Bạch Phú Mỹ Của Thập Niên 70

Chương 43: Chương 43





Triệu Lan Hương vội vàng đi đến huyện bán thịt, cô vẫy tay chào Đường Thanh, đạp xe đi được hơn mười mét.

Khi Triệu Lan Hương đến khu phố chợ đen, những vị trí tốt đã được người ta chiếm hết.

Vị trí tốt là nơi dễ nhìn thấy, thu hút sự chú ý và có thể nhanh chóng chạy trốn khi công an đến.

Cô còn trẻ và mới đến, chỉ có thể lặng lẽ đi vào bên trong.

Cô tìm một chỗ hẻo lánh dừng lại, lấy ra một miếng vải sạch từ cặp sách và trải ra mặt đất.

Người bán lương thực kế bên cô nháy mắt đùa cợt.

Có lẽ không muốn người khác nhìn thấy mặt mình, anh ta đội một chiếc mũ, vành mũ dài che gần như hết mắt,
"Cô mới đến đúng không, tôi nói cô đó, muốn bán ở đây thì phải bán đến tối đấy!"
"Dù sao tôi cũng đang bán hàng, nếu cô đưa cho tôi năm hào thì cô có thể để đồ ở đây, tôi sẽ giúp cô bán luôn.

À, mà cô bán cái gì thế?"
Triệu Lan Hương từ tốn lấy ra chiếc hũ gốm, từ từ mở nắp.


Thịt vịt lạnh không còn mùi thơm phức như khi mới làm, nhưng nếu đến gần vẫn có thể ngửi thấy một chút.

Do là thức ăn được ướp muối và ninh, nên vẻ ngoài của chúng không thực sự hấp dẫn, trông cục cục nhão nhão.

Người bán lương thực trẻ tuổi liếc nhìn rồi thu hồi ánh mắt, bĩu môi:
"Toàn là xương sao? Cô định bán bao nhiêu tiền một cân, có cần phiếu thịt không?"
Triệu Lan Hương nói:
"Dĩ nhiên, cần hai cân phiếu thịt.

"
Chàng trai trẻ giật mình:
"Cô thật là mộng tưởng, tôi không dám bảo đảm sẽ giúp cô bán được, hãy đổi giá đi!"
"Dù là chợ đen nhưng không thể lừa người như vậy.

Làm hỏng tiếng tăm khu vực này, sau này chú Tư không tha cho cô đâu.

"
Triệu Lan Hương nghe đến "chú Tư" thì im lặng, chỉ lẳng lặng lấy ra một cái bát sạch và vài đôi đũa.


Cô chuẩn bị một lúc mới từ túi áo lấy ra một chồng giấy đã chuẩn bị sẵn, im lặng đưa cho người qua lại trên phố.

Cô không đưa một cách mù quáng, chỉ khi thấy người mặc đẹp, cô mới lấy ra giấy đưa cho họ xem.

"Thịt vịt ngon, sử dụng công thức bí mật độc đáo, chế biến tỉ mỉ, thơm ngon cay nồng, đậm đà không ngấy, mang đến cho bạn hương vị lưu luyến không dứt.

"
Cô nháy mắt, đổi một tờ giấy khác:
"Không ngon không lấy tiền, có thể thử miễn phí.

"
Chàng trai trẻ thu hồi ánh nhìn, trên mặt anh ta tỏ ra:
"không nghe lời người già thì thiệt thòi ngay trước mắt.

"
Sau một hồi "tiếp thị" vẫn chẳng ai quan tâm, Triệu Lan Hương cũng không để tâm.

Người bán lương thực cắm một cọng cỏ vào miệng, ung dung tựa vào tường ngồi, khóe miệng hơi nhếch lên với vẻ thích thú xem kịch.

Cô lại lấy hết can đảm tiếp tục tiếp thị, lần này cô tiếp cận một người đi ngang qua cô, lập tức viết một câu trên giấy trắng đưa cho người qua đường xem.