Bách Quỷ Tập

Chương 61




Lục Chiêu Sài hối hận rồi, hối hận sâu sắc rồi!

Hắn im lặng nhìn một dĩa chứa mấy cục đen thui trước mặt, rồi quay đầu nhìn nhà bếp bừa bộn, tiếp đó lại ngẩng đầu lên nhìn A Miêu mặt mũi nhếch nhác nói: “Vậy là… thật ra cô vốn không biết làm việc nhà?”

A Miêu cúi đầu đáng thương nói: “A Miêu rất biết ăn.” Nghe Lục Chiêu Sài thở dài, A Miêu lập tức vội vã chụp tay hắn nói, “Chiêu tài đại nhân muốn đuổi tôi đi sao? Tôi có thể học, tôi rất thông minh, học nhanh lắm đó.”

Lục Chiêu Sài nhìn cô lắc đầu: “Thôi đi…”

Sắc mặt A Miêu biến đổi: “Đừng thôi đi mà! Anh đừng ghét tôi… tôi…” Cô nghĩ một hồi vẫn không nghĩ ra mình có thể làm gì, vậy là thần tình càng nóng vội bất an.

Lục Chiêu Sài chống nạng đứng dậy đi về phía nhà bếp: “Cô muốn ăn gì?”

“Chiêu tài đại nhân…”

Lục Chiêu Sài dở khóc dở cười nhìn cô: “Hỏi cô muốn ăn gì đó?”

A Miêu ngốc nghếch trả lời: “Cá.”

LụC Chiêu Sài vừa chuẩn bị đồ đạc vừa giễu cợt cô: “Rõ ràng ngốc ngếch như con chó nhỏ vậy mà lại thích ăn đồ của mèo.” Ánh lửa của nhà bếp ấm áp dịu dàng, giống như tính tình Lục Chiêu Sài vậy, ấm áp mang theo mùi thơm của cá chiên khiến cô không thể không say mê.

Cô đột nhiên cảm thấy vừa rồi mình nói cũng không sai, thật muốn ăn luôn Chiêu tài đại nhân, ngoàm một miếng nuốt vào, khiến hắn từ từ tan ra trong thân thể mình.

A Miêu đứng bên cạnh nhà bếp nhìn hắn cho đến khi làm xong bữa tối. Trong dĩa sứ trắng là một con cá chiên vàng, hương thơm mê người khiến A Miêu híp mắt. Lục Chiêu Sài xoa trán cô: “Ăn từ từ, coi chừng hóc xương.”

A Miêu vội gật đầu cắn một miếng cá, đột nhiên nhớ lại hành động vừa rồi của Lục Chiêu Sài, sắc mặt trầm xuống, vội sờ lên đầu mình, cảm giác được cái mũ y tá vẫn còn ở yên đó cô mới yên tâm. Lục Chiêu Sài liếc cô: “Ghét người khác sờ đầu cô lắm sao?”

Thích được Chiêu tài đại nhân sờ… Nhưng lời này A Miêu không nói ra, cô ngập ngừng một hồi rồi gật đầu.

Lục Chiêu Sài tỏ vẻ hiểu biết nói: “Ừ, xin lỗi, sau này không sờ nữa.”

A Miêu thần sắc phức tạp dẩu môi, không phải ghét đâu… Chỉ là nếu bị sờ trúng tai mèo thì anh sẽ ghét tôi, sẽ sợ mà tránh xa tôi. Đó mới là chuyện cô sợ nhất.

Nhưng bất kể nội tâm A Miêu phức tạp thế nào, trong lòng Lục Chiêu Sài có bao nhiêu khúc mắc thì người hành tinh Mèo này vẫn ở lại nhà hắn. A Miêu đúng là rất thông minh như cô nói, mới mấy ngày thôi đã học được cách làm hết mọi việc nhà, nhưng mà việc nấu cơm vẫn do Lục Chiêu Sài phụ trách.

Thời gian lâu dần, Lục Chiêu Sài cảm thấy có A Miêu bên cạnh hình như cũng không có gì không tốt. Lục Chiêu Sài vốn là một người ôn hòa, hắn biết được “quá khứ bi thảm” của A Miêu, đối với cô luôn cảm thấy thương hại, lại vì việc mình từng nhẫn tâm đuổi cô ra khỏi cửa mà khó quên được sự áy náy, thêm vào đó A Miêu luôn thích bám lấy hắn gọi Chiêu tài đại nhân Chiêu tài đại nhân, ngoan ngoãn đáng yêu như một con mèo nhỏ, tổng hợp tất cả những cảm xúc này lại, hắn đối với A Miêu ngày một tốt hơn, thậm chí là… cưng chiều hơn.

Lục Chiêu Sài không biết rằng dưới sự cưng chiều hết ngày này qua ngày khác của hắn, A Miêu vốn chỉ đối với hắn có chút ái mộ, nhưng dần dần đã tích tụ thành những ham muốn dơ bẩn mạnh mẽ như sóng Trường giang, không gì ngăn cản nổi.

Một ngày mùa xuân, đám mèo dưới lầu của khu phố ngày đang ngày đêm kêu réo mê hoặc, trong lòng A Miêu cũng phát hoảng, ngày ngày chỉ mơ tưởng về việc làm sao đè Lục Chiêu Sài xuống. Nhưng tốt xấu gì cô cũng là một người hành tinh Mèo biết liêm sỉ giữ lễ nghĩa, ngoài bản tính ra thì cô vẫn có một thứ gọi là lý trí.

Vậy là dưới sự chế ngự của lý trí, một ngày nào đó trong lúc A Miêu đi mua đồ ăn, thuận tiện đi dạo hiệu thuốc một vòng, thuận tiện mua hai bình thuốc gì đó và một bao đồ bảo vệ bằng cao su*. Sau đó cô căng thẳng trở về nhà.

*Bao cao su đó ^^