Bách Quỷ Tập

Chương 96




Hôm Lễ tế trời, Cầm Yểu mặc lễ bào to rộng màu trắng bước lên bậc thang dài của Thiên đàn.

Thật là mỉa mai, rõ ràng là một lễ tế vô cùng dơ bẩn nhưng lại dùng màu sắc thuần khiết như vậy. Mười đồng nam đồng nữ bị đánh thuốc mê đặt trên Thiên đàn, trên người chúng cũng là y phục trắng như tuyết, chờ đợi sự kêu gọi của trời. Cầm Yểu rửa sạch tay đón lấy trủy thủ từ tay Thần quan. Nàng sẽ dùng trủy thủ này để đâm vào ngực bọn trẻ, móc sống tim của chúng ra cúng tế cho trời.

Thanh đao chỉ thẳng lên trời, các Thần quan tấu nhạc tế lễ, gương mặt Cầm Yểu không biểu cảm, vung đao đâm xuống…

Bỗng lúc này một mũi tên dài không biết từ đâu bắn tới, cắm thẳng vào cổ tay nàng, trủy thủ rơi xuống đất, cổ tay Cầm Yểu máu chảy như suối, nàng cau mày rút mũi tên dài đâm vào tận xương ra, nhìn về phía Thái tử đang đứng bên phải của Thiên đàn, hắn có thể… làm tổn thương nàng sao!

Có binh khí lại có thể làm tổn thương được thân thể bất tử bất diệt này sao…

Cầm Yểu không biết trong lòng mừng hay lo, trong lúc cảm xúc hỗn loạn, nàng cố sức định thần.

Hoàng đế bệnh liệt giường đã lâu, lệnh cho Thái tử giám sát Lễ tế trời, nhất định hắn không ngờ rằng con trai hắn cũng có lòng mưu phản. Người thích sát Quốc sư lại là Thái tử, các Thần quan trên Thiên đàn đều ngây ra, Cấm vệ quân dưới Thiên đàn lập tức rút kiếm, đồng loạt vây lấy các Thần quan đang bị nhốt trên Thiên đàn. Thái tử rút kiếm chỉ về phía Cầm Yểu: “Yêu nữ họa quốc hại dân, mê hoặc Phụ vương ta, nguy hại cho xã tắc ta! Hôm nay ta phải thay trời hành đạo, trừ đi mầm họa ngươi!”

Cầm Yểu nhìn mười đứa trẻ đang nằm dưới đất, cổ tay nhỏ máu chuyển hướng, không để máu của mình làm bẩn tấm thân trắng tinh của chúng.

“Được thôi.” Cầm Yểu nghĩ, dù sao nàng cũng chán ghét cuộc sống và con người mình rồi, nàng hướng về phía Thái tử, dáng vẻ thản nhiên nhưng khiến cho tất cả mọi người có mặt khiếp sợ không dám cử động. Cầm Yểu đứng giữa Thiên đàn, giang hai cánh tay, thanh âm lạnh lùng mang một tia giải thoát khó phát giác, “Xin Thái tử ban cho Cầm Yểu được chết.”

Gió lạnh đầu thu thổi qua Thiên đàn, thổi phồng áo bào to rộng của Cầm Yểu, nàng như một con diều, chỉ chờ có người cắt đứt dây buộc để nàng có thể theo gió bay đi.

Thái tử cười lạnh: “Được, ta sẽ toại nguyện cho ngươi.”

Hắn giương cung tên bắn thẳng về phía Cầm Yểu lần nữa. Cầm Yểu nhắm mắt, trong lúc sống chết, trước lúc giải thoát nàng bỗng nhiên nhớ lại đôi mắt trong suốt đã nhìn thấy giữa ngày hạ đó, Sơ Tễ, Sơ Tễ, mong rằng cuộc đời hắn sau này có thể thật sự như vũ hậu sơ tễ, không còn sương mù.

Tiếng mũi tên rít lên xé gió bay tới, bỗng nhiên Cầm Yểu cảm thấy người mình nghiêng đi, nàng được một hơi thở quen thuộc ôm vào ngực, người đó ôm theo nàng lăn mấy vòng trên đất, một mũi tên sắc nhọn sượt qua tai Cầm Yểu cắm trên mặt đất.

Cầm Yểu mở mắt, không dám tin mà nhìn Sơ Tễ. Hắn dừng trên người nàng, đầu che mất ánh nắng trên đỉnh đầu, phủ lên nàng một bóng râm an toàn: “Sao… ngươi lại tới đây!”

Sơ Tễ im lặng hồi lâu, nhỏ giọng đáp: “Ta chỉ muốn đến nhìn nàng hoàn tất Lễ tế trời rồi đi, ta nói ta là… nam sủng của nàng nên họ cho ta đứng dưới Thiên đàn xem lễ.”

Cầm Yểu ngạc nhiên. Cảm giác được tay Sơ Tễ nhẹ xoa đầu mình: “Cầm Yểu đừng sợ, ta bảo vệ nàng xong… rồi sẽ rời đi.”