Bạch Nguyệt Quang Đột Nhiên Muốn Cùng Tôi Kết Hôn

Chương 3




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Phong Nguyệt

Sau khi Lục Ý rời khỏi liền trở về nhà ngủ, mặc kệ là gặp chuyện gì, ngủ luôn là cách ổn định tâm tình hiệu quả nhất của cậu.

Tựa như nằm mơ có thế tìm thấy cách giải quyết vấn đề.

Lúc tỉnh lại, Lục Ý nhận được rất nhiều cuộc gọi nhỡ, cậu cầm điện thoại lên nhìn, phát hiện đều là Lưu Ninh gọi tới.

Nửa giờ sau, Lục Ý vào trong một quán bar, quán bar này là Lưu Ninh mở, phát triển rất ổn định, đây là lần đầu tiên Lục Ý tới. đây.

Lưu Ninh biết cậu hiện tại đang ở đầu sóng ngọn gió, đặc biệt chuẩn bị một bao sương riêng cho cậu, đợi Lục Ý tiến vào, giống như ăn trộm mà vội vàng đóng cửa lại.

“Cậu và Cố Diễn xảy ra chuyện gì vậy?” Lưu Ninh từ hôm qua vẫn nhịn tới giờ, thật sự không thể nhịn nổi nữa,  “Hôm qua các cậu…”

Lục Ý móc viên kẹo ra, bình tĩnh đút kẹo vào miệng, chỉ có vị bạc hà thanh mát mới làm cậu thư giãn tâm tình mà thôi.

“Bọn tớ làm sao?” Lục Ý ngậm viện kẹo, mơ hồ hỏi,  “Hôm qua xảy ra chuyện gì?”

“Hôm qua cậu uống say.” Lưu Ninh do dự có nên khui rượu ra không, lát sau, hắn khui cho mình một chai rượu, lại đưa một lon sữa Vượng Tử cho Lục Ý.

41suwUEkXaL_SX425_jpg

Sữa bò Vương Tử

Lục Ý mặt vô biểu tình nhìn cái lon đã mở, nhai kẹo “Mắc gì cậu cho tớ uống sữa? Cậu xem thường ai đó?”

“Ôi” Lưu Ninh khiêu mi, ngửa đầu nốc hớp rượu, lấy tay lau miệng, vẻ mặt đầy chế nhạo,  “Hôm qua không phải uống ngon lành lắm sao? Tại sao tới lượt tớ đưa lại không được? Ai đang xem thường ai đây?”

Lục Ý:  “…”

Cậu thiếu chút nữa đã cắn trúng lưỡi, bình tĩnh suy nghĩ một chút, nhưng làm sao cũng không nhớ ra.

Lục Ý do dự hỏi:  “Tối hôm qua… Tối hôm qua xảy ra chuyện gì?”

“Cậu không nhớ rõ?” Lưu Ninh hơi nhăn mày, chợt nở nụ cười, nhướng mày, “Hôm qua cậu đúng là cho mọi người mở rộng tầm mắt, biết đến thế nào là hình thức ở chung của người yêu cũ…”

Hôm qua Lục Ý uống rượu say mèm, lúc Cố Diễn tán gẫu với người khác, cậu lặng im ngồi bên cạnh, thấy cậu nhu thuận như vậy, không ai nghĩ cậu đã say khướt.

Kết quả Cố Diễn vừa đứng lên, cậu liền đi theo, Cố Diễn muốn đi đâu cậu theo đó, Cố Diễn hỏi Lục Ý muốn làm gì, Lục Ý cái gì cũng không nói, bước lên trước kéo tay áo của anh.

… Quả thật không nỡ nhìn thẳng.

Lục Ý vẫn còn muốn uống rượu, Cố Diễn nhét lon sữa cho cậu, Lục Ý lập tức ngồi yên tĩnh, uống từng hớp từng hớp, ngoan như một cậu bé.



“… Đây không phải là tớ” Sau khi nghe chuyện ngu xuẩn hôm qua mình làm ra, Lục Ý đầu óc trống rỗng, máy móc nói,  “Cậu nhận lầm người rồi.”

“Ồ.” Lưu Ninh cười cười, không định tiếp tục đề tài này, hắn ngẫm nghĩ một lát, vẻ mặt nghiêm túc, “Tớ muốn hỏi câu một chút, hiện tại hai người là thế nào? Trên hot search nói…”

Hắn nói còn chưa dứt lời, nhưng Lục Ý đã hiểu.

“Chuyện này không phải một hai câu là có thể nói rõ ràng” Lục Ý cầm lấy lon sữa, uống một hớp nhỏ, vẻ mặt dưới ánh đèn càng thêm tình xảo, cậu dừng một chút, cúi đầu “Tớ không biết phải nói sao.”

Lưu Ninh chậc một tiếng: “Này có gì khó nói đâu, tớ hỏi cậu, hai người muốn hợp lại à?”

Hắn hỏi quá mức trực tiếp, Lục Ý trầm mặc một lát mới chậm rãi mở miệng nói: “Còn dữ dội hơn cả hợp lại.”

Lưu Ninh trợn mắt: “Dữ dội hơn? Chẳng lẽ các cậu đã…”

Vừa nghe là biết hắn hiểu lầm rồi, Lục Ý thấp giọng xen lời hắn: “Không phải.”

Lưu Ninh tựa hồ bị mắc nghẹn, không lên cũng xuống không được.

Lục Ý vuốt ve thân lon sữa bò, nhẹ giọng: “Có thể bởi vì một số nguyên nhân, chúng tớ phải kết hôn.”

Lưu Ninh: “…!”

Đôi mắt Lưu Ninh trợn càng lúc càng to: “Đệt mợ cái này quá dữ dội đi —— ”

Lục Ý không nói lời nào, cụp mắt, dáng vẻ im lặng hệt như bức tượng mỹ nhân.

“Vậy cậu nghĩ thế nào?” Lưu Ninh lại nốc một hớp rượu, “Cậu đồng ý?”

Đây đúng là điểm quấy nhiễu Lục Ý.

“Đã sáu năm …” Lục Ý siết chặt cái lon, gò má phản chiếu dưới ánh đèn phá lệ tái nhợt lại kinh tâm động phách, “Hai chúng tớ cũng không giống trước.”

Bọn họ đều đã trưởng thành, yêu đương cũng không thể như mấy đứa nhóc choai choai cái gì cũng không hiểu, huống chi hai người bọn họ chia tay là do.. Lục Ý đề xuất.

Bọn họ cũng không phải bộ dáng lúc trước.

Ở giữa có quá nhiều biến số.

Hơn nữa gánh nặng trên vai Lục Ý rất nhiều, bởi vì sự cố mấy năm trước, mẹ cậu bây giờ vẫn còn hôn mê, chẳng khác gì người thực vật, mỗi tháng đều phải trả tiền viện phí đắt đỏ.

Đối với Lục Ý mà nói, quyết định kết hôn, đối tượng còn là Cố Diễn, không phải là một chuyện dễ dàng.

“Tớ không hiểu lắm” Lưu Ninh nắm tóc, dường như hoang mang, “Lục Ý, tớ chỉ hỏi cậu một vấn đề, cậu còn yêu cậu ấy không?”

Lục Ý theo thói quen móc kẹo bạc hà ra, bỏ vào trong miệng, lông mi dài run rẩy, không lên tiếng.

“Được rồi, vấn đề này cũng hơi khó” Lưu Ninh thay đổi câu hỏi, “Vậy cậu còn để ý cậu ấy không?”

Vị bạc hà từng chút từng chút lan ra, thẩm thấu vị giác, tản mát trong họng.

“Tớ không biết” Hồi lâu, Lục Ý mới phiền muộn nói, “Tớ không nghĩ tới còn có thể bên cậu ấy, sáu năm… quen một mình rồi, tớ cảm thấy tớ và cậu ấy không cùng một thế giới nữa.”

Lúc đi họp lớp, cậu đã thuyết phục bản thân đó là lần cuối cùng, xem Cố Diễn ra sao, sau đó có thể an tâm mà sống cuộc sống của mình.

Hệt như một con ốc sên, thò đầu ra nhìn đồ vật mình thích, nhưng bởi vì quá thiếu cảm giác an toàn mà rụt đầu vào trong vỏ, an an ổn ổn tiếp tục sinh hoạt.

“Ui” Lưu Ninh đặt bình rượu sang một bên, tựa như nhìn không thấu, “Sao cậu giống như biến thành người khác vậy? Thì ra cậu cũng không phải người như thế.”

Hắn còn nhớ hồi cấp 3, Lục Ý sau khi vừa qua khỏi sinh nhật 18 tuổi, có một dạo kì quái, sau đó rốt cục có một ngày, cậu nhịn không được lôi kéo Lưu Ninh than thở: “Thôi xong, tớ bị bệnh rồi.”

Lưu Ninh hỏi: “Bệnh gì?”

Lục Ý trịnh trọng nói: “Bệnh tương tư.”

Lưu Ninh thở phào một cái, cười cười: “Ai vậy? Tớ có biết không? Ở trong lớp chúng ta?”

Lục Ý nghiêm túc: “Chuyện này cũng thật kì lạ, tớ không nhìn thấy cậu ấy thì sẽ nhớ, cậu ấy không nói chuyện với tớ, tớ liền khó chịu…”

“À há” Lưu Ninh vui vẻ nói, “Bệnh này không có thuốc giải, chỉ còn cách theo đuổi người tới tay.”

Thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, tâm tư đơn thuần, thích chính là thích. Có gì thì nói đó, không giấu giấu giếm giếm.

“Cậu nói đúng.” Lục Ý gật gật đầu, “Tớ chịu không nổi nữa, tớ phải theo đuổi cậu ấy, bệnh này không phải không khỏi.”

Thế sự xoay vần, vòng vòng chuyển chuyển, tình cảnh giống hệt năm đó nhưng người lại  không giống người của năm đó.

Thời gian sáu năm, nhút nhát sợ sệt, lo trước lo sau, quá nhiều thứ chắn ngang, Lục Ý như bị tơ nhện quấn quanh, bọc thành cái kén, không thoát nổi, cũng không muốn thoát.

Chuyện này ai nói đều vô dụng, chuyện tình cảm, chỉ có người trong cuộc mới có thể nói rõ ràng.

Lưu Ninh thở dài, đứng lên, đi tới bên cạnh Lục Ý, vỗ vỗ vai cậu: “Tớ cảm thấy cậu rất để ý. Nếu không biết có nên đồng ý hay không…”

“Vậy hãy đi theo tiếng gọi con tim.”

Nói xong câu nói này sau, Lưu Ninh liền đi ra ngoài, rất tri kỷ mà chừa không gian suy nghĩ cho Lục Ý.

Lục Ý một mình ngồi ngẩn ngơ trong bao sương.

Cũng không biết qua bao lâu, Lục Ý đứng dậy, đeo khẩu trang, kéo cửa ra ra ngoài, mới ra cửa phòng không tới hai bước, một bóng đen từ từ tiến tới.

Người kia một phát bắt được tay Lục Ý, đặt cậu ở trên tường, thuận thế kéo vành nón thấp xuống.

Lục Ý kinh ngạc nhìn người từ trên trời giáng xuống này, qua mấy giây, cậu rốt cuộc cũng nhận ra người này là ai, càng thêm kinh ngạc: “… Cố… Cố Diễn?”

“Xuỵt.” Cố Diễn thấy người túm là Lục Ý, mi tâm khó phát giác cau lại.

Anh nhìn bảng hiệu bên cạnh cửa bao sương, bạn anh ở đây, vừa nãy trước sảnh còn cho địa chỉ phòng… Không sai mà?

Vậy tại sao Lục Ý lại từ đây đi ra?

Thế nhưng hiện tại đã không kịp tìm người nữa, Cố Diễn chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Im lặng phối hợp tôi một chút, phía bên tay phải có một cẩu tử đang theo đuôi tôi.”

Giờ khắc này hai người đang ở bên trong hành lang, người đến người đi, ánh đèn hành lang lập loè.

Lục Ý liếc sơ xung quanh, lập tức phát hiện đầu hành lang có một người nghi thần nghi quỷ nhìn quanh.

Lục Ý hồi hộp một trận.

Địa hình này không quá thích hợp chạy trốn, trong hành lang người nhiều như vậy, chỉ cần có một người phát hiện Cố Diễn, tùy tùy tiện tiện hét một tiếng, hành lang này sẽ bị bịt kín đến kiến chui không lọt.

Cũng may quán bar tương đối cởi mở, cái loại tư thế này, người tinh tường đều có thể có thể biết bọn họ đang làm gì, đại đa số đều sẽ tránh né, không nhìn nhiều.

“Ừm” Lục Ý cân nhắc một lát, cảm thấy án binh bất động là lựa chọn tốt nhất, cậu nhẹ gật đầu, “Được.”

Tư thế của hai người thật sự quá thân mật, Cố Diễn vẫn luôn nắm cổ tay của cậu, có thể là quên mất, anh nghiêng đầu, hơi thở gần gũi đảo qua gò má Lục Ý.

Ấm áp, trộn lẫn hương vị bạc hà trên người, tựa như kẹo bạc hà vừa xé vỏ.

Lưỡi Lục Ý liếm liếm hàm răng, cuống họng có chút ngứa, tự dưng sinh ra loại…cảm giác muốn cắn.

… Quả nhiên ăn kẹo nhiều quá sẽ sinh ra ảo giác.

May mắn là ý nghĩ này chỉ thoáng qua đã nhanh chóng biến mất.

Lục Ý duy trì tư thế đứng này có hơi lâu, eo có chút mỏi, vừa định thay đổi tư thế, bên cạnh họ bỗng nhiên nhô ra một người.

Không phải là kẻ theo dõi ban nãy, mà là một người đàn ông khác, trong tay giơ một chiếc điện thoại di động, đắc ý cười, thấp giọng hỏi: “Cố ảnh đế?”

Cố Diễn không lên tiếng.

Người đàn ông cười nói: “Đem bạch nguyệt quang đặt ở trên tường hôn là cảm giác gì?”

Cố Diễn nhìn Lục Ý, ánh đèn tối tăm, không biết ảo giác của Lục Ý không, Cố Diễn tựa hồ…nhìn đôi môi của cậu?

Lục Ý mờ mịt chớp mắt một cái, Cố Diễn nhanh chóng dời mắt, hệt như chưa từng xảy ra.

“Trong tay tôi có mười mấy bức ảnh” Cẩu tử cười tít mắt, “Hai cậu thật biết tìm chỗ, bầu không khí tốt như vậy, khó kìm lòng nổi, tôi hiểu, tôi hiểu.”

Có người chú ý tới tổ hợp ba người kì quặc bên này, quay sang nhìn.

Lục Ý không do dự mà chắn trước người Cố Diễn: “Cậu muốn làm gì?”

“Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, anh đây dạo này hơi túng, vì để săn tin này, anh và đồng bọn đã theo dõi Cố Diễn mấy ngày, cơm cũng không ăn.” Cẩu tử xoay xoay di động trong tay, thản nhiên nói, “Vầy đi, một tấm ba mươi vạn —— ngài muốn trả tiền hay muốn anh tung lên weibo?”

Một tấm ba mươi vạn, suy ra mười mấy tấm ít nhất ba triệu, nhiều nhất sáu triệu!

Người này quả thực trắng trợn.. Lục Ý tức tới bật cười, một ngọn lửa vô danh nổi lên, cơ hồ thiêu sạch lý trí, cậu vừa định cho tên này biết thế nào là lễ độ, tay đột nhiên bị cầm lấy.

“Một tấm ba mươi vạn?” Cố Diễn tự tiếu phi tiếu nói, “Cậu mới bước chân vào chỗ này? Chào giá trên trời có phải là hơi quá đáng?”

“Quá đáng?” Cẩu tử đảo mắt, “Cậu xuất đạo nhiều năm như vậy, năm triệu cũng không có?”

Cố Diễn không lên tiếng, kéo nón thấp xuống.

Người chung quanh bắt đầu xì xào bàn tán: “Mấy người bên đó có vẻ hơi kì lạ.”

“Không chỉ kỳ lạ, nhìn có hơi quen mắt…”

Lục Ý nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ cảm thấy càng lúc càng bực bội, cậu cắn răng: “Nhiều người ở đây, chúng ta đến chỗ khác nói chuyện đi.”

“Tôi muốn thương lượng ở đây.” Cẩu tử biết chỗ này nhiều người dễ thương lượng nhất, Cố Diễn và Lục Ý sợ bị bại lộ, cho nên sẽ chọn tốc chiến tốc thắng, nếu đến chỗ khác, vị trí khách chủ có khi sẽ thay đổi, hắn ta không có tự tin đó.

Cẩu tử liếc nhìn xung quanh: “Nếu các cậu không muốn to chuyện thì nhả tiền ra đây!”

Lục Ý bị tức đến đến mất lý trí, cậu đang định nói gì đó, bỗng nhiên khóe mắt liếc thấy cái tên cẩu tử vẫn luôn đi theo kia, không biết hắn ta chạy đi đâu nãy giờ, quay đầu lại liền phát hiện Lục Ý cùng Cố Diễn ở đây, sải bước đi về phía bên này.

… Đm!

Lục Ý quay đầu nhìn Cố Diễn, chỉ thấy anh lấy ví tiền ra, một bộ chuẩn bị lấy thẻ, cậu cuống cuồng lên, vội giữ tay Cố Diễn, nhảy vọt sang bên cạnh, đột nhiên nhìn thấy phía trước có một người đang vội vã đi ra từ phòng rửa tay, không chút do dự chỉ về đằng trước hô: “Trời ơi, Cố Diễn kìa!”

Mọi người trên hành lang đồng loạt ngó sang, chỉ thấy bóng lưng một người đội mũ có đôi chân dài đang vội vàng đi về phía trước, bọn họ như ong vỡ tổ mà xông lên.

“A a a a Cố Diễn!!!”

“Là Cố Diễn là anh ấy! Là chồng tôi!!!”

Hành lang nhanh chóng chật nức.

Cẩu tử cảm thấy buồn cười, không nghĩ tới Lục Ý lại xài cái trò trẻ con này, định đuổi tóm chặt lấy hai người bọn họ, thế nhưng chỉ chớp mắt, Lục Ý cùng Cố Diễn biến mất giống như làn khói trong dòng người.

Cẩu tử tức đến mức giậm chân “Cmn —— “

Lục Ý cầm lấy tay Cố Diễn, lách trái né phải, chỗ nào trống thì chạy chỗ đó, trong lúc còn không quên vẫn luôn che chở Cố Diễn, để tránh không bị đẩy ra.

Cả quán bar bị kinh động, dồn dập chen chúc chạy tới hành lang bên kia.

Cẩu tử giận dữ hét: “Chạy rồi! Hai người ở kia kìa!”

Lục Ý không cam lòng yếu thế mà làm xáo trộn, vì không để nhận ra giọng nói thật, cậu giả giọng nữ the thé “Rõ ràng ở bên kia! Anh bị không biết thì đừng chỉ bậy!”

Cẩu tử: “…”

Hắn ta không thấy rõ người, chỉ có thể nghe thấy tiếng ồn ào mờ mịt nghiêng đầu ngó bốn hướng.

Lục Ý nhân cơ hội lôi kéo Cố Diễn, thừa thế mà chạy ra quán bar, cậu đang suy nghĩ xem chỗ nào trốn tránh thích hợp, Cố Diễn cầm tay cậu, dẫn cậu vào một góc xe hơi đang đậu.

Lục Ý thở hổn hển, từ cửa xe nhìn bên ngoài, xác nhận không ai phát hiện bọn họ.

Điện thoại Cố Diễn bắt đầu reo, ở trong xe đặc biệt vang dội, Cố Diễn cái nào cũng từ chối không tiếp.

“Cậu có phải bị ngốc không?” Lục Ý vẫn chưa lấy lại hơi, nghiêng đầu sang nhìn anh, ánh mắt bén lửa, “Năm triệu kêu đưa liền đưa, chỉ vì mấy tấm hình, cậu điên rồi sao?”

“Tôi phải làm sao?” Cố Diễn lạnh lùng nhìn cậu, “Tôi mà không đưa, hắn lập tức tung lên weibo!”

Bên trong xe yên tĩnh tới mức đáng sợ.

Lục Ý hậu tri hậu giác mà liên tưởng tới hot search sáng sớm.

Bây giờ có thể trốn nhất thời, cũng không thế cứ trốn mãi, ngoài kia có biết bao nhiêu cẩu tử muốn đào scandal của Cố Diễn, chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng.

Lục Ý nghĩ như thế, tim bỗng nhiên đập thình thịch.

… Vừa nãy nếu không phải bận tâm Cố Diễn, sợ mọi chuyện hỏng bét, liên lụy đến anh thì Lục Ý sẽ trực tiếp đánh một trận.

Lôi kéo Cố Diễn chạy đi cũng chỉ là nhất thời nổi giận, lại không thể làm gì.

Thế nhưng Lục Ý không nghĩ tới sau khi bỏ chạy thì làm gì.

Chẳng may… Chọc giận đám cẩu tử kia thì sao? Lỡ như bọn họ đặt điều nói dối thì sao? Cố Diễn ra vào quán bar thác loạn, hoặc là cùng cậu làm chuyện đó…Kết hợp với hot search sáng sớm…

Lục Ý trong đầu của chỉ còn lại có một ý nghĩ —— nếu để cho cẩu tử tung ra, đêm nay weibo nhất định sẽ tê liệt.

“Cố, Cố Diễn…” Lục Ý túm cánh tay anh, đôi môi run rẩy, giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe “Chúng ta… Chúng ta kết hôn đi…”

Cố Diễn nhìn cậu: “Cậu nói cái gì?”

“Tôi nói…” Lực đạo của Lục Ý càng lúc càng lớn, mặt không đổi sắc “Chúng ta kết hôn đi.”

Cố Diễn không lên tiếng, đốt một điếu thuốc.

Tựa như trôi qua một thế kỷ, có vẻ như anh đã hạ quyết tâm gì đó, gật đầu: “… Được, kết hôn.”