Bạn Gái Cũ Hắc Hóa Hằng Ngày

Chương 5: - Bạn Gái Cũ Bạch Liên Hoa (5)




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Nhưng mà thẳng đến thứ sáu, người cũng chưa trở về.


Thời điểm Lâm Lang gọi đến, thường xuyên không bắt máy, hoặc là nói một câu có lệ: Hiện giờ em rất bận, có rảnh nói sau.


Biệt thự to như vậy thiếu một cậu nhóc trẻ tuổi đường hoàng hoạt bát, dù là ban ngày nùng diễm tươi đẹp cũng trở nên nhạt nhẽo đi rất nhiều.


Quản gia không thể nhìn được vẻ mặt cô đơn kia của tiểu thư mà mình từ nhỏ nhìn đến lớn, nếu không phải xem di động, chính là ngây ngốc nhìn chằm chằm tấm ảnh hai chị em chụp chung.


Khi còn nhỏ thiếu gia tựa như con trùng theo đuôi, ăn cơm hay ngủ đều phải dính đại tiểu thư không bỏ.


Ông còn nhớ rõ, tiểu học tan học khá sớm, tiểu thiếu gia trở về dọn ra băng ghế nho nhỏ, đặt mông trông giữ ở huyền quan*, mắt trông mong chờ đại tiểu thư trở về.


*Huyền quan là khu vực tính từ cửa chính vào phòng khách, là con đường mà các luồng khí phải đi qua trước khi vào nhà. Đây là nơi làm giảm những xung đột từ bên ngoài vào trong nhà và cũng là nơi bảo vệ sinh khí bên trong mái ấm của mỗi gia đình. (Theo m.soha.vn)


Lúc trước, ông đối với việc tiểu thiếu gia đã mười sáu tuổi mà vẫn ngủ chung với đại tiểu thư rất có phê bình kín đáo, nhưng khi hai chị em thật sự xa cách, tiểu thiếu gia cũng không còn thích về nhà, lòng của ông lão như có muôn vàn con kiến bò lên, cực kỳ khó chịu.


Lão quản gia nghĩ thầm, quyết không thể cứ mặc kệ như vậy. Ông đã âm thầm thuê thám tử tư giỏi hỗ trợ điều tra hướng đi gần đây của tiểu thiếu gia, thiếu chút nữa bị những hình ảnh cay mắt kia làm sợ tới mức phát bệnh tim, tiểu thiếu gia vậy mà mê mẩn một bà cô? Còn là cô trò? Còn ở chung?


Này còn phải nói!


Lão quản gia luôn trung thành và tận tâm lập tức đem tình huống báo cáo cho cha Giang, Lâm Lang cũng 'vừa khéo' nghe được, vội vàng tỏ vẻ bản thân nguyện ý đi khuyên nhủ em trai 'quay đầu là bờ'.


-


"Khởi Vân, bây giờ em còn nhỏ, yêu đương cũng không vội, với lại nhất thời......"


"Bang --"


Thiếu niên không chút để ý khui lên nắp lon, nước có ga vẩy ra.


Tiếng bạo phá làm cô gái cả kinh lui về phía sau nửa bước.


Mọi người đều biết, Giang gia đại tiểu thư có một đôi mắt cực kỳ xinh đẹp, khi cười cong như trăng non, mà khi bị chịu kinh hách, đôi mắt đẹp kia liền sẽ trừng đến tròn, toát ra thần thái ngây thơ.


Và khi trong mắt cô chỉ chứa một người là bạn, tâm cũng muốn mềm hoá đến không còn hình dáng gì.


Nếu đây là lúc trước --


"Nói xong chưa? Nói xong thì cút đi."


Giang Khởi Vân lại phá lệ lãnh khốc, xoay người liền đi, thật là châm chọc mà, khi cậu ngoan ngoãn nghe lời, không thấy được cô có bao nhiêu bận tâm đến chuyện của cậu, còn bây giờ phản nghịch, ba ngày hai lần liền tìm tới cửa, vẫn là lấy một loại tư thái nôn nóng, đau đớn kịch liệt mà cầu xin.


Những cái cách khuyên người nghìn bài một điệu đó, cậu nghe tới lỗ tai sắp đóng kén rồi.


"Vân Vân, em nghe chị nói, chị cũng không phải phản đối em yêu đương, chỉ là chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là chuyên tâm học tập, rốt cuộc chỉ còn một tháng nữa là tới thi cao trung rồi, em cũng biết, kỳ vọng của ba và mẹ đối với em rất cao! Em vẫn luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, hẳn là biết nên làm như thế nào đúng không?"


Chọc giận, là việc rất đơn giản, chỉ cần đánh ngụy trang "vì tốt cho cậu", lại bày ra dáng vẻ "hận sắt không thành thép", bảo đảm mấy đứa trẻ trong kỳ phản nghịch này sẽ tức giận đến nổi trận lôi đình.


Lâm Lang đối với kỹ xảo này vận dụng đúng là thuận buồm xuôi gió.


Quả nhiên, thiếu niên hung hăng tránh thoát cánh tay kia, vẻ mặt khinh miệt, "Tôi không biết, cũng không muốn biết. Nếu chị là muốn tìm một con thú cưng nghe lời, vậy thực xin lỗi, ra cửa quẹo trái, cửa hàng thú cưng tùy chị lựa chọn!"


"Hì hì......"


Lời nói khắc nghiệt này làm học sinh đi ngang qua đều phát ra xuy xuy tiếng cười.


Vẻ mặt cô gái có chút khó xử, cầu xin nói, "Vân Vân, em đừng như vậy......"


Đến đây đi, nhục nhã tàn nhẫn hơn chút nữa đi, ngày sau cậu phải thật cẩn thận, vì trèo cao không nổi!


"Tôi làm sao?" Giang Khởi Vân đã sớm nhìn thấy Trình Hân ra vẻ không thèm để ý mà đi ngang qua, một phen câu lấy cổ đối phương, ở trước mắt bao người hôn một hồi kiểu Pháp nồng nhiệt.


"Ohhh!" Bọn học sinh vây xem ngạc nhiên mà kêu lên, học sinh cưỡng hôn giáo viên, đây chính là tin tức động trời!!


"Bạn học Giang...... Khởi Vân......" Cánh tay đẩy ngực thiếu niên biến từ kháng cự đến nắm chặt, dưới kỹ xảo trêu đùa thuần thục của đối phương, Trình Hân căn bản không có sức lực đánh trả, đành phải mềm như bông, giống như một bãi nước xuân tan ở trên người thiếu niên.


"Cô giáo, làm bạn gái của em thế nào?" Giang Khởi Vân cười tà khí…


Con trai tuổi này có được dáng người cao lớn đẹp đẽ, khuôn mặt ngây ngô đáng yêu dần dần lộ ra vài phần góc cạnh, mị lực chết người đan xen giữa thiếu niên và đàn ông đủ để làm bất kì kẻ nào vì nó mê say.


Trong một trận tiếng ồn ào, khuôn mặt của Trình Hân đỏ bừng, ấp úng nói một tiếng "Ừm..".


Giang Khởi Vân lại cúi đầu hôn bạn gái mới của mình, khi thoáng liếc qua, nhìn thấy một khuôn mặt tái nhợt đến không còn chút máu.


Cô gái ấy đứng lẻ loi ở bên ngoài đám người, phảng phất bị người hút đi linh khí, giống như rối gỗ mở to cặp mắt xinh đẹp, rồi hơi nước chậm rãi trào ra, ngưng tụ thành hạt châu trong suốt, từ bên má phấn từng viên từng viên lăn xuống.


Trong nháy mắt đó, Giang Khởi Vân chỉ cảm thấy, trái tim truyền đến một cỗ đau đớn bén nhọn.


Học sinh bên ngoài nhìn đến cảnh này, đột nhiên phát hiện mình cười không nổi.


Một bên này rõ ràng là một dịp hôn môi ngọt ngào như núi, còn một bên kia, lại là tâm như tro tàn mà rơi lệ.


Lâm Lang đang khóc, nhưng trong lòng lại cười.


Em trai đáng yêu của chị nha, phải cẩn thận nha, nanh vuốt của Satan đã leo lên chiếc cổ yếu ớt nhất của em rồi.


Đám người đang xao động giờ lại an tĩnh kỳ dị.


Ở trong tầm mắt của mọi người, một chàng trai sắc mặt lạnh lùng đi lên phía trước, dùng khăn tay mềm mại nhẹ nhàng lau đi nước mắt của Lâm Lang, động tác nhẹ nhàng chậm chạp, tựa như đối đãi trân bảo hiếm có trên đời.


"Chúng ta đi thôi."


Anh dắt tay cô gái, dịu dàng nhưng lại không cho chối từ.


Cô gái sắp chết đuối phảng phất như bắt được một cọng rơm cứu mạng, đem cơ thể gắt gao dựa gần người kỵ sĩ vì mình mà tới.


Trên nét mặt dịu dàng của cô lộ ra nồng hậu không muốn xa rời.


Thiếu niên bỗng nhiên sửng sốt.


Cậu cùng chị mình thân mật khăng khít sinh sống suốt 5 năm, lại trước nay chưa từng gặp qua vẻ mặt như vậy của chị.


Thật đau khổ mà.


Ngực như bị đè ép bởi cục đá nặng ngàn cân, hoàn toàn không thở nổi.


Cảm giác đó, thật giống như khi chủ nhân không ở nhà, có một tên cường đạo đáng giận tới cửa, đem đồ vật mà cậu yêu nhất đoạt đi. Sau khi cậu phát hiện, vậy mà thậm chí không dám đuổi theo.


Mọi người đều biết, Giang gia đại tiểu thư có một đôi mắt cực kỳ xinh đẹp, khi cười cong như trăng non, mà khi bị chịu kinh hách, đôi mắt đẹp kia liền sẽ trừng đến tròn, toát ra thần thái ngây thơ.


Nhưng không ai nói cho Giang Khởi Vân rằng --


Cô chỉ cần khóc thút thít ngay từ đầu, thế giới tùy theo sụp đổ.


Tình yêu có một loại chậm trễ, gọi là vạn kiếp bất phục.


-


Buổi tối, Giang Khởi Vân ở trên giường như sủi cảo nướng mà lăn qua lộn lại, thứ lặp đi lặp lại trong đầu là ánh mắt từ khiếp sợ đến thất vọng của đối phương.


Thiếu niên từ trước đến nay ngã đầu liền ngủ, lần đầu tiên, vào ban đêm mất ngủ.


Giang Khởi Vân rốt cuộc nhịn không được trở lại Giang gia.


Gần một tháng không bước vào nơi này, cậu lại giống như một người ngoài không mời mà đến.


Không khí tràn đầy hương vị xa lạ, bài xích cậu tới gần.


Lão quản gia tinh thần quắc thước* vốn đang ở trong vườn tu bổ vườn hoa, thấy tiểu thiếu gia đã trở lại, thật ra rất vui mừng.


* Quắc thước- adj:(người đàn ông tuổi đã cao) có vẻ mạnh khoẻ, nhanh nhẹn và rắn rỏi.


Ông cụ đối với kỳ phản nghịch của cậu bé biểu hiện ra khoan dung đến cực đại, ân cần đón cậu đi vào, còn hứng thú bừng bừng mà nói, "Chuyện này cũng vừa khéo, đại tiểu thư mới vừa nói chuyện về người bạn mới, dẫn trở về nói muốn hỏi một chút ý kiến của tôi, ai nha, còn tính toán cùng nhau ăn cơm đâu. Hiện tại cũng tốt, thiếu gia cậu đã trở lại, đại tiểu thư chắc sẽ vui vẻ đến hỏng thôi, cái này gọi là song hỷ lâm môn nha! Khó trách sáng nay lão ra cửa mua đồ, chim hỉ thước(*) trên cây vẫn luôn kêu to."


(*) Còn gọi là chim khách, "hỉ điểu"...


Lão nhân gia nhíu nhíu mặt cười tươi, "Thiếu gia là người mà đại tiểu thư đau lòng nhất, nên cậu cần phải nhìn vị cô gia tương lai này một chút, thay đại tiểu thư xem xem mắt nữa. Bất quá lão nhìn rồi, cũng muốn tư tâm nói ra một câu, cô gia tương lai này là một thanh niên đỉnh đỉnh tuấn tiếu đầy hứa hẹn, mới tốt nghiệp một năm đã đem công ty phát triển đi lên, năng lực đó là không cần phải nói, mấu chốt là cậu ta đối xử với tiểu thư cũng cực kỳ ôn nhu săn sóc......"


Lòng Giang Khởi Vân như rơi vào hầm băng, tay chân cậu lạnh lẽo đến kỳ lạ, trong đầu có căn mạch máu vẫn luôn thịch thịch thịch kêu gào.


Cậu cứng đờ đi vào phòng khách.


Hai người trong phòng khách nhàn nhã mà ngồi, ngẫu nhiên người giúp việc từ bên cạnh đi vòng qua, hiện lên ánh mắt ước ao, tựa hồ muốn nói: Không còn có một đôi người yêu nào xứng đôi hơn họ.


Sô pha màu trắng gạo lót trương thảm mềm Ba Tư mà hai chị em cùng nhau chọn lựa kia, hiện giờ lại bị một người khác xâm chiếm.


Cô gái đầu tóc thoải mái mát mẻ ngồi co chân lại, ôm đầu gối, giống như thiếu nữ mười sáu tuổi thơ ngây nghịch ngợm, cánh môi màu anh đào no đủ sáng bóng, lúm đồng tiền bên má phảng phất như nhiễm phải rặng mây đỏ, hơi hơi nghiêng đầu, mỉm cười, an tĩnh nghe người yêu đọc diễn cảm.


"If i should see you, after long year." ("Nếu tôi sẽ gặp em, sau bao năm dài.")


"How should i greet, with tears, with silence." ("Tôi nên chào hỏi thế nào đây, với nước mắt, với sự im lặng.")