói ẩu, cũng không phải muốn thu lại lời vừa nói, chỉ là vi thần vẫn chưa nói xong.

Tên tiểu tử này bình thường vẫn tính toán chi ly từng đồng, hôm nay sao lại rộng lượng như vậy. Tống Huy Tông càng nghe càng thấy hồ đồ. Kỳ thực không phải nói hắn, ngay cả Vương Phủ cũng không hiểu Lý Kỳ là đang muốn gây chuyện gì liền nói:- Vậy ngươi nói đi.

- Tuân mệnh.

Lý Kỳ lại hành một lễ, nói:- Nếu Hoàng thượng bổ nhiệm vi thần làm giám sự Quân khí giám, đó chính là sự tín nhiệm đối với vi thần, đừng nói tới chút tiền này, vi thần chính là liều cái mạng này cũng sẽ làm ra chút thành tích dâng lên Hoàng thượng, tránh phụ lòng thánh ân.

Lời này thật ra rất dễ nghe. Tống Huy Tông gật đầu nói:- Lòng trung thành của khanh Trẫm đương nhiên rất hiểu, nhưng khanh cũng không cần phải làm như vậy.

- Đa tạ Hoàng thượng quan tâm.

Lý Kỳ lại chắp tay lại, nói:- Có cây nói rất hay, cầu người chi bằng cầu mình. Thần chính là muốn xin Tam ty phát cho chút phí tu sửa, còn như khó khăn như vậy, theo việc này sau này vi thần cũng phải làm khác, dứt khoát tính tới tam ty. Đương nhiên, nỗi khổ của Hoàng đại nhân thần cũng hiểu. Mọi người đều có nỗi khổ riêng. Số tiền này thần tự lấy ra, cũng không có gì nhiều lắm, thậm chí thần còn dám đảm bảo không hỏi Tam ty thêm một văn tiền nào nữa, bao gồm cả bổng lộc tất cả quan lại trong Quân khí giám đều không làm phiền tới tam ty.

Câu này lọt vào tai Hoàng Tín Nhân chẳng khác nào là truyện cổ tích, cười ha ha nói:- Vậy thì không còn gì tốt hơn nữa, Lý đại phu có lẽ đã giúp Tam ty chúng ta chuyện lớn rồi, đa tạ, đa tạ.

Cao Cầu nghe tới đây, cũng yên tâm, biết Lý Kỳ chắc chắn là sớm đã dự liệu cả rồi, nhưng Lý Kỳ làm như vậy rốt cuộc là vì sao? Ông ta vẫn không hiểu.

Đám người Vương Phủ cũng đều rất hiểu phong cách quen thuộc của Lý Kỳ, mơ hồ cảm giác có chút không ổn. Nhưng lão cũng không biết mục đích của Lý Kỳ rốt cuộc là gì, do đó đều chọn cách im lặng theo dõi sự biến đổi của hắn.

Tống Huy Tông hồ nghi nói:- Lý Kỳ, lời này là thật chứ?

- Trước mặt Hoàng thượng vi thần không dám nói ngoa nửa lời.

Lý Kỳ gật đầu thi lễ, nói tiếp:- Vừa rồi Hoàng đại nhân nói tài chính căng thẳng, vi thần cũng biết không nên tăng thêm áp lực cho ngân khố quốc gia, vi thần nghĩ sao để không khiến cho Quân khí giám độc lập bỏ ra, do Hoàng thượng trực tiếp quản lý, tự cung tự cấp.

Lời vừa nói ra, mọi người đều khiếp sợ.

Vương Phủ giật mình, chửi thầm, tên tiểu tử này quả là dám nghĩ, không ngờ lại chơi trò rút củi dưới đáy nồi với lão tử, đáng ghét, thật quá ghê tởm.

Ý của Lý Kỳ rất rõ ràng, chính là muốn đoạn tuyệt quan hệ giữa Công bộ, Thiếu tể, tam ty với Quân khí giám. Dù nói giám sự Quân khí giám là số một, nhưng mọi việc đều chịu sự quản chế của Tam ty. Hơn nữa, một khi gặp chiến sự, khi cần lượng lớn quân bị, Thiếu tể, Tả hữu thị lang đều có thể tạm thời phụng mệnh khống chế Quân khí giám, chính là nói lần trước phạt Liêu, khi đó Quân khí giám toàn bộ đều do Vương Phủ và Đồng Quán làm chủ, không cần nghĩ cũng biết họ chắc chắn đã vất vả không ít để có được chút lợi lộc.

Hoàng Tín Nhân hóa ngốc, trong lòng hối hận không thôi, phải biết rằng Quân khí giám chính là một miếng bánh ngọt lớn, mỗi lần triều đình muốn chế tạo binh khí, y tổng thể có thể mò được không ít lợi. Nếu để Quân khí giám độc lập chi ra, vậy thì y còn có cái khỉ gì nữa.

Tống Huy Tông hít một hơi dài, trầm ngâm một lát, nói:- Nói rõ hơn chút xem.

Trong mắt Lý Kỳ lộ rõ sự giảo hoạt, nói:- Hồi bẩm Hoàng thượng, ý của vi thần kỳ thực rất đơn giản, chính là Quân khí giám là một nha môn độc lập, tất cả tài chính đều dựa vào chính mình. Dù là phòng mới lập, hay tiền lương của các thợ thủ công, tất cả đều tự cung tự cấp, tuyệt đối không liên lụy tới quốc khố, do Hoàng thượng trực tiếp quản lý. Bất luận khi nào, người bên cạnh không được phép nhúng tay vào, vi thần tuyệt đối có thể khiến cho Quân khí giám tự cung tự cấp. Mặt khác, còn có thể vì Đại Tống ta mà kiếm được nhiều tiền hơn nữa.

Vương Phủ nghe vậy lòng nóng như lửa đốt, liền liếc nhìn Hoàng Tín Nhân, ra hiệu cái phễu này là ngươi chọc ra, ngươi mau đi cứu đi, trong lòng còn chửi thầm, đồ con lợn ngươi không phải là xây cái nhà, ngươi bỏ chút tiền cho hắn không được sa? Bây giờ tốt rồi, nhặt vừng lại đánh mất hạt dưa.

Hoàng Tín Nhân bây giờ cũng vã mồ hôi hột, liền nói:- Hoàng thượng, vi thần cho rằng lời của Lý đại phu chỉ là hành động càn quấy.

Tống Huy Tông ồ lên một tiếng, nói:- Hả? Lời này là thế nào?

Hoàng Tín Nhân lành lễ với Tống Huy Tông, lại nói với Lý Kỳ:- Dám hỏi Lý đại phu, vừa rồi đại phu là nói để Quân khí giám độc lập chi trả, tự cung tự cấp, không xin người khác.

Lý Kỳ gật đầu nói:- Đúng vậy.

Hoàng Tín Nhân mỉm cười, nói:- Vậy thì tốt, nếu ngài nói sẽ để Quân khí giám độc lập chi, vậy từ nay về sau dù là nguyên liệu sắt hay da, các ngài đều tự bỏ tiền ra mua, ta bằng lòng làm vụ buôn bán này với ngài.

Lý Kỳ bật cười ha hả:- Đương nhiên không thành vấn đề rồi!

Hoàng Tín Nhân ngẩn người ra, nói:- Lời này là thật chứ?

- Đương nhiên là thật.