Bạch Đào Nhầm To Rồi

Chương 40: “Anh đã là đàn ông có vợ rồi, phải dè dặt!”




Dịch: Hoa Linh Linh

Bạch Đào nằm mơ cũng không nghĩ tới, sau khi ngủ với Bùi Thời rồi thì những ngày tháng tiếp theo này sẽ trôi qua một cách… Hoang – dâm – vô – độ như vậy.

Bùi Thời có nhu cầu về phương diện này mạnh hơn cô tưởng tượng nhiều, mỗi lần Bạch Đào đều bị làm đến sắp không chịu nổi rồi mà người đàn ông này vẫn tinh lực dồi dào.

Phóng túng dục vọng không ngừng nghỉ như vậy một chút cũng không giống đàn ông đã có gia đình, ngược lại có chút giống chàng trai trẻ vừa mới được khai trai hơn, cũng không biết người đàn ông này làm thế nào mà sống sót qua được thời kỳ cấm dục không để ý đến cô trước đây nữa.

Nhưng Bùi Thời ít nhiều gì cũng vẫn được coi là quan tâm đến cảm nhận của Bạch Đào, vào ngày thứ hai sau khi thoả mãn, anh sẽ không nhắc đến yêu cầu về phương diện đó nữa, ngược lại còn nghiêm túc dành một ngày thư giãn trên bãi biển cùng Bạch Đào.

“Hôm nay gió tốt, anh thả diều cùng em.”

Cũng không biết Bùi Thời tìm được một con diều ở đâu, nói muốn đưa Bạch Đào đi chơi.

Bạch Đào lười biếng chỉ muốn nằm trên giường ngủ, Bùi Thời gọi cô, cô thu mình lại trong chăn, mang theo giọng mũi làm nũng nói: “Bên ngoài nắng quá, có thể không đi được không.”

“Không thể.”

Đáng tiếc là không có tác dụng gì cả, Bùi Thời này xuống giường liền không nhận người, anh tuyệt tình từ chối Bạch Đào, nhưng đến cuối cùng vẫn không hoàn toàn lạnh lùng vô tình, bởi vì rất nhanh, chăn của Bạch Đào được vén lên, sau đó Bùi Thời tiến lại gần hôn cô một cái, giọng nói của anh vẫn rất bình tĩnh, nhưng Bạch Đào lại nếm ra được chút không vui bị anh cố gắng khắc chế… 

“Chung Tiêu từng đưa em đi thả diều.” Bùi Thời dừng lại một chút: “Anh thì chưa.”

Được rồi được rồi, vại dấm Chung Tiêu này không biết phải ăn đến bao giờ nữa!Chẳng phải đã nói không tính nợ cũ, nhìn về phía trước rồi sao!

Bùi Thời mặt không biểu cảm nhìn Bạch Đào: “Anh không biết thả diều nhưng đã xem video cả tối, học rất lâu.”

Bạch Đào càng thân mật với Bùi Thời, càng phát hiện ra người đàn ông này thực sự rất gian xảo, bề ngoài thì vân đạm phong khinh, trong lòng lại vô cùng đen tối, chẳng hạn như bây giờ, anh vừa nhắc đến Chung Tiêu, vừa ám chỉ mình đã dành rất nhiều thời gian để học thả diều, điều này quả thực khiến Bạch Đào hoàn toàn không thể từ chối được, đợi tới khi cô nhận ra thì mạch suy nghĩ của cô đã bị Bùi Thời dẫn dắt rồi. 

Mười phút sau, Bạch Đào nằm trên ghế ngoài bãi biển ngáp ngắn ngáp dài, Bùi Thời đang chỉnh diều ở cách đó không xa.

Hôm nay gió quả thật rất tốt, nhưng con diều của Bùi Thời vẫn không bay lên được, vẻ mặt người đàn ông trầm xuống như đang cố gắng che giấu sự xấu hổ. Thấy Bạch Đào đang nhìn mình, anh rủ mắt xuống, nhấn mạnh nói: “Video tối qua anh xem có khả năng không ổn, hướng dẫn không tốt, không phải là vấn đề của anh.”

Vẻ mặt người đàn ông vẫn rất bình tĩnh trấn định nhưng cả người lại mang đến cho Bạch Đào cảm giác anh đang vô cùng tức giận, giống như một thiếu niên trong độ thanh xuân muốn khoe khoang kỹ thuật đánh bóng của mình, vẫn luôn lên kế hoạch đợi đến lúc cô gái trong lòng mình đi qua sân bóng sẽ ra một quả úp rổ siêu đẹp trai và ngầu, kết quả là đến lúc chuyện diễn ra thì úp rổ không thành công còn bị người ta cướp bóng, vừa xấu hổ vừa chán nản.

Bạch Đào đứng dậy: “Hai người phối hợp thả diều sẽ tốt hơn nha, thế này đi, em giúp anh đỡ diều, anh chạy đằng trước, vậy là ổn rồi.”

Cũng không biết có phải do hai người phối hợp ăn ý không hay là do vừa hay có một cơn gió thoảng qua, tóm lại là Bạch Đào vừa đỡ, Bùi Thời thử lại lần nữa thì cánh diều thật sự lên như diều gặp gió rồi.

Trong tin tức nói cô từng đưa Bùi Thời đi thả diều, nhưng trên thực tế thì Bạch Đào xuyên không qua tự nhiên chẳng có chút ấn tượng gì về việc này cả, bây giờ cùng Bùi Thời thả diều tay cô cũng có cảm giác rất lạ lẫm, tựa như chưa từng học qua kỹ năng này vậy, theo như lời của Bùi Thời thì lúc trước cô còn cùng Chung Tiêu đi thả diều?

Lẽ nào bây giờ người có tiền đều ưa chuộng thả diều khi đi hẹn hò?

Lẽ nào cô toàn dùng chiêu đưa đàn ông đi thả diều để tóm lấy họ? Quê như vậy?

Có điều… Xem ra rất có tác dụng nha?

Đàn ông dễ lừa như vậy à? 

Bởi vì giờ phút này Bùi Thời rõ ràng còn vui hơn cả Bạch Đào. 

“Bay lên rồi.”

Khuôn mặt của người đàn ông hiện lên sự vui vẻ không chút che giấu, bỏ đi vẻ lạnh lùng và thận trọng thường ngày, dưới ánh mặt trời nở nụ cười xán lạn không mang theo chút sương mù, sự vui vẻ này dường như không kèm theo bất cứ điều kiện gì.

Hoá ra Bùi Thời cười lên lại đẹp trai như vậy.

Mà hiển nhiên không phải chỉ có một mình Bạch Đào nghĩ như vậy, vài nhân viên khách sạn đi ngang qua bãi biển đều không khỏi ngoái đầu lại nhìn Bùi Thời.

Bạch Đào ngay lập tức có chút không nhịn được, làm bộ mặt hung dữ nói: “Bùi Thời, đừng cười nữa.”

Bùi Thời quả nhiên nhíu mày lại: “Cái gì?”

Bạch Đào hắng hắng giọng: “Anh đã là đàn ông có vợ rồi, phải dè dặt!”

Trước khi Bùi Thời kịp phản bác, Bạch Đào đã nói tiếp: “Anh cười có chút quá trêu ong ghẹo bướm rồi, phải làm một người đàn ông biết giữ gìn chuẩn mực đạo đức của người chồng, trong yêu cầu về phẩm chất đạo đức của đàn ông đã nói rồi, không được cười quá nhiều với người ngoài.”

“Anh trêu ong ghẹo bướm?” Bùi Thời ra vẻ khó tin liếc nhìn Bạch Đào một cái, sau đó mím môi: “Sao so được với em.”

Người đàn ông mím môi: “Anh cũng không có bạn gái cũ để tìm, không giống em.”

Ồ đúng! Sao cô lại quên nó rồi! Theo như năm năm yêu thầm nhiều năm theo đuổi vất vả khổ cực của Bùi Thời mà nói thì người đàn ông này sớm đã một lòng hướng về cô rồi! E là thực sự không có thời gian để đi kết giao bạn gái cũ.

Vừa nghĩ đến tình cảm sâu đậm Bùi Thời dành cho mình, Bạch Đào liền không nhịn được có chút ngất ngây: “Em tính thử một chút, anh yêu thầm em năm năm, vậy tính ra chẳng phải là lúc em thậm chí còn chưa biết anh, anh đã thích em rồi sao?”

Nhưng Bạch Đào suy nghĩ một chút, lại cảm thấy không đúng: “Nhưng… không đúng nha, đại học anh học ở nước ngoài, em cũng phải đến lúc anh tốt nghiệp về nước rồi mới biết Bùi Phi có một người anh trai là anh, anh…”

“Không cần thiết phải hỏi nhiều như vậy.” Bùi Thời có lẽ không muốn nhớ lại mối tình thầm kín đắng cay của mình nữa nên dứt khoát ngắt lời Bạch Đào: “Cái chính vẫn là em trêu ong ghẹo bướm.”

Bạch Đào không phục: “Em? Em trêu ong ghẹo bướm? Em đâu có?”

Kết quả lời này vừa nói ra, Bùi Thời liền có chút âm dương quái khí: “Trước đây lúc em đi học đã nhận được không ít thư tình, bạn trai cũ cũng không ít, bây giờ còn có một người bạn trai cũ nổi tiếng đang tham gia chương trình tạp kỹ, đã qua bao nhiêu năm rồi, em đều đã kết hôn rồi mà vẫn còn làm cho người ta nhớ mãi không quên, muốn nhớ về tình cảm mãnh liệt năm ấy, muốn chia sẻ cho cả nước biết những lời ngọt ngào và kỷ niệm thời yêu đương.”

Bùi Thời dừng lại một chút, dáng vẻ như một nạn nhân: “Nghĩ tới trước đây em chạy đến tỏ tình anh chỉ để làm Bùi Phi tức giận, chiêu khiêu khích người khác hiệu quả này, còn có lòng can đảm làm việc không đếm xỉa gì hai bút cùng vẽ, cuối cùng còn trêu ong ghẹo bướm được cả anh, không phải rất bình thường sao?”

“Từ khi nào mà em lại có rất nhiều bạn trai cũ vậy?! Hồi đại học em chưa từng yêu ai!” Bạch Đào vừa nghe Bùi Thời buộc tội như vậy liền tức giận: “Chắc chắn là Bùi Phi đã nói với anh đúng không? Anh nói xem cô em gái này của anh đã lớn như vậy rồi mà sao cứ thích bịa đặt chuyện cho em vậy? Nếu không phải giữ thể diện cho anh thì em đã gửi thư luật sư cho cô ta rồi!”

Bạch Đào quả thực rất uất ức, lần này cô xuyên không tới, đừng nói đến việc tự nhiên có chồng, ngay cả tên bạn trai cũ Chung Tiêu này cũng là từ trên trời rơi xuống sắp xếp cho cô, cô không hề có ký ức yêu đương với hai người này, tự dưng trở thành phụ nữ đã có chồng một cách mờ mịt, niềm vui của tình yêu cũng chưa được tận hưởng đã con mẹ nó kết hôn rồi!

Còn có, bạn trai cũ nổi tiếng lên chương trình tạp kỹ lại là chuyện gì vậy?

Là Chung Tiêu sao? Hay là… Hay là người khác?

Không dễ gì mới có thể ngủ với Bùi Thời một đêm xoá hết mọi ân oán khôi phục lại tình cảm mặn nồng như bây giờ, Bạch Đào nghĩ về cái thắt lưng đau nhức và đầu gối quỳ đến sắp gãy của mình, nói thế nào cũng chẳng dám không sợ chết mà đặt câu hỏi vào lúc này.

Vẫn là chuyển chủ đề tốt hơn!

“Đúng rồi, ông xã, không nói đến người khác nữa, chúng ta phải quý trọng thế giới hai người.” Bạch Đào lại nũng nịu rúc vào lòng Bùi Thời: “Trước đây mỗi lần tới sinh nhật em không phải anh đều sẽ tự tay làm bánh sinh nhật cho em sao? Bánh sinh nhật năm nay đâu?”

Có lẽ do cô chuyển chủ đề hơi đột ngột nên Bùi Thời quả nhiên sững sờ, anh ngừng lại một lát rồi mới có chút khó khăn nói: “Năm nay đi biển đón sinh nhật,  trước khi đi công việc khá bận rộn, sau khi đến khách sạn lại không có mấy loại nguyên liệu như bột mì, hơn nữa sinh nhật năm ngoái em nói muốn giảm cân, bảo anh năm nay không cần làm nữa.”

Không phải chứ? Bánh ngọt là thứ cô thích ăn nhất mà Bạch Đào còn có thể từ chối, nói muốn giảm cân?!

Thực sự không thể hiểu được bản thân của một năm trước!

Không quan tâm nữa!

Dù sao thay đổi là quyền của phụ nữ, Bạch Đào lập tức dụi dụi vào Bùi Thời: “Nhưng năm nay không ăn em lại nhớ mùi vị bánh sinh nhật do chính tay ông xã làm rồi.”

Bùi Thời đương nhiên không thể từ chối, chỉ là giọng nói và biểu cảm của anh có chút mất tự nhiên: “Vậy thì sinh nhật tới anh sẽ làm cho em.”

Người đàn ông này sao lại nghe không hiểu sự ám chỉ trong lời nói của cô vậy! 

Bạch Đào hờn dỗi liếc nhìn anh một cái, rón rén ghé vào bên tai Bùi Thời: “Về nhà anh bù cho em đi mà, em muốn năm nay anh làm cho em cơ.” Cô chớp chớp mắt với Bùi Thời: “Muốn nhìn ông xã đích thân làm bánh gato cho em, còn muốn ăn mì sinh nhật do chính tay ông xã nấu nữa.”

“…”

Thấy Bùi Thời không lên tiếng, Bạch Đào kéo tay anh: “Có được không.”

“Được.”

*****

Chỉ nói một từ “được” đồng ý đương nhiên là dễ, nhưng để thực sự hoàn thành chuyện đã đáp ứng thì lại khá khó.

Sau chuyến đi du lịch đảo ngắn ngày, Bùi Thời đưa Bạch Đào trở về thành phố Dung, trong suốt thời gian chặng đường trên chuyến bay trở về, Bạch Đào gần như đều ngủ.

Cô thực sự không thể chịu chút khổ cực nào, yếu ớt kêu gào nhức mỏi eo rồi lại lẩm bẩm kêu đau chân, nhưng cô không hề biết rằng những lời này lọt vào tai đàn ông lại thành một ý nghĩa khác, bởi vì cô kêu gào như vậy nên Bùi Thời lại không nhịn được, trước khi trả phòng anh lại phạm sai lầm với Bạch Đào, cũng vì vậy mà suýt bị lỡ chuyến bay.

Suốt đoạn đường từ lúc check in đến khi tới cổng chờ Bùi Thời đều cảm thấy hơi hốt hoảng. Anh cứ nghĩ chuyện suýt nữa lỡ chuyến bay này sẽ không bao giờ xảy ra trong cuộc đời mình, hơn nữa nguyên nhân lỡ chuyến bay này còn vô cùng không có nguyên tắc, vô cùng xấu hổ.

Anh đã cố gắng không nghĩ đến chuyện vừa rồi, muốn tỏ ra chuyên nghiệp ổn trọng và tập trung sự chú ý hơn, nhưng mà Bạch Đào luôn có thể phá vỡ kế hoạch của anh một cách dễ dàng… 

“Bùi Thời, anh đi chậm chút.” Cô ở phía sau Bùi Thời yếu ớt hét lên, cô đã cách Bùi Thời rất xa, đợi đến khi anh quay đầu lại, cô mới cắn môi đáng thương oán giận: “Em không đi nổi.”

Bùi Thời chưa bao giờ nghĩ mình có thể kiên nhẫn như vậy, anh hoàn toàn không cảm thấy tức giận khi bị cản trở níu kéo, chỉ bình tĩnh nói: “Hôm nay em còn chưa vận động, sao đã không đi được rồi?”

Bạch Đào chớp chớp mắt, ghé vào tai Bùi Thời, giọng nói rất uất ức: “Nhưng em bị ép phải vận động hai ngày hai đêm trong khách sạn, chân em mềm nhũn, thực sự không thể đi được, anh đi chậm chút đi mà… Không được thì có thể đổi vé chuyến sau…”

Bùi Thời cảm thấy Bùi Phi nói mình bị sắc đẹp mê hoặc làm mất đi lý trí có thể quả thực có chút đạo lý, bởi vì anh đã ở lại đảo thêm một ngày, việc thay đổi kế hoạch khiến Viên Mục luống cuống, đã có một đống việc chồng chất bị trì hoãn, bây giờ không có cách nào để đổi sang chuyến sau rồi. 

Vậy nên kết quả cuối cùng là Bùi Thời không thể không giảm tốc độ lại, bỏ qua ánh mắt quan sát tò mò của những người khác trong sân bay, cũng mặc kệ bầu không khí gấp gáp của những người xung quanh, bình tĩnh thản nhiên đi với tốc độ cực kỳ chậm rãi dẫn Bạch Đào đuổi kịp đến nơi lúc cổng chờ đã sắp đóng.

Bây giờ ngồi trong khoang hạng nhất, Bùi Thời nhìn khuôn mặt nghiêng của Bạch Đào, anh vẫn còn đang nghi ngờ bản thân.

Anh có chút đau đầu, nghi ngờ đầu óc của Bạch Đào quả thực đã xuất hiện hiện tượng lây truyền từ người này sang người khác, khả năng anh cũng không tốt lắm.

Người phụ nữ này rốt cuộc có chỗ nào tốt?

Tại sao lúc đầu anh lại chọn cô?

Gia cảnh của Bùi Thời như vậy đã được định sẵn là không thể có quá nhiều không gian yêu đương tự do, hôn nhân cũng phải được thế hệ trước lựa chọn, nhưng Bùi Thời không chống cự điều này, thậm chí anh còn cảm thấy rất tiện lợi, bớt phiền, bởi vì từ trước tới nay hôn nhân và tình yêu đều không phải thứ được anh coi trọng nhất trong cuộc sống, sự nghiệp mới phải.

Hôn nhân chỉ là thứ tô điểm cho sự nghiệp, ổn định, không cần quá hao tâm tổn trí là được.

Quan điểm chọn vợ của Bùi Thời vô cùng đơn giản thô bạo: Không bám người, không nhõng nhẽo, không gây rắc rối, không can thiệp vào bản thân, không xâm phạm thời gian của bản thân, ngoại hình bình thường, quan trọng nhất là hiểu chuyện. 

Bùi Thời cho rằng tiêu chuẩn chọn vợ như vậy sẽ rất dễ dàng, nhưng mà sau khi trở về nước một thời gian, anh lại phát hiện ra nó tương đối khó.

Lúc Bùi Thời còn đi học, mẹ Bùi Thời đã nhiều lần nói bóng gió ám chỉ với anh “khi nào thì đưa bạn gái về nhà”, sau một thời gian không có kết quả, bà lại bắt đầu nói gần nói xa “Tâm lý tiếp nhận của mẹ rất mạnh, đàn ông cũng không phải là không được”, hiện tại sau khi Bùi Thời tốt nghiệp trở về nước một thời gian, bà không còn ám chỉ nữa mà bắt đầu nói rõ ràng. Bà trực tiếp bắt đầu tìm kiếm những cô gái đủ tiêu chuẩn cho Bùi Thời và đề nghị anh đi xem mắt. 

Bùi Thời rất coi thường việc xem mắt, anh đương nhiên…  Từ chối gặp mặt, nhưng giới này lớn như vậy, trong một số hoạt động kinh doanh hoặc tiệc xã giao sau đó, mặc dù không phải xem mắt nhưng Bùi Thời đã gặp được những cô gái này theo đủ cách khác nhau, nhưng mà không có ai trong số họ phù hợp cả: Nhìn họ đã thấy dính người còn yếu ớt mỏng manh rồi, Bùi Thời chưa từng chính thức ăn tối với họ dù chỉ một lần, chỉ là trao đổi phương thức liên lạc theo lễ nghi mà có một số cô gái đã bày ra điệu bộ muốn chi phối thời gian của Bùi Thời. 

Điều này khiến Bùi Thời cảm thấy phiền phức, cũng càng khiến anh hiểu được mình cần một người vợ như thế nào.

Anh cần một người vợ thích cuộc sống phu nhân nhà giàu hơn thích anh, không có chút dục vọng chiếm hữu nào với anh. 

Cũng vào lúc này anh biết được tình huống của Bạch Đào. 

Cô từ chối sự sắp xếp của gia tộc, kiên quyết muốn thực hiện ước mơ của mình, trở thành một họa sĩ truyện tranh tự do, vì lý do này mà cô đã cãi nhau to với gia đình, thậm chí còn bị cắt nguồn kinh tế, cuối cùng nhà họ Bạch phải nhường cô con gái nhỏ, đưa ra cho cô điều kiện để đôi bên cùng lùi một bước: Nếu cô có thể có một cuộc hôn nhân danh giá ổn định, nhà họ Bạch sẽ không can thiệp vào việc tự do lựa chọn nghề nghiệp của cô sau khi kết hôn nữa.

Mà thật trùng hợp, Bạch Đào vừa hay cũng nằm ​​trong danh sách các cô gái của mẹ Bùi Thời. 

Bùi Phi nhìn thấy danh sách đó liền tức giận: “Tại sao mẹ lại liệt kê Bạch Đào vào vậy? Em nghe nói tháng trước cô ta vừa đưa một người đàn ông về nhà ăn tối đó, nói là bạn trai đang hẹn hò, họ Chung, đây đã không phải là độc thân rồi, lẽ nào ăn trong bát hướng trong nồi, còn muốn bưng chiếc bát nhà chúng ta sao? Em nhổ vào! Thật không biết xấu hổ!”

Vừa nhắc đến Bạch Đào, cảm xúc của Bùi Phi liền kích động dị thường: “Anh à, anh còn nhớ không? Lúc còn ở trong trường đại học, cô ta vì muốn báo thù em mà đến tiếp cận anh, rác rưởi gì vậy! Có nhiều người đàn ông gửi thư tình cho cô ta như vậy còn không phải là vì cô ta lả lơi đưa tình trêu ong ghẹo bướm khắp nơi sao? Lúc đó em hiểu lầm cô ta là tiểu tam sai à? Ngày xưa em có bao nhiêu người bạn trai cũ thì bấy nhiêu người nói thích cô ta, muốn chia tay với em?!”

Bùi Phi người nói vô tình, nhưng Bùi Thời người nghe lại hữu ý.

Đúng vậy, Bạch Đào không thích anh. 

Sau mấy ngày theo đuổi rầm rộ, cô bị tai nạn xe nằm viện vài ngày, sau khi xuất viện cũng không còn xuất hiện trước mặt anh nữa, lời tỏ tình giả dối cũng không hề che giấu.

Ngược lại là Bùi Thời thường xuyên nghe thấy Bùi Phi mắng cô: Lại có ai đó đã viết thư tình cho cô, lại có ai đó đã chia tay vì cô, lại có ai đó đã đánh nhau vì cô.

Mà trong tất cả những câu chuyện này đều thiếu sự phản hồi từ chính Bạch Đào, cô giống như không chút để ý, những chuyện này chẳng liên quan gì đến cô cả.

Ban đầu Bùi Thời từ chối kế nghiệp là vì muốn tự mình lập nghiệp nên đã bị gia đình phản đối, suy cho cùng thì cha mẹ Bùi Thời vô cùng muốn giao lại công ty cho anh để nhân cơ hội nghỉ hưu. Sau khi nhận ra Bùi Thời rất nghiêm túc trong việc khởi nghiệp, cha mẹ anh cũng không còn quá để ý tới chuyện kế nghiệp nữa, nhưng mẹ anh lại nhiều lần bóng gió về chuyện kết hôn: Bà muốn ôm cháu trai cháu gái rồi. 

Bùi Thời đương nhiên sẽ không thoả hiệp, kế nghiệp và kết hôn vốn dĩ đều không nằm trong kế hoạch của anh.

Nhưng cùng với việc ngày càng đi sâu vào con đường khởi nghiệp, bất luận là đàm phán với đối tác hay là giao dịch với nhà đầu tư, Bùi Thời càng cảm thấy có lẽ mình cần một cuộc hôn nhân ổn định, bởi vì đây là cách duy nhất làm cho anh nhanh chóng thể hiện ra được sự ổn trọng đáng tin cậy, có thể khiến đối tác và phía đầu tư xua tan nỗi lo lắng rằng anh còn quá trẻ, định tính không đủ mạnh. Suy cho cùng thì bên ngoài luôn có một lối tư duy rằng đàn ông có gia đình càng sống có trách nhiệm hơn, cũng sẽ bớt bốc đồng hơn.

Ý nghĩ này một khi đã xuất hiện trong đầu, Bùi Thời nhận ra rằng, rất nhanh, ý nghĩ thứ hai cũng xuất hiện… 

Biết đâu có thể tìm Bạch Đào?

Bùi Thời không giỏi nói về tình cảm, nhưng lại giỏi về đàm phán hợp tác, chỉ cần đôi bên có thứ cần thì không có gì là không thể thương lượng.

Anh đã chuẩn bị bản thỏa thuận, một tuần sau, anh và Bạch Đào sau nhiều năm gặp lại lần thứ nhất, ba ngày sau gặp lần thứ hai, hai người thương lượng về chi tiết hợp tác và thời gian hợp tác rồi trực tiếp đến cục dân chính trở thành vợ chồng hợp pháp. 

Sau khi kết hôn, Bùi Thời vô cùng hài lòng, Bạch Đào quả thực là người bạn đời hoàn hảo nhất, cô hoàn toàn phù hợp với những tiêu chuẩn trước đây của Bùi Thời, không can thiệp vào chuyện của anh, không cần anh bận tâm, ngoài việc thông báo cho anh việc mình gửi đăng một số bản thảo khoe ân ái để tránh ánh mắt của người khác ra thì đều vùi đầu vào vẽ truyện tranh, gần như hoàn toàn không chiếm thời gian của Bùi Thời. 

Để khiến độc giả chú ý đến truyện tranh của mình thay vì ngoại hình, cô cũng chưa từng xuất hiện trước ống kính, không làm trò, an phận thủ thường, gần như là hình mẫu điển hình của một phu nhân nhà giàu.

Cuộc hôn nhân này cũng khiến nhà họ Bùi và nhà họ Bạch vô cùng hài lòng, nếu như nói đến điều duy nhất không hài lòng vậy thì chỉ có Bùi Phi rồi, may là cuối cùng Bùi Phi lựa chọn sang Áo du học, cũng không có cơ hội tiếp xúc với Bạch Đào nữa.

……

Bây giờ nhớ lại đoạn ký ức này, Bùi Thời chỉ cảm thấy dường như đã cách mấy đời. 

Lúc đó sao anh lại cảm thấy Bạch Đào đỡ lo và bớt phiền vậy? 

Cô hoàn toàn là kiểu mẫu trái ngược với tiêu chuẩn lựa chọn bạn đời của anh: Dính người, vừa nhõng nhẽo vừa gây chuyện, cũng rất có tính chiếm hữu và vô cùng lãng phí thời gian. Ở bên cô, thời gian luôn trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức Bùi Thời cũng không biết mình rốt cuộc đã làm cái gì.

Từ sau sinh nhật của Bạch Đào, thời gian này đôi khi được dành ở trên giường, nhưng càng nhiều lúc đến Bùi Thời cũng không biết nó đã đi đâu, cuộc sống của anh giống như bị Bạch Đào lắp một cái phễu, bất giác đã không còn thời gian nữa.

Lúc này Bạch Đào đang nằm bò trên bàn ăn ngủ ngon lành, bởi vì đắp chăn nên cả khuôn mặt ửng đỏ, khuôn mặt lúc ngủ cũng ngây thơ giống như một đứa trẻ vô tư vậy. 

Bùi Thời đột nhiên cảm thấy, thế này kỳ thực cũng khá tốt. 

Bạch Đào trở nên hơi bám người và không thể bớt lo nhưng dù sao Bùi Thời cũng rất giỏi quản lý thời gian, nếu sự nghiệp và Bạch Đào bị chia đều ra thì cũng không phải là không được, suy cho cùng thì sự nghiệp cũng đã bước vào thời điểm tương đối ổn định rồi, thực hiện một vài thử thách rèn luyện và cân bằng năng lực mới cũng rất cần thiết.

Nhưng Bùi Thời rất nhanh lại đau đầu.

Anh không biết làm bánh gato.

Bùi Thời thậm chí còn không thể phân biệt được sự khác nhau giữa bột mì và bột nở, anh hoàn toàn không có khái niệm gì về nướng bánh.

Lúc đó anh thực sự nên ngăn Bạch Đào đơn phương gửi bản thảo. 

Chỉ là, quá khứ không thể quay lại, hối hận cũng vô dụng, Bùi Thời không phải loại người đắm chìm vào quá khứ, so với quá khứ, vẫn là nắm bắt hiện tại quan trọng hơn. Vì vậy Bùi Thời mím môi, ấn mở khóa học làm bánh cấp tốc dành cho người mới bắt đầu.

Tác giả có điều muốn nói:

Chúc mừng Bùi Thời đã đạt được thành tựu bậc thầy về quản lý thời gian! 

【Màn kịch nhỏ】của【Eggplant】

Bùi Thời: Ôi sướng quá, trước đây tôi đã sống những ngày tháng hoà thượng gì vậy. 

Bạch Đào: Ôi đau quá, trước đây trong đầu tôi toàn nghĩ cái gì vậy, tôi phải đi hỏi một chút xem có thứ gì có thể khiến đàn ông ban đêm không tốt được như vậy không.