Bạn Gái Đại Ca

Chương 14: Quá khứ của "hiyo"




Gần tám năm về trước...tại một vùng quê Nhật Bản...

-Này cháu bé ! Cháu có muốn trả thù cha mình không ?

-Sao ...

-Chỉ cần nói có...hay là không !

Một người đàn ông đã nói với tôi như thế. Với sự non nớt của một đứa trẻ chưa trưởng thành, một đứa trẻ vừa mất mẹ và bị người cha bỏ rơi, nơi xứ lạ quê người suốt hai tháng trời, tôi đã đưa ra câu trả lời-mà cả đời phải chịu sự dằn vặt của bản thân-Tất nhiên là có !-tôi đáp.

-Được ! Ta sẽ giúp cháu ! Chỉ cần ngoan ngõan nghe lời của ta !-Người đàn ông khẽ mỉm cười nham hiểm, bộ ria mép của ông ta khẽ rung lên. Tôi không biết ông là ai, vì sao ông lại biết lai lịch của tôi, nhưng tôi chỉ hiểu một điều đơn giản-ông thực sự là một kẻ xấu.

-Nhưng dù sao...ông ấy cũng là ba của con...-Tôi đắn đo.

-Đây chỉ là một sự trừng phạt thôi ! Chúng ta sẽ dựng nên một vụ bắt cóc giả, để ông ta hỏang sợ một lúc thôi...chỉ cần con chịu hợp tác !

Tôi khẽ gật đầu khi ông dứt lời. Lòng chợt có một chút do dự, nhưng cơn giận, nỗi đau bị ngừơi khác bỏ rơi, đã lấn áp tất cả. Và người đàn ông xa lạ đó, đã lợi dụng sự ngây thơ của một đứa trẻ như tôi.

-Ngoan lắm, cháu bé ! -ông nhếch mép.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---------

-Anh đang đùa đấy à ?-Ông Chun-ba tôi hét vào điện thoại.

-Tôi không đùa đâu...con trai ông đang ở chúng tôi! Không tin thì nghe này.......

...ba ơi! Cứu con!-Tôi la lớn.

Sau khi xác nhận đó là sự thật, ba tôi liền biến sắc, chân như không thể đứng vững...nhưng vẫn giữ được bình tĩnh...

-Anh muốn gì ? Tiền phải không...bao nhiêu tôi cũng cho anh! Chỉ cần tha cho con trai của tôi!

-Cái tôi muốn không phải là tiền, mà là ông! Hãy đến ***! Chỉ một mình! Nếu không đến trong vòng 24h tới, tính mạng con trai ông sẽ không được bảo đảm đâu! Nhất là không được báo cảnh sát! Hahahah..tút..tút-Vừa dứt lời, tên bắt cóc tắt ngay điện thoại...mỉm cười gian xảo-"Mạng của Bang Chủ Thổ Long Bang và con trai, cũng đáng giá lắm chứ!"

-Alô..alô..alô...-Ông Chun cố kêu gọi, nhưng không ai trả lời. Không gian trùng xuống căn phòng là một nỗi hoảng sợ-lần đầu tiên của một ngừơi đàn ông gan dạ. Và có một ngừơi phía bên kia cánh cửa..đã nghe thấy tất cả...

-Bang Chủ! Xin lỗi tôi không cố ý nghe trộm! Chỉ là...-Người đàn ông tên Jimmy-phó BC Thổ Long Bang, cố gắng thanh minh.

-Tôi hiểu! Cậu định rời khỏi tôi đúng không ?- Ông Chun bước tới, lấy đơn nghỉ việc khỏi tay Jimmy-Được rồi! Cậu đi đi-Ông lạnh lùng nói tiếp.

-Tôi không thể rời bỏ ông ngay trong lúc này! Cal..có chuyện gì đúng không ?

-Chuyện này không liên quan đến cậu! Cậu hãy đi đi...giành lấy hạnh phúc của chính mình!-Ông Chen quát lớn.

Nghe tới đây, Jimmy quỳ xuống một cách thành khẩn:

-Xin ông! Hãy cho tôi theo ông...được phục vụ ông...lần cuối cùng!

Trước người thuộc hạ-người bạn trung thành, đang van xin này nỉ...đương nhiên là Ông Chen đồng ý.

--- ------ ------ --------

*Nhà của Jimmy

-Anh đã hứa với em rồi cơ mà ? Hôm nay chúng ta sẽ đón con, sau đó đến một nơi...không ai biết đến sống một cuộc sống hạnh phúc...giờ sao anh lại...-Ely nói.

-Đây là lần cuối cùng anh làm việc cùng Bang Chủ, em à! Con trai ông ấy đang gặp nguy hiểm...anh không thể làm ngơ được...Anh hứa xong việc...anh sẽ đón em và con ...đi đến một nơi chỉ riêng chúng ta!-Jimmy khẳng định rồi vội quay đi, thực hiện nhiệm vụ cuối cùng của mình...bỏ lại ngừơi anh yêu thương trong nỗi lo sợ...với bờ mi long lanh nước...

-Em đã hy sinh cả cuộc đời...vì sự nhu nhược...tương lai của anh...cam tâm làm người tình cho lão già họ Yan...sinh con cho lão...mất đi tiền bạc và địa vị...rồi giờ lại chấp nhận bỏ rơi Bu...vậy mà anh lại nỡ lòng đối xử với em như vậy sao ?

--- ------ ------ ------ ---

Nhật Bản.

-Không có lệnh của tôi! Cậu không được ra mặt! Rõ chưa ?

-Bang chủ...nhưng ...-Jimmy lo lắng.

-Nhất định chúng sẽ không tin tôi đến một mình, sẽ kêu đồng bọn ra ngoài xem xét..khi đó cậu hãy tìm cách thủ tiêu tên đó...còn lại thì để tôi...

-Vâng...-Jimmy đành nghe lời.

--- --------

-Chà Bang chủ đến rồi à ? Một mình thật sao ?-Tên bắt cóc cầm súng trên tay, mỉm cười nham hiểm khi thấy ông một mình bước vào...không quên ra hiệu cho bọn đàn em ra ngoài xem xét...

-Ba! Cứu con...-Tôi giả vờ hỏang sợ.

-Con trai...Tha cho con trai tôi đi, nó chẳng có liên quan gì đến chuyện này cả !-Ba tôi này nỉ.

-Nói thật! Ta cũng chẳng thù oán gì với nhà ông...có trách thì trách ông khiến ngừơi khác muốn giết ông đi...

-Cái gì ? Đây chẳng phải là...-Tôi ngạc nhiên.

-Cả thằng con ngu ngốc của ông nữa !-Ngừơi đàn ông nhấn mạnh.

-Thật ra ai là ngừơi chủ mưu trong chuyện này ?-Ông Chun dò hỏi.

-Ông không nghe "Khách hàng là thượng đế" hở ?-Tên bắt cóc trả lời và có một chút nghi ngờ khi đồng bọn của mình...một đi không trở lại...

-Đang tìm anh em nhà ngươi hả ?-Jimmy đẩy mấy tên đồng bọn đã "tơi tả" xuống rồi bước vào...

-Khốn kiếp...

Nhân lúc tên bắt cóc đang hoang mang, ông Chen bước tới và cướp lấy khẩu sùng trên tay tên bắt cóc, với tốc độ kinh hoàng...hạ đo ván hắn và ôm lấy con trai của mình...

-Con trai...

-Ba..con xin lỗi ! Con sai rồi ! ...-Tôi thút thít.

Trong giây phút không cảnh giác, ông Chun chẳng biết rằng, tên cuối cùng của băng nhóm đang núp phía sau bụi cây...đang chĩa súng vào ông...

-Bang Chủ...cẩn thận...-Ông Jimmy vội chạy tới khi phát hiện ra điều đó.

-Chết đi!-Hắn hét rồi bóp còi...

Đoaaàang-Tiếng súng vang lên...theo sau đó là một mạng người...một ngừơi còn bao hoài bão chưa thực hiện được...và không đáng phải chết...Vừa lúc đó..cảnh sát cũng tới, kịp trấn áp tên tội phạm, nhưng đã quá muộn để cứu một con người...

-Jimmy..cậu cố gắng lên...cậu nhất định phải sống...MAU GỌI XE CẤP CỨU ĐI!-Ông Chen hét lớn, trong khi đôi tay đã vấy máu của anh-người thuộc hạ thân tín, và cũng là bạn thân của ông...

-Chú Jimmy..-tôi gào thét.

-Xin ông...hãy chăm sóc...cô ấy...và con gái của tôi...xin ông...

-Cậu đừng nói thế! Nhất định cậu phải sống!

-Hứa...với ...tôi....đi...

-Được...tôi...hứa...-Ông Chen nghẹn ngào trả lời với Jimmy, ôm anh trong đôi tay đang run rẩy.

"Xin lỗi Ely...anh không thể mang đến hạnh phúc cho em..và con nữa.."-Jimmy mỉm cười thanh thản rồi ra đi, khuôn mặt từ từ tái dần...anh đã vĩnh vĩnh không tỉnh lại được nữa...Thế là Thổ Long Bang vĩnh viễn mất đi một phó Bang Chủ tài năng, tôi cũng mất đi một người cha nuôi mãi mãi...chỉ vì sự ngu ngốc, cả tin của chính mình...

--- ------ ------ -------

Vài ngày sau tang lễ

-Em theo tôi về Đài Loan đi, Ely ! Đừng lưu lạc nữa...-Ông Chun đặt đóa hoa lên trên mộ của Jimmy.

-Cám ơn anh, Chun! Nhưng em đã quyết định rồi...em và Danson sẽ trở về Mỹ...chữa lành bệnh cho thằng bé...Bác sĩ nói nó bị bệnh "Trở ngại về nhân phẩm"...cần tìm một nơi yên tĩnh để điều trị...

Note: Hẳn ai xem pi lit MIT thì đã biết bệnh này [điển hình là nhân vật Lục Khắc Anh]. Đây là căn bệnh phải điều trị về mặt tinh thần, không được ở chỗ đông người hay có trẻ con. Khi bệnh nhân phát bệnh sẽ phát sinh những hành động kì lạ hại đến người khác, nhưng lại tưởng rằng người khác hại mình.

-Thế còn Satomi...

-Em sẽ để nói ở lại với Sơ Maria, như thế sẽ tốt hơn với con bé,nó sẽ được an tòan. Hơn nữa, em không muốn nó biết được, mình có một người cha là Hắc Đạo, một người anh lại mắc một căn bệnh nguy hiểm như thế...-Ely cười buồn... lòng cô vô cùng đau xót. Vì cô biết rằng, có thể vĩnh viễn không gặp lại đứa con gái của mình, để con bé sống ở nhà thờ-có phải là quyết định đúng đắn?

--- ------ ------ ------ -----

-Ba...tại sao ba lại chết ?-Con bé ngồi phệt xuống đất, thẩn thờ suy nghĩ với vẻ mặt như muốn khóc. Nhìn từ xa, lòng tôi như thắt lại.

-Đó không phải là lỗi của con !-Ba tôi dịu dàng vỗ vai tôi, nói nhỏ.

-Nhưng nếu con không cả tin người khác, thì chú Jimmy sẽ không chết ! Cô ấy sẽ không mất đi một người cha!-Tôi tự dằn vặt mình.

-Con biết nghĩ thế là tốt ! Nhưng con trai à...dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi, đâu thể trở lại được nữa ! Đây chính là bài học kinh nghiệm của con đấy ! Con phải nhớ rằng...dù có đi đến đâu, con cũng vĩnh viễn là người của Hắc đạo, là Bang chủ tương lai của Thổ Long Bang, đừng quên đi nhiệm vụ, trách nhiệm của mình! Con là một cậu bé có nội tâm yếu đuối, ta sợ rằng..có một ngày con sẽ bị tổn thương...-ông ôm tôi vào lòng, truyền sang tôi một niềm tin, một tia hy vọng. Tôi biết, ông cũng rất đau khổ khi mất đi chú Jimmy, mất đi mẹ, nhưng ông chẳng bao giờ để lộ điều đó ra, vì trách nhiệm của ông quá đỗi nặng nề.

-Con hiểu mà...mình về đi ba ! Trở về thế giới của chúng ta !-Tôi giục.

-Con không tạm biệt cô bé sao ?-Ba tôi hỏi.

-Dạ không ! Con không muốn phải tạm biệt, vì con tin rằng chúng con sẽ còn gặp lại !-Tôi khẳng định trước sự hài lòng trên khuôn mặt của ba. Tôi không trốn tránh nhưng sẽ cố để thay đổi bản thân của mình, khiến mình trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, xứng đáng với ngừơi con gái mà mình yêu thương, kể cả những ngừơi đang mong đợi ở mình.

"Satomi ! Hãy đợi anh nhé ! Khi ta gặp lại nhau, anh sẽ khiến em yêu anh, một lần nữa ! "

Cố không thương nhớ. Cố không quên mối thù - người đàn ông đã giết chết chú Jimmy, kể cả ba của tôi-ông đã bị ám sát vào vài năm sau đó. Tôi đã sống như thế gần mười năm trời. Một cuộc sống không nụ cười. Không có niềm vui. Hạnh phúc. Không còn tin tưởng vào bất cứ ai. Dần dần, tôi đã trưởng thành lên như thế.

Trước mặt mọi người, Cal là một kẻ máu lạnh. Nhưng sâu thẳm trong hắn, một tâm hồn chỉ tràn đầy thù hận, một trái tim tưởng chừng như băng giá ấy, vẫn còn một ngọn lửa ấm áp, một tình yêu mãnh liệt dành cho cô bé có tên là Satomi.

Trích:

-Satomi ! Sau này lớn lên, hãy trở thành cô dâu của anh nhé !

-Vâng ! Em hứa !

Lời thề ước của hai đứa trẻ, trên cánh đồng cỏ hôm nào...Liệu có thành hiện thực ?