Bạn Gái Cũ Hắc Hóa Hằng Ngày

Chương 10: - Bạn Gái Cũ Bạch Liên Hoa (10)




Edit by ShariphereS.


Nam chủ...... Đại khái là bị cô bức điên rồi.


Bằng không cậu ta bình tĩnh ngẫm lại đều sẽ biết, ở đêm trước hôn lễ cường bạo cô dâu, nếu truyền ra chính là một cọc thiên đại gièm pha. Không có bất luận một năng lực độc lập gì, cậu chẳng những phải thừa nhận lửa giận của cha kế, mà bên phía nhà trai cũng không dễ dàng bỏ qua cho cậu.


Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ nóng nảy..


Đổi lại là cô, có không dưới mấy trăm loại phương pháp bắt cóc cô dâu đi.


Giang Khởi Vân cố tình lựa chọn một loại tệ nhất này.


Chỉ là tiết mục cường đoạt này, không phải mỗi một cô gái đều sẽ chấp nhận -- đương nhiên, nhóm nữ chủ thì khác, trên đỉnh đầu bọn họ có quang hoàn thánh mẫu, đàn ông ngược họ như thế nào đều được, chỉ cần kết cục nói một câu "thiệt tình" sám hối, nữ chủ dù bị tra tấn nhiều năm cũng lập tức lựa chọn tha thứ.


Lâm Lang không có mạch não thanh kỳ như họ, người khác nếu dám phạm vào cô một chút, cô bảo đảm sẽ hãm hại lừa gạt đến làm địch nhân hoài nghi nhân sinh!


Thực xin lỗi, hai chữ tha thứ, chưa từng xuất hiện trong từ điển của cô.


Cô dâu tựa hồ mới phản ứng lại, kinh hoảng ngăn trở phong cảnh trước ngực, "Em điên rồi!"



Cô sắm vai là một chị gái tam quan đứng đắn, "tỷ đệ luyến" hoàn toàn là mệnh đề không thể tiếp thu


Hết thảy trước mắt này đều đánh sâu vào điểm mấu chốt của cô.


"Hiện tại mới phát hiện, có phải quá muộn rồi hay không?" Thiếu niên nhẹ nhàng gợi lên khóe miệng, rõ ràng là bộ dáng shota môi hồng răng trắng, cố tình trong mắt lại sinh ra một cỗ âm lãnh như rắn độc.


"Xé lạp --"


Áo cưới hoa mỹ bị xé rách một cách thô bạo, mạt ngực thêu chim nước màu trắng tuyết bại lộ trong không khí, mơ hồ có thể thấy được thần bí cảnh xuân.


Hô hấp đột nhiên tăng thêm.


Vẻ mặt của cậu cũng trở nên nguy hiểm.


"A --" cô dâu hét lên một tiếng, cặp mắt mỹ lệ nhiễm lên sắc thái hoảng sợ, hơn nữa rõ ràng ý thức được, điều này không phải một trò đùa dai.


Là thật sự.


Lâm Lang liều mạng giãy dụa, đổi lấy chính là đối phương không lưu tình chút nào giam cầm. Cậu bắt đôi tay cô giơ lên trên, hai chân gắt gao ngăn lại thân mình lộn xộn, há mồm cắn một khối da thịt trên cổ đối phương, hơi dùng một chút sức, máu liền chảy ra, trong miệng tràn đầy hương vị dày đặc rỉ sắt.


Cậu cảm nhận được cơn sung sướng cực đại.


Thiếu niên lộc cộc đem dòng máu điềm mỹ này nuốt xuống, yết hầu kích thích lên xuống.


Có chút máu còn lại theo cổ chảy xuôi đến trên vai, tựa như hồng mai tràn trên tuyết địa, dưới màu thuần trắng càng làm nổi bật thêm vẻ tươi đẹp yêu dị.


Người trong lòng ngực rốt cuộc không còn giãy dụa.


Giang Khởi Vân cúi đầu nhìn xuống.


Lâm Lang không nhúc nhích, cơ bắp cả người cứng đờ, đôi mắt sáng ngời lập tức mất đi sáng rọi, tựa như một búp bê sứ tinh xảo, không có huyết nhục linh động.


Thiếu niên đang cuồng đột nhiên ngơ ngẩn.


Cậu đang làm gì?


Người mà cậu vốn phải nâng trên lòng bàn tay yêu thương che chở, cậu lại tự mình hủy hoại.


Lần đầu tiên cô khóc ở trước mặt cậu, cậu nhớ rõ cái loại tư vị đau lòng đến vạn kiến thực cốt này. Nhưng hiện tại, cô ngay cả nước mắt cũng không cho cậu.


Trong nháy mắt cậu hoảng hốt, có người từ phía sau lưng hung hăng đá một chân.


Thân thể truyền đến cơn đau bén nhọn.


"Cậu cái tên cầm thú này!" Trần Thanh Lễ phẫn nộ đem người từ trên người Lâm Lang kéo ra, lại một quyền đấm vào mặt.


Ăn hai ba đấm thật mạnh, Giang Khởi Vân mới phục hồi tinh thần, ngón tay lau đi vết máu bên miệng, không sao cả cười nói, "Tôi nói kỵ sĩ đại nhân, anh đã tới chậm."


Loại ánh mắt không rõ ý vị này chọc giận nam nhân, cái trán nổi lên gân xanh, lộ ra một mặt dữ tợn khác với ôn tồn lễ độ ngày thường, "Đồ khốn, tìm chết đi."


Hai người đánh nhau kinh động tới cha Giang, ông vội vàng chạy tới.


Vào ngày đại hỉ, con rể như thế nào lại cùng con trai mình đánh nhau?


Ông muốn đi khuyên can, bỗng thấy con gái lớn đang cuộn tròn trước gương run bần bật, áo cưới của cô hỗn độn, có dấu vết từng bị xé rách, đặc biệt trên cổ còn có vết máu.


Cha Giang đồng dạng bị doạ không nhẹ.


Trong đầu ông có một cái đáp án thập phần vớ vẩn.


Mà bên kia, Giang Khởi Vân vật lộn chiếm được thượng phong. Cậu vốn ham thích Karate, rất có thiên phú, lại là phát ngoan muốn đánh chết gia hoả muốn cùng cậu đoạt Lâm Lang này, xuống tay không chút khách khí, chuyên chọn nơi yếu ớt nhất của cơ thể mà công kích.


Nam nhân rên một tiếng, gắt gao che lại bụng vừa bị đạp một chân, dùng sức thở hổn hển.


Xem đi, đây là người đàn ông mà chị lựa chọn, một chút đều không dùng được.


Loại phế vật này, về sau bảo hộ chị như thế nào?


Thiếu niên cười nhạo một tiếng, lấy một loại tư thái khinh mạn ngạo thị (*), cười nhạo ánh mắt chọn rể của Lâm Lang.


Chính là, trong tầm mắt, thân ảnh mảnh khảnh kia lại nhào tới, đau lòng ôm lấy cái người bị thua kia, vì anh ta gặp thương tổn mà khóc thút thít rơi lệ.


Cô che ở trước mặt nam nhân, dùng đôi mắt đã khóc đỏ kia, lạnh lùng nhìn cậu, trừ bỏ cừu hận cùng oán ghét, lại không một tia ôn nhu đưa tình -- cô hận không thể đem cậu ăn hết máu thịt, lột ra gân cốt!