Bạch Nguyệt Quang Đã Thay Đổi Rồi

Chương 28: 28: Nam Chinh






Dương Thành quận, Thạch thành.
Đường phố, nhà cửa đổ nát, nơi này đã từng là một nơi phồn hoa đô hội, nay lại trở thành đại doanh của quân đội.

Trên đường phố có thể nhìn thấy các tướng lĩnh và giáp sĩ Đại Ngụy ở khắp nơi, mà phủ nha cũng trở thành chỗ ở tạm thời của đám người Tiêu Vịnh.
Tiêu Vịnh nhìn chằm chằm vào nữ tử vô cùng hèn mọn đang quỳ trên mặt đất, như thể đang suy nghĩ thật hay giả trong lời nói của nàng ta.

Một lúc sau, hắn khoát tay ra lệnh cho quân sư ở bên cạnh.
"Truyền lệnh xuống, tam quân có thể yến tiệc trong thành trong vòng năm ngày, công sự xây tường thành, chỉnh quân đều không bàn tới."
"Bất luận tin tức gì từ kinh thành truyền đến đều tạm thời không để ý tới."
Quân sư đang định nói gì đó nhưng Tiêu Vịnh lại ngắt lời hắn: "Về phần ngươi, Hạ thị..."
"Tướng quân! Ta không phải tên là Hạ thị, cứ gọi là Yên Nhiên là được!"
Hạ Yên Nhiên ngẩng đầu lên, khuôn mặt bẩn thỉu buồn bã thê lương khiến kẻ khác tan nát cõi lòng.
"Ta phí hết tâm tư chỉ cầu giữ được một cái mạng, tâm tâm niệm niệm phải quay về cố thổ, nhưng Nam Việt lại muốn ta chết, xua đuổi ta không chút thương tiếc...!Cái họ như vậy còn cần nó để làm gì nữa?"
"Quân pháp trong quân của ta nghiêm ngặt, chưa bao giờ cần kỹ nữ hay vú già."
Tiêu Vịnh trầm giọng nói: "Ngươi muốn đi đâu?"
Hạ Yên Nhiên ngã sụp xuống đất khóc, nức nở nói nói: "Tiểu nữ chỉ muốn sống sót mà thôi!"
"Vậy thì ngươi ở lại trong phủ, giặt y phục cho chúng tướng sĩ đi."
Tiêu Vịnh suy nghĩ một chút, có nhân lực mà không dùng thì vô ích, cho nên không hề có chút thương hương tiếc ngọc dứt khoát vẫy tay sai người kéo nàng ta đi.
Cho đến khi bóng người biến mất, quân sư ở phía sau mới bước tới, lo lắng nói: "Tướng quân thật sự tin lời nói bậy bạ của nàng ta sao?"
"Lấy Dương Thành quận làm cơ sở phản chiến, tự mình rời khỏi Đại Ngụy, chia đất bờ cõi?"
Tiêu Vịnh bình tĩnh lắc đầu: "Nàng ta không có ý tốt, ta còn chưa đến mức ngay cả chút tâm tư đó cũng không nhìn ra."
"..."
"Ngươi muốn hỏi ta tại sao lại án binh bất động đúng không? Quả thực, làm như vậy sẽ càng chọc giận đám triều thần trong kinh, khiến bọn hắn cảm thấy không thể tin Tiêu Vịnh ta!"
Xưa nay quan viên văn võ các triều đại đều tranh đấu dữ dội.


Hơn nữ từ khi thánh thượng đăng cơ tới nay luôn thiên về hướng võ công, chèn ép các văn thần lạc hậu khiến tình trạng này càng thêm nghiêm trọng.
Ngày đó, trước mặt mọi người, Từ lão tướng quân cầm trọng binh trên tay cũng bị chính Độc Cô Đình loại bỏ, Tiêu Vịnh đã mơ hồ hiểu ra thời cơ của mình đã đến rồi.
Thánh thượng quả nhiên là tin tưởng hắn, coi trọng hắn, phong hắn làm nguyên soái đối phó với Nam Việt vương khí thế hung hăng.

Hắn cũng đã âm thầm thề sẽ trở thành lưỡi dao sắc bén, cùng Ôn Cửu hết sức phò trợ vị quân chủ trẻ tuổi du ngoạn sơn thủy.
Cái đám tiểu nhân dối trên gạt dưới kia làm sao có thể hiểu được phần quyết tâm này?
Vừa rồi Hạ Yên Nhiên cố hết sức khoa trương tình cảnh hiện tại của Ôn Cửu, một hồi thì nói là bị Hình bộ dùng thủy tù tra tấn, một hồi lại nói thánh thượng nghi ngờ hắn, lệnh cho Đông Xưởng nghiêm hình tra khảo...! Trong lòng hắn quả thật có dao động rất lớn."
Tuy nhiên, lý trí cuối cùng vẫn dập tắt mọi thứ!
Nguyên nhân là vì một câu "Gần đây thánh thượng mềm lòng hơn rất nhiều, không chừng đây là chỗ tốt của người đang có tình yêu..." vừa cười hì hì vừa nói của Ôn Cửu.
Ký ức hiện lên rõ ràng, Tiêu Vịnh xoa trán cười khổ, nhìn đám thuộc hạ trước mặt.
"Ngươi vẫn còn có chút nửa tin nửa ngờ đúng không...? Đi theo ta!"
Quân sư không hiểu ý hắn liền đi theo Tiêu Vịnh đến thư phòng ở hậu viện.
Mặt bàn chất đầy thư tín, Tiêu Vịnh cầm một bức mật thư vừa được mở ra trên bàn, trực tiếp đưa cho hắn.
"Ngươi cũng là một người lão luyện đáng tin trong quân, không ngại xem cái này thử đi."
"Đây là ấn ký của Đông Xưởng..."
Quân sư nhìn thấy hồng ấn trên lá thư, cảm thấy cực kỳ khiếp sợ, được Tiêu Vịnh chấp thuận liền lật ra xem.
Nhìn thoáng qua, sau lưng hắn đột nhiên toát mồ hôi lạnh, hoảng sợ kêu lên: "Đây...!đây là tư ấn của thánh thượng!"
Tiêu Vịnh cười nói: "Không sai."
Lúc này tảng đá trong lòng quân sư mới rơi xuống, hắn thở hắt ra một hơi thật dài.
Hóa ra là Tiêu tướng quân vẫn luôn lén duy trì liên lạc bí mật với thánh thượng, mối quan hệ vô cùng thân thiết!
Hắn lấy lại bình tĩnh đọc tiếp, nhưng toàn bộ nội dung bức thư như một tia sấm giáng thẳng vào đầu hắn.
...
"Thánh thượng." Cao tổng quản toàn thân đen như một con dơi, kỳ quái nói: "Hiện tại ngài quyết định ngự giá thân chinh có phải là quá qua loa hay không?"
Độc Cô Đình cho thị vệ báo tin lui ra, đưa tay đốt mật báo tình hình Ôn Cửu ở trong Hình bộ ở trước mặt.

Ngón tay gõ vào mặt bàn tạo thành âm thanh đều đều.
"Qua loa sao? Trẫm không nghĩ như vậy."
Hắn hơi cúi mặt xuống: "Thứ nhất, trẫm đã sớm muốn tận mắt chứng kiến Nam Việt diệt quốc.

Thứ hai lấy hư làm thật, xem thử trẫm không có ở đây bà ta có bước chân ra khỏi Nam Sơn biệt việt, thực sự động tay động chân gì hay không."
Khóe miệng Cao Khang giật giật, trong lòng thầm nghĩ Quách thái hậu sống không còn bao lâu nữa.
Hắn ẩn trong bóng tối hậu cung này cả nửa đời người, đã biết rõ đạo lý nhân lực có thể xoay chuyển đạo lý.

Mặc kệ ngươi có tâm cơ đến cỡ nào, thủ đoạn hơn người đến đâu, nhưng thánh thượng đã nảy sinh sát tâm thì có cách gì?
"Lẽ nào ngươi không muốn đi Nam Việt?"
"Lão nô đương nhiên muốn, cũng chưa từ bỏ ý định muốn đến Nam Việt tìm xem thử Hoàn sinh thảo trong lời đồn có thực sự tồn tại hay không."
Cao Khang khàn khàn nói: "Không có linh đan diệu dược, bộ xương già này chẳng thể giúp thánh thượng được mấy năm."
Độc Cô Đình cười xuy một tiếng, cúi đầu không nói gì.
Trong một thoáng vừa rồi, Độc Cô Đình còn tưởng Cao Khang muốn cầu tình thay cho Tô Hà Y.

Dù sao thì đồ đệ Cao Phúc của hắn cũng đã hoảng sợ lượn trước mặt mình mấy ngày rồi nhưng vẫn không dám lỗ mãng mở miệng.
Nhưng mà, không có.
Độc Cô Đình có chút căm tức, nhưng cũng không tránh khỏi chút không thoải mái trong lòng.
Rõ ràng thứ hắn nhìn thấy là bút mực nhưng lại nghĩ tới Tô Hà Y, nghĩ tới cảnh tượng nàng mài mực châm trà cho hắn, nghĩ tới những suy tính ẩn dưới khuôn mặt tươi cười của nàng, rồi nghĩ tới dung nhan hồn nhiên khi nàng ngủ say.
Bầu không khí đông cứng lại một hồi, Độc Cô Đình không cho hắn đi, vì vậy Cao Khang chỉ có thể đứng yên bất động.
Một lúc lâu sau, sắc mặt của hoàng đế mới dần dần hòa hoãn: "Bên Lan Y cung ngươi biết phải an bài thế nào chưa?"
Mà thôi, mà thôi.
Hắn nghĩ, cứ đợi đến khi mọi thứ xong xuôi, phong ba lắng xuống rồi mới cho Tô Hà Y một bậc thang đi xuống.


Nàng coi như cũng không ngốc, lúc đó chắc hẳn cũng đã nghĩ xong phải ân hận xin tha thứ thế nào rồi.
Cao Khang lập tức nói: "Lão nô đã biết, đương nhiên là phải sai đám thủ hạ bảo vệ nghiêm ngặt như lồng sắt."
"Thường xuyên kiểm tra ngự thiện phòng, điểm tâm mỗi trưa của nàng đều phải đổi mới."
Độc Cô Đình nhướng mắt, vừa định cho hắn lui, nhưng ánh mắt vừa liếc qua mặt đất lại dán chặt như keo vào một chỗ.
Chỉ thấy một đám lông trắng lắc lư dưới chân tủ, hình như đã nhận ra có điều gì đó không ổn liền co rụt lại phía sau.
"Giống lồng sắt...!hửm?"
Độc Cô Đình cúi xuống, dùng một tay xách con chó con lông trắng lên.
Cái bụng của nó tròn xoe, bốn chân quơ loạn giữa không trung, đáng thương nức nở không ngừng.
"Vậy con chó này chạy đến đây kiểu gì?"
Cao Khang toát mồ hôi lạnh, vừa định chắp tay cáo lỗi thì Độc Cô Đình đã nhanh như chớp ném con chó kia lên cái gối lụa vàng mềm mại ở bên cạnh.
Mặt hắn vẫn lạnh tanh, cáu kỉnh phất phất tay.
"Quên đi, ngươi lui ra đi."
Đồ ăn thức uống đầy đủ, làm càn nằm cạnh Độc Cô Đình ngủ trưa một giấc.

Không những thế, nó còn chống lại ánh mắt của các đại thần, kéo cái gối lụa vàng dưới mông ra cào cấu cắn xé nát bét, rồi mới thừa lúc mọi người chưa kịp phản ứng lặng lẽ trốn mất.
Bốn chân nó ngắn ngủn, nhưng chạy cực kỳ nhanh.

Không bao lâu sau đã leo "phốc" lên mái ngói lưu ly nhảy xuống đầu tường Lan Y cung.
Tiên Vân ở dưới đất ôm cổ nó, vùi đầu vào lớp lông xù.
"Thơm quá!"
"Ẳng ẳng!"
Tiên Vân xoa nắn con chó nhỏ màu trắng, cười nói với Tô Hà Y: "Đúng là long tiên hương, quả nhiên nương nương dạy tốt!"
Tô Hà Y buồn cười, đưa tay gãi gãi đầu nó.
"Cừ thật, Ninh Nguyệt nói không sai, ngươi đúng là rất có nhân tính."
Con chó này rất thông minh.

Sau khi ở với Độc Cô Đình mấy ngày, đã sớm nhớ rõ mùi long tiên hương, vừa ra ngoài liền đi tìm hắn.

Ngoài ra, lần này trở về còn lưu lại mùi hương cũng chứng minh được Độc Cô Đình không bài xích nó, ngược lại còn cho nó ăn no căng bụng.

Điều này khiến lòng nàng thoáng bình tĩnh lại.
Xem ra mọi chuyện còn có thể cứu vãn được.

Nếu như Độc Cô Đình thực sự tức giận, đương nhiên sẽ ghét ai ghét cả tông tri họ hàng, tuyệt đối sẽ không thể đối xử tốt với con chó của nàng như thế này.
Đúng lúc này, lại có tiểu cung nữ đến báo tin, nói rằng Cao Phúc công công đến hỏi chuyện.
Tiên Vân hừ lạnh: "Chắc là tưởng chó bị mất, hắn sợ phải chịu trách nhiệm.

Hiện tại đang lén lút tìm kiếm khắp nơi!"
Tô Hà Y nhìn Mãn Mãn lăn lộn trên mắt đất, cắn đuôi xoay quanh nàng, trong lòng đột nhiên nảy ra một kế.
Nàng đi tới trước cửa cung, vừa khéo nhìn thấy Cao Phúc dẫn theo mấy người ngoan ngoãn đứng chờ, nhưng dưới chân lại lộ vẻ lo lắng.
"Nương nương, con chó con đã trở về cung chưa?"
Tô Hà Y cười nhạt, không trả lời mà cắt ngang câu chuyện.
"Cao Phúc, ngươi đã có hai ba năm không được thăng chức phải không? Ngay cả một con chó con cũng không tìm được, còn người thì sao đây?"
Cao Phúc cả kinh, vẻ mặt nhất thời lúng túng: "Nương nương...!ý ngài là?"
Tô Hà Y thấy hắn đã bị nàng dọa sợ, càng tới gần, trầm giọng hỏi: "Chẳng phải là thánh thượng muốn đi Nam Cương sao?"
Cao Phúc kiếp sợ, sau đó dần dần cam chịu, nở nụ cười khổ.
Vị Tô nương nương này quả thực thông minh cơ trí, nhìn thấu mọi việc, ngay cả dự định của thánh thượng cũng có thể đoán ra.
Ánh mắt của hắn vẫn tốt, ngay từ đầu đã không nịnh bợ nhầm người!
Cao Phúc thấp giọng nói: "Chuyện này còn chưa bắt đầu.

Đến lúc đó, chỉ nói với bên ngoài là thánh thượng ngã bệnh, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày.

Đợi lúc vào đại quân Nam Cương, lại ra cờ hiệu khiến cho quân Nam Việt bất ngờ không kịp đề phòng."
"Vậy lần này nhất định sẽ mang Cao tổng quản theo, chứ không phải ngươi.

Trình độ của ngươi quá kém, chỉ đáng ở trong cung chờ tin tức với bổn cung mà thôi."
Tô Hà Y đau lòng nhìn hắn, vẻ mặt tiếc hận: "Nhưng bổn cung nghĩ, ngươi cũng biết đạo lý cầu phú quý trong hiểm cảnh đúng không?"



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.