Bách Biến Tiêu Hồn

Chương 207: Luận Võ




Giờ ngọ!

Ánh dương quang của mùa thu cũng khá chói chang, những luồng sương còn lưu lại trên đầu các ngọn cỏ vừa gặp ánh nắng thì lập tức tan biến ngay. Các lá cây màu xanh nhạt lại mang theo ánh sáng màu bạc lung linh. Đó không phải là những giọt sương, mà là màu sắc sẵn có của lá cây, là xạ ảnh của sinh mạng!

Lúc này đang có một người đứng trên bãi cỏ phì nhiêu. Nàng mặc áo dài trắng như tuyết, mái tóc rũ xuống ngang lưng. Màu trắng và màu hoàng kim rất nổi bật, nó càng tôn lên vẻ đẹp của nàng, trông như tiên tử vậy. Á Na đã đến đây từ sớm, nàng lẳng lặng đứng nhìn cành cây trước mặt, nó bị gió thổi nhẹ khiến cho cả cành cũng rung lên nhè nhẹ, giống như có một bàn tay vô hình đang vỗ về sinh linh trên đại địa vậy....

Bỗng nhiên từ phía sau có tiếng gió nổi lên, kèm theo là một loại khí tức quen thuộc. Á Na không quay đầu lại, nàng chỉ hỏi:

- A Khắc Lưu Tư, ngươi tới rồi sao?

- Còn thêm một thứ khác nữa!

Nghe tiếng hắn, Á Na liền cảm thấy nhẹ nhõm. Chỉ cần nghe được tiếng hắn thì nàng liền cảm thấy thả lỏng ở một mức độ nào đó ngay!

- Là một quyển bí thư! nguồn truyenfull.vn

- Bí thư?

Á Na ngạc nhiên quay đầu lại hỏi:

- Là sách gì vậy?

Lưu Sâm mỉm cười nói:

- Mỗi một người là một quyển sách! Chỉ cần mở nó ra, vậy thì người ta sẽ biết được ít nhiều sự thần bí ở trong đó. Ngươi cũng giống vậy đấy!

Vị cô nương này rất giống một quyển sách. Ma pháp của nàng, kinh lịch của nàng, và cả dáng dấp cao quý nhưng có đượm vài phần u buồn của nàng cũng chính là những yếu tố cơ bản khiến người ta lưu luyến quyển sách đó.

Á Na nhoẻn miệng cười thật tươi, rồi hỏi:

- Thí dụ này cũng không tệ, nhưng ngươi làm sao biết được người khác có muốn ngươi lật quyển sách đó ra để từ từ nghiên cứu hay không?

- Có gì mà không thể chứ?

Lưu Sâm cũng mỉm cười đáp:

- Chìa khóa là ở trong tay bản thân từng người, còn cửa thì được đóng từ bên trong. Nếu người đó không tự mình mở cửa ra, vậy thì người khác sẽ không có cách nào mở nó ra được!

Á Na chăm chú nhìn hắn thật lâu, sau đó chậm rãi nói:

- A Khắc Lưu Tư, kỳ thật ở trong học viện có rất nhiều người muốn mở quyển sách của ngươi ra xem lắm, nhưng ai mới thật sự mở nó ra đây? Cả Cách Phù e rằng cũng chỉ có thể thấy được cái bìa của quyển sách đó thôi!

Lưu Sâm cười cười:

- Á Na tiểu thư, ta chợt phát hiện ra, mỗi lần trò chuyện với ngươi, ta luôn luôn trở thành một kẻ bị động. Chúc mừng ngươi đã phản thủ vi công và thành công chuyển đổi trọng tâm câu chuyện lên người ta lần nữa....Nói thế thôi, bây giờ ngươi kể chuyện đi!

- Ngày hôm nay ta không muốn kể chuyện!

Lưu Sâm nghe vậy thì ngẩn người ra, không kể chuyện thì tới đây làm chi?

- Ta chỉ muốn khiêu vũ một bài!

Á Na nói:

- Ở bên kia có một cái hồ nhỏ, lúc nào ta cũng muốn đến đó mà nhảy một khúc!

Ngư Long vũ! Lưu Sâm cảm thấy rất hưng phấn. Hắn hiểu rồi! Mục đích hôm nay nàng hẹn hắn tới đây là để hắn bình phẩm giúp. Trong các học viên toàn trường, có lẽ chỉ có mình hắn là thích hợp nhất để làm công việc đó thôi, bởi vì những người khác không hiểu Ngư Long vũ, còn hắn thì không những hiểu mà lại còn từng được nhìn thấy vũ điệu Ngư Long vũ chân chính nữa. Nàng muốn được chỉ điểm thêm, nhưng phương pháp yêu cầu được chỉ điểm đó lại cực kỳ cao minh, không hề có một chút dấu vết nào.

Lưu Sâm cười nhẹ:

- Nếu như có thể thưởng thức tuyệt nghệ vũ đạo của tiểu thư lần nữa, điều đó chính là niềm vinh hạnh của ta. Phải chăng A Khắc Lưu Tư ta là người hữu duyên?

Á Na nhoẻn cười thật tươi, sau đó nàng bắt đầu di động. Trong vũ khúc của nàng có hiển lộ kiến thức, nhưng lại không mang theo bất luận một loại ma pháp nào, phảng phất như là lay động theo gió vậy. Nàng khiêu vũ giữa vô vàn chiếc lá đang bay là đà trong không gian, nhưng dường như chúng không hề bị ảnh hưởng bởi những tiếng gió do nàng gây ra, bởi lẽ chúng cứ tự nhiên bay đi nơi khác. Trong mắt Lưu Sâm đã hiện lên nét kinh ngạc không ít. Chỉ cần nhìn bấy nhiêu, hắn đã biết công lực của Ngư Long vũ đã vượt hẳn hơn trước kia rất nhiều. Tiến bộ nhanh thật! Không ngờ ma pháp của hắn đã tiến bộ rất nhanh, mà công lực của vị cô nương này cũng không chậm chút nào!

Hoặc có lẽ Ngư Long vũ căn bản không phải là ma pháp, mà chỉ là một loại phép tiên kỳ diệu nào đó. Vì vậy mà sự tiến bộ của nó không thể dùng ma pháp phổ thông mà đo lường được.

Ở phía trước là một cái hồ nhỏ. Dưới ánh dương quang, những gợn nước lăn tăn và không ngừng phản chiếu lấp lánh. Ở bên cạnh bờ hồ là một tảng đá lớn màu trắng, trông khá sạch và tao nhã. Tuy nơi đây nằm giữa cánh rừng, bốn bề đều có cỏ cây mọc đầy, nhưng cái hồ này lại khiến người ta cảm thấy nơi này cách cánh rừng rất xa.

Vài chiếc lá đỏ rơi là đà xuống bãi cỏ, nhưng sau đó lại bị thổi bay về phía hồ nước, để rồi chúng lại bị dòng nước cuốn trôi đi xa dần.

Á Na chậm rãi quay đầu lại, lúc này trên mặt nàng hiện ra biểu tình rất thánh khiết. Nàng hỏi:

- A Khắc Lưu Tư, hiện tại ngươi đang nghĩ tới điều gì?

Lưu Sâm mỉm cười đáp:

- Trong lành và tao nhã! Ta có thể nghĩ ra vô số danh từ mỹ lệ, nhưng chỉ có một thứ là đã quên đi mất, đó chính là ma pháp!

Á Na mỉm cười thốt:

- Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy cái hồ này cũng có ma pháp sao? Là ma pháp của thiên nhiên đấy!

Nói tới đây nàng liền dừng lại, tiếp theo thì thân thể bắt đầu xoay tròn, tấm váy trắng dài chấm đất cũng xòe ra thật rộng, trông giống như đóa hoa tuyết liên đang lặng lẽ nở rộ vậy.

Một chiếc lá đỏ vừa bay về phía đầu nàng thì liền dừng lại và cũng bắt đầu xoáy tròn. Nó không hề rơi xuống đầu nàng. Cả những cọng cỏ nhỏ bé cũng bắt đầu khiêu vũ theo. Chúng giống như nhiều đóa hoa đang nở rộ ở trong bụi cỏ. Chỉ trong chốc lát, hồ nước liền trở nên yên tĩnh, phảng phất như tất cả mọi thứ đều đang lắng đọng lại.

Tại giữa hồ, Lưu Sâm chỉ cảm thấy trong lòng cũng có một đóa hoa sóng đang trôi lềnh bềnh. Bối Ty, Cách Phù, Tư Á, vv....từng gương mặt hoặc vui vẻ hoặc thê lương đang lần lượt hiện lên trong đầu hắn, sau đó thì chúng lại lặng lẽ dung nhập vào nơi sâu thẩm nhất của ký ức của hắn.

Thế rồi lại có một đôi mắt xuất hiện, đó chính là ánh mắt của Mỹ Nhân ngư. Tiểu mỹ nhân của ta, sao ngươi lại giống nhân loại như thế chứ? Sau khi thầm hô hoán ở trong lòng xong, Lưu Sâm lại nhìn thấy một đôi mắt khác tràn ngập nét u oán, phảng phất như đang muốn nói cho hắn biết: ta biết ngươi không thích ta, nhưng sao ta lại cứ chờ đợi ngươi khổ cực đến như thế? Là ai vậy nhỉ? Chính là Khải Sắt Lâm!

Khải Sắt Lâm, ngay từ đầu điểm xuất phát của hắn là lợi dụng nàng, nhưng từ đầu tới cuối, nàng vẫn một mực ôm mối tình thâm với hắn. Chia tay đã lâu rồi mà hắn vẫn không nhớ đến nàng chút nào, có phải là hắn đã quá vô tình hay không? Lưu Sâm giật mình, bao nhiêu suy tưởng đều tan biến như khói. Hoàn cảnh xung quanh hắn đã thay đổi hết, trên bầu trời có vài cánh chim đang bay lượn, bên bờ hồ lại có người khiêu vũ, và chẳng biết từ lúc nào mà nước ở trong hồ đã nổi lên gợn sóng, vài chú cá đang tung mình uốn lượn trên không. Đó chính là tình cảnh mà lúc trước đã xuất hiện tại thánh địa.

Lưu Sâm sững người, rồi sau đó ngơ ngác nhìn về phía Á Na ở đằng trước. Vào thời khắc này, dáng dấp của nàng trông giống hệt như tiểu mỹ nhân ở trong trí nhớ của hắn, chỗ khác biệt duy nhất chính là việc nàng khiêu vũ ở trên đất bằng, còn Mỹ Nhân ngư thì lại khiêu vũ ở trong hồ!

- A Khắc Lưu Tư!

Có thanh âm truyền tới:

- Tấn công ta đi! Ngươi hãy dùng ma pháp mà tấn công ta!

Lưu Sâm nghe vậy thì há hốc miệng, dùng ma pháp để tấn công nàng ư? Nàng chịu được sao?

- Ta muốn ngươi tấn công ta!

Thanh âm của nàng tuy có phần cấp bách, nhưng trong lúc đang vũ động, nó nghe phảng phất như là tiếng hát du dương vậy.

- Được!

Nói xong, Lưu Sâm khẽ vung tay lên, một chiếc lá đỏ liền rơi vào tay hắn. Sau đó hắn chợt xòe tay ra, thế là chiếc lá đỏ lập tức bay nhanh về phía một đầu vai của nàng. Tất nhiên hắn đã không dùng hết công lực của mình, nhưng ít ra thì sức mạnh đó cũng đạt tới trình độ gần như của một đại ma pháp sự rồi - Đó chính là Phong nhận của cấp bậc gần với đại ma pháp sư!

Chiếc lá đỏ kia bay nhanh như chớp, Á Na không hề chống lại, nàng chỉ giống như một tinh linh cô độc ở giữa trời đất mà khiêu vũ một mình! Chiếc lá đỏ bắn tới đầu vai của nàng, rồi đột nhiên nó chợt giống như là một kẻ ác nhân bạo ngược bỗng nảy lòng thương hương tiếc ngọc, giảm dần tốc độ lại, rồi nhẹ nhàng lượn vòng quanh thân thể của nàng một vòng, rồi mới đáp xuống đầu vai của nàng, và sau đó thì bị nàng kéo nó theo cùng khiêu vũ với mình.

Lưu Sâm thấy vậy thì trợn mắt há miệng, cực kỳ kinh ngạc. Nếu như chiếc lá đỏ đó bay tới cách Á Na chừng vài trượng rồi bị nàng dùng Thủy ma pháp mà đánh rơi nó thì hắn sẽ không kinh ngạc chút nào, nhưng nàng lại khiến cho chiếc lá đó nhẹ nhàng đáp xuống đầu vai của mình. Điều đó mới khiến hắn kinh ngạc vô cùng! Hắn chưa từng thấy chuyện nào kỳ quái như thế cả!

Chẳng lẽ ma pháp của nàng đã tiến một bước dài rồi hay sao? Đến nỗi mà tuyệt kỹ của đại ma pháp sư cũng không thể đả thương nàng được? Lưu Sâm lại vung tay ra, hơn mười chiếc lá đỏ cùng lúc được bắn ra. Lần này hắn vẫn dùng lực lượng của đại ma pháp sư mà tấn công Á Na. Hơn chục chiếc lá đỏ kia giống như hơn mười mũi tên bắn ra cực nhanh. Tất nhiên mục tiêu của chúng đều là những chỗ không phải yếu hại, nhưng khi vừa xuất thủ xong thì hắn bỗng cảm thấy hồi hộp vô cùng, bởi lẽ trong nhất thời hứng chí, hắn đã phóng ra hơn mười chiếc lá đỏ, điều đó tương đương với sự tấn công tập thể của hơn mười đại ma pháp sư. Á Na có chống lại được chăng?

Nàng không thể!

Khi những chiếc lá đỏ còn cách nàng chừng hơn một trượng, điệu vũ của nàng rõ ràng đã bị khựng lại, vận luật rối loạn, lá rụng bay đầy trời, cả cá trong hồ cũng lặn hết xuống đáy. Tuy thế bay của hơn mười chiếc lá kia đã giảm xuống, nhưng chúng vẫn như những mũi tên cực nhanh. Lúc này bỗng có bóng người thấp thoáng, thế rồi Lưu Sâm chợt xuất hiện ở bên cạnh Á Na. Hắn khẽ khua tay một cái, những chiếc lá đỏ kia cùng lúc rơi vào tay hắn. Thân hình của Á Na khẽ xoay một vòng, sau đó thì dừng hẳn lại. Lúc này trên trán nàng đã thấy lấm tấm mồ hôi, nàng thở hắt một hơi rồi nói:

- Rốt cuộc ta cũng biết được là ta....vẫn không phải là đối thủ của ngươi.

Tất nhiên nàng không phải là đối thủ của hắn!

Nhưng Lưu Sâm lại nói với giọng khẳng định:

- Ngươi đã là đệ nhất cao thủ trong giới học viên rồi.

Ít nhất nàng cũng đã đạt tới cảnh giới của một đại ma pháp sư, thậm chí còn vượt qua cả cảnh giới của đại ma pháp sư nữa ấy chứ.

- Trừ ngươi ra phải không?

Á Na đưa mắt thăm dò hắn.

Lưu Sâm mỉm cười thốt:

- Ta không tính, bởi vì....bởi vì ta sẽ không giao đấu với ngươi!

- Không cần phải giấu diếm, ta đã sớm biết bản lãnh của ngươi rồi!

Á Na nói:

- Tuy rằng không thắng được ngươi, nhưng ta nghĩ ma pháp của ta đã tiến rất xa. Ngươi có thấy vậy chăng?

- Đương nhiên!

Lưu Sâm đáp:

- Hơn mười chiếc lá đỏ vừa rồi cũng đương đương với những mũi Phong nhận của hơn mười đại ma pháp sư đấy!

Lần này thì đến lượt Á Na ngẩn người ra, nàng hỏi:

- Là lực lượng của hơn mười đại ma pháp sư? Một nhúm lá cây của ngươi mà đã tương đương với mười đại ma pháp sư rồi sao?

Lưu Sâm không nói gì. Hắn không thể nói rằng chỉ cần một cái vung tay của hắn thì đã có thể giết chết mười đại ma đạo rồi, tuy rằng điều đó đối với hắn không phải là một thần thoại gì. Khi còn ở Ma cốc, trong lúc đối đầu với Ma chủ, hắn cũng chỉ với một cái phất tay mà đã giết hết bát đại trưởng lão rồi, con số đó so với mười đại ma pháp sư cũng không chênh lệch là bao!

- Kêu ngươi ra đây xem ta vũ quả thật là một sai lầm!

Á Na thở dài nói:

- Rõ ràng là ta chỉ tự chuốc khổ thôi!

Lưu Sâm mỉm cười nói:

- Mà cũng chỉ có mình ta là biết được Ngư Long vũ thôi!

- Ngươi hiểu thật à?

Biểu tình của Á Na có vẻ khá phức tạp.

- Những chú cá ở dưới hồ cũng vũ theo ngươi, thiên địa vạn vật cũng đều phụ họa theo ngươi. Kỹ thuật khiêu vũ của ngươi đã có thể làm thay đổi bất cứ một loài động vật nào ở trong phương viên mười trượng, kể cả con người!

- Chẳng lẽ có thể thay đổi luôn cả ngươi à?