Bạn Gái Quái Vật

Chương 132




BẠN GÁI QUÁI VẬT - CHƯƠNG 132

Tác giả: Hữu Tình Khách

Edit: Alex

_____________

Tối đến, Trịnh Phách Tường đưa tin cho Hạ Vị Sương.

Ngồi trong phòng, Hạ Vị Sương vừa xoay tay cầm chiếc gậy chống, vừa nghe Trịnh Phách Tường ở bên kia bộ đàm nói chuyện.

Cô ta nói, phía Trần Giai Vĩ thật sự đã tin chúng ta có hạt giống, chẳng qua ông ta muốn dùng phương thức thu mua mà mua lại hạt giống và Thành Mẫn hơn. Ông ta đồng ý trả thù lao, nhưng tạm thời không thể đáp ứng điều kiện gì khác, bởi vì ông ta cần xác nhận xem những hạt giống này có thật sự gánh vác được tương lai của căn cứ hay không.

“Tương lai?” Hạ Vị Sương cười khẽ, nói, “Trần Giai Vĩ nghĩ chúng ta là thần tiên à? Có ai mang đến cho căn cứ một tương lai xác thực được chứ? Không bằng chúng ta đừng làm gì hết, cứ để ông ta tiếp tục ôm một lời nói dối mà gìn giữ hòa bình đi.”


Trịnh Phách Tường bình tĩnh nói: “Tôi cũng phân tích với Trần Giai Vĩ như thế, nhưng ông ta rất cẩn thận, sợ mất cả chì lẫn chài. Ông ta nói có thể cùng chúng ta đối phó với nhà họ Cố, nhưng cần phải xác định Thành Mẫn có thể tạo ra được giống lương thực đáng tin cậy. Hạ Vị Sương, chắc cô cũng hiểu Trần Giai Vĩ nói thế nghĩa là gì. Ông ta tin tưởng việc Thành Mẫn nằm trong tay chúng ta, cũng tin chúng ta có thể cung cấp hạt giống, nhưng cuối cùng hạt giống có thành hay không, không ai đảm bảo được.”

Trần Giai Vĩ còn đang do dự. Việc phòng thí nghiệm hạt giống một khi mất đi Thành Mẫn có thật sự trở nên vô dụng hay không, ông ta không dám xác định, cũng không dám mạo hiểm.

“Nhưng tôi không có nhiều thời gian như thế. Chúng ta đều không có.” Hạ Vị Sương biết, tất cả những thông tin cô có được đều đến từ dị năng, tất cả những tương lai cô họa ra đều chỉ là lời nói một phía từ cô. Trừ phi thời gian và sự kiện diễn biến đến thời điểm ấy, bằng không thì trước đó ai lại dám tin tưởng một kẻ chỉ nói miệng mà không có bằng chứng chứ? Thế nên, cô không thể nào nói cho Trần Giai Vĩ biết rằng ở tương lai không xa, nhà họ Cố sẽ khống chế hoàn toàn căn cứ. Huống hồ, giờ cô đã mất đi dị năng, càng không thể chứng minh bản thân.


Một nhà cầm quyền do dự, không quyết đoán. Thảo nào trong căn cứ lại do nhà họ Cố chiếm thế.

Hạ Vị Sương khá thất vọng, nhưng cũng chỉ có thế: “Nếu vậy thì cô Trịnh, tạm thời cô có thể dừng liên hệ với Trần Giai Vĩ.”

Giọng Trịnh Phách Tường thoáng ý cười: “Cô có kế hoạch khác?”

Hạ Vị Sương nói: “Tôi là một người không thích phiền toái, cũng không thích giao tiếp với người lạ. Vốn định để Trần Giai Vĩ ra mặt, như vậy mọi chuyện sẽ đơn giản hơn một chút. Ừm... Bọn tôi có thể lười nhác, ngồi đằng sau hóng chuyện. Nhưng nếu ông ta không hợp tác thì đành phải để bọn tôi khích một phen.”

Trịnh Phách Tường hỏi: “Cô muốn tôi làm thế nào?”

Hạ Vị Sương nói: “Rất đơn giản. Trần Giai Vĩ tuy vẫn chưa lập tức đồng ý hợp tác nhưng trong tay cô có con bài, ông ta nhất định sẽ chăm chú quan sát cô. Như vậy tiếp theo, tôi mong cô có thể làm hai chuyện. Thứ nhất, đi liên hệ nhà họ Cố. Thứ hai, tiếp cận Thượng tá Dương Lộ Văn, tôi có truyền một tin tức cho ông ta...”


Trịnh Phách Tường im lặng giây lát rồi cười khẽ một tiếng: “Cô đây là muốn kéo tôi lên đống lửa mà nướng.”

Trong căn cứ có ba thế lực, như thế thì Trịnh Phách Tường phải lộ diện trước cả ba bên, đặc biệt là phía nhà họ Cố. Vốn Trịnh Phách Tường đã có mối thù không thể xóa nhòa với Cố Mẫn Chi rồi, giờ đột nhiên lộ diện, chắc chắn sẽ đưa đến rất nhiều nguy hiểm.

Hạ Vị Sương bình thản hỏi: “Cô sợ không?”

Trịnh Phách Tường đáp: “Tôi chỉ sợ Cố Mẫn Chi chết không đủ thê thảm.”

Thân là lính đánh thuê, ở thời bình cũng đã phải vào sinh ra tử không ít lần. Nếu sợ thì cô ta đã đổi nghề từ lâu rồi, cần gì phải chờ đến hôm nay.

Hạ Vị Sương cong khóe môi, đổi tư thế ngồi. Tang Lộ đang chơi cái cửu liên hoàn của cô. Chị vẫn mặc quần áo rất dày, thế thì lúc dựa vào nhau sẽ không bị lạnh.
Hạ Vị Sương nói với Trịnh Phách Tường: “Tốt lắm, cô Trịnh. Trước giờ tôi vẫn luôn đánh giá rất cao dũng khí của cô. Người tài thường lắm việc. Sắp tới, cô ở ngoài sáng, tôi ở trong tối, chúng ta cần phải tin tưởng nhau...”

Trong phòng ngủ u ám, một cô gái đang sắp đặt âm mưu quỷ kế, một quái vật đang mê mẩn bởi món đồ chơi đơn thuần.

...

Lại là một ngày mới, ngoài trời bông tuyết tung bay.

Mễ Nhạc Nhạc ở nhà chăm lũ chó con. Ngụy Vân Lang chăm Thành Mẫn và Mễ Nhạc Nhạc. Tiểu đội ra ngoài vẫn giữ đội hình cũ: Bạch Thiến, Hạ Vị Sương và Tang Lộ.

Tuyết không lớn, không ảnh hưởng đến việc ra ngoài. Hạ Vị Sương mặc rất dày, Tang Lộ mặc còn dày hơn. Ba người thong thả đi đến chợ giao dịch tự do như đang tản bộ.
Lần này ra ngoài cốt là để mua gà. Muốn mua gà sống thì hơi khó, mua con gà đông lạnh tương đối khả thi hơn. Nghĩ chắc con mèo béo chột mắt kia cũng sẽ không chê gà sống hay gà chết.

Có thứ gì đó lành lạnh đột nhiên rơi trên chóp mũi. Tang Lộ dò qua quan sát, sau đó liếm đi bông tuyết nơi chóp mũi Hạ Vị Sương.

Hạ Vị Sương vươn tay đón tuyết, lại đón được một bàn tay mềm mại, lạnh lẽo khác. Cô sửng sốt, rồi lại không nhịn được mà cười cười.

“Tang Lộ, có một việc trước giờ vẫn chưa hỏi chị. Chị có nghĩ đến chuyện đi gặp người nhà chị không?”

Tang Lộ nghiêng nghiêng đầu, tìm đến phần là người nhà trong kí ức, sau đó đáp: “Không có hứng thú.”

Thật ra Hạ Vị Sương cũng biết. Cho dù là Tang Lộ còn sống trước khi tận thế thì quan hệ của chị và người nhà cũng không tốt đẹp gì cho cam. Ba chị gần gũi với đứa em trai do mẹ kế sinh ra hơn, mà hào quang của Tang Lộ cũng không phải thứ chỉ cần muốn là chèn ép được. Thế nên có đôi khi, giữa ba Tang và chị nảy sinh sự tranh đấu về quyền lực.
So với người thân thì quan hệ của hai người càng giống đối thủ.

“Vậy nếu chị gặp phải thì sao?”

Tang Lộ trước giờ không nghĩ đến chuyện này, nhưng nếu Hạ Vị Sương đã hỏi, cô cũng nương theo đó mà suy ngẫm. Đáp án là: “Không sao cả.”

Bởi vì hoàn toàn không có hứng thú, hoàn toàn không thèm để ý, thế nên không sao cả. Mẹ đẻ của cô qua đời khi cô còn nhỏ tuổi, kí ức đã sớm phai mờ. Những người thân khác thì lại có quan hệ không tốt. Đối với Tang Lộ trước kia mà nói thì đã không đủ quan trọng để nhắc đến, mà đối với Tang Lộ hiện tại thì lại càng râu ria chẳng khác nào người qua đường.

“Nhưng bọn họ sống ở đây, thế nên rất có thể sẽ gặp phải.” Hạ Vị Sương ngập ngừng nói một câu, “Tang Lộ, nếu em muốn chị gặp họ thì sao?”
Tang Lộ cảm thấy hơi lạ, Hạ Vị Sương cẩn thận như thế làm gì, bèn nói: “Vậy gặp. Chuyện Sương Sương muốn, chị đều thực hiện.”

“Chị sẽ không vui sao?”

Tang Lộ sửng sốt. Tang Lộ ngẫm nghĩ. Tang Lộ ngơ ngác: “Tại sao lại không vui? Chị rất vui. Sương Sương cần chị.”

Hạ Vị Sương thở dài: “Thôi, là em đánh giá quá cao sự tiến bộ của chị rồi.”

Rõ ràng, EQ đã tiến hóa của Tang Lộ vẫn chưa cao đến mức có thể hiểu được mối liên hệ riêng lẻ giữa người khác và bản thân.

Vào chợ, vì tuyết rơi nên không có quá nhiều người bày hàng. Bạch Thiến nhanh chóng tìm được mục tiêu: một cửa hàng thịt gà có năm người canh giữ.

Nói là cửa hàng nhưng thật ra lại bày rất ít đồ. Hiện tại, thịt để ăn vô cùng quý giá, rõ ràng cung không đủ cầu. Dù rằng mọi người giờ đã từ từ chấp nhận thịt của động vật biến dị nhưng động vật biến dị cũng không phải dễ bắt, thế nên tóm lại vẫn là không đủ ăn.
Bạch Thiến đứng trước sạp, đang trả giá với chủ quầy thì đột nhiên có người bước đến, nói: “Số này tôi lấy hết.”

Này là ai vậy? Sao còn hớt tay trên thế kia?

Bạch Thiến liền nói: “Tôi tới trước, dù sao cũng để tôi mua trước chứ?”

Người nọ quay đầu liếc cô một cái, không phản ứng, chỉ nói với chủ quầy hàng: “Đưa đến lô một, khu gia quyến trung tâm. Sẽ không trả giá bèo cho mấy người.”

Chủ hàng thịt gà mừng ra mặt, nghĩ thầm có mối mua hào phóng, ai còn muốn bán lẻ cò kè thêm bớt làm gì, vội đồng ý.

Bạch Thiến không mua được đồ thì hết sức buồn bực, quay đầu lại thấy Hạ Vị Sương đang rù rì với Tang Lộ: “Chính là người này. Chị nhớ kĩ mùi của anh ta, mai mốt có thời gian mình đi tìm.”
Tang Lộ rụt tay áo: “Được.”

Bạch Thiến đờ mặt ra: “Mai chị cũng ở nhà, không muốn ra ngoài.”

Hạ Vị Sương: “Khụ, mình vào sân của lão Dư ngồi một chút đi.”

Trước đó lão Dư đã bảo mấy người Hạ Vị Sương nếu có rảnh thì đến chơi, bọn họ sẽ liên hệ với những người từng được cứu ở khách sạn Chấn Hoa, tất cả đều rất muốn gặp mặt, ôn chuyện với mấy người Hạ Vị Sương. Sau khi đến được căn cứ, có cuộc sống ổn định thì rất nhiều người cảm nhớ muốn tìm cơ hội báo ân.

Vừa hay, Hạ Vị Sương cũng thật sự có chuyện muốn nhờ bọn họ làm.

Những người từng được Tang Lộ đưa về, từng được các cô giúp đỡ, giờ lại tụ họp bên nhau giúp đỡ ngược lại các cô. Chuyện đời chung quy là thế, vô tình cắm liễu, liễu lên xanh.
...

Tối đến, trong căn nhà thuê ở khu dân cư, mọi người cùng nhau ăn cơm, song Ngụy Vân Lang lại không xuất hiện.

Bạch Thiến thấy hơi lạ, bèn hỏi Mễ Nhạc Nhạc Ngụy Vân Lang bị làm sao, vì mấy hôm nay đều là Mễ Nhạc Nhạc ở cùng Ngụy Vân Lang trong khi những người khác có việc cần hoàn thành. Lại nói, ngoài Mễ Nhạc Nhạc ra thì hình như cũng không ai để ý nhiều đến Ngụy Vân Lang.

Mễ Nhạc Nhạc giải thích: “Anh Tiểu Lang nói mấy hôm nay ảnh cứ thấy thấp thỏm trong lòng, thế nên tính một quẻ. Tính xong, sắc mặt anh Tiểu Lang rất kém, em hỏi ảnh thế nào, ảnh nói cảm giác không ổn, cứ như tai họa sắp giáng xuống đầu. Ngoài ra thì không có gì, anh Tiểu Lang tính xong mệt quá nên chạy đi ngủ rồi.”

Nghe xong, Bạch Thiến cười khổ: “Mong là đừng giống lần trước, ngủ liền tù tì mấy ngày chưa dậy.”
Giờ Hạ Vị Sương đã mất dị năng tiên tri, không thể tiến hành quan sát, đánh giá dựa trên kết quả bói toán của Ngụy Vân Lang. Điều cô có thể nắm giữ chỉ có những nội dung đã thấy trước kia.

Hạ Vị Sương nói: “Chừa cơm lại cho cậu ấy đi, chắc tối dậy sẽ đói.”

“Lại nói,” Bạch Thiến cất tiếng, “Tiếp theo tụi mình làm gì đây?”

Hạ Vị Sương đáp: “Em như bây giờ không tiện làm gì hết. Vậy nên việc chúng ta cần làm chính là... chờ.”

Bạch Thiến khó hiểu: “Giờ mình không làm gì hết hả?”

Hạ Vị Sương hơi cau mày: “Thật ra em cũng cảm thấy như vậy không tốt lắm. Nhưng mà chúng ta có quá nhiều sự trợ giúp, ai da, cái gì cũng có người khác làm hết rồi, hình như không còn việc gì cho tụi mình nữa.”
Bạch Thiến: “...”

Dù bản thân cũng là một trong những người không cần phải làm gì nhưng lời này nghe sao mà gợi đòn thế cơ chứ?!

Nói đùa xong, Hạ Vị Sương lại không nhịn được mà cười: “Tạm thời có thể thả lỏng một chút. Nếu bây giờ mà chuyện gì cũng cần chúng ta động tay thì những cố gắng trước kia chẳng phải đều uổng phí hết à?”

Cô sử dụng dị năng thường xuyên như thế không phải chính là để khiến chuyện này trở nên đơn giản hơn một chút, an toàn hơn một chút hay sao?

Mễ Nhạc Nhạc đột nhiên xen miệng: “Chừng nào tụi mình mới được gặp chị Tiểu Tuyết ha? Em nhớ chị ấy.”

Hạ Vị Sương nghiêng mặt sang phía Mễ Nhạc Nhạc, có phần bất đắc dĩ: “Chị cũng rất muốn gặp. Cơ mà chị ấy bị theo dõi rất nghiêm ngặt, e là rất khó gặp lén được. Nhưng mà chị nghĩ sắp rồi, đừng lo lắng, sẽ gặp nhau chóng thôi.”
Mắt Mễ Nhạc Nhạc sáng rỡ, vội hỏi: “Thật không chị?”

Hạ Vị Sương nhẹ giọng đáp: “Thật chứ.”

Đúng như lời Hạ Vị Sương đã nói, chuyển cơ trong chuyện này chẳng mấy chốc đã đến.

Thật ra mấy hôm nay, đám người Bạch Thiến quả thật không có việc gì để làm. Quá mức rảnh rỗi, bèn chủ động ra ngoài hỏi thăm tin tức, nhân tiện nhắn với phía lão Dư về suy nghĩ của Hạ Vị Sương.

Đương nhiên, mấy người nấp trong tối bọn họ không có hành động gì, nhưng hướng gió của thế giới bên ngoài vẫn thay đổi mỗi ngày. Đầu tiên là tin tức giả mà phòng thí nghiệm hạt giống bịa ra đột nhiên bị lan truyền, khiến lòng người hoảng hốt. Tuy tin tức này nhoáng cái đã bị đè xuống nhưng mầm móng hoài nghi đã gieo. Sau đó, nghe nói Thượng tá Dương Lộ Văn và Thị trưởng Lưu Thành Bình tiến hành cuộc gặp thân thiết, hữu nghị. Hình như hai người cố ý bắt tay hợp tác, cùng nhau gạt đám người phe Trần Giai Vĩ ra ngoài. Tiếp nữa thì hướng gió đột nhiên thay đổi. Phó Thị trưởng Trần Giai Vĩ hình như cũng bắt đầu tiếp xúc với Thượng tá Dương Lộ Văn, có vẻ là sợ ông ta bắt tay với đối thủ.
Ngoài mấy vị tai to mặt lớn ở trên còn đang dao động ra thì còn một ít tin tức bên lề vụn vặt nữa. Tỷ như tin tức có liên quan đến người đã xâm nhập phòng cách ly đêm đó mà lão Dư mang đến. Nghe nói trong căn cứ không có dị thú dạng khỉ nhưng có người từng gặp một con thằn lằn to lớn. Ngoài đó ra thì bọn họ còn nghe ngóng được rằng trong căn cứ từng xảy ra một số hiện tượng quái dị, tất cả đều trông như do dị thú hoặc dị nhân gây ra. Nghe tin ấy, Hạ Vị Sương bèn xác nhận lại với Lữ Viện Viện, nhận được tin hy sinh hoặc mất tích của một bộ phận dị nhân tương ứng.

Tiếp sau nữa, Trịnh Phách Tường nhắn tin cho Hạ Vị Sương, hỏi cô muốn gặp Thượng tá Dương Lộ Văn trước hay Phó Thị trưởng Trần Giai Vĩ trước. Hạ Vị Sương ngẫm nghĩ, sau đó lựa chọn Thượng tá Dương Lộ Văn.
Tắt bộ đàm, Bạch Thiến, Ngụy Vân Lang, Mễ Nhạc Nhạc và cả Thành Mẫn đam mê nghiên cứu cùng nhau xách ghế đến, đầy tò mò hỏi cô đã làm thế nào.

Hạ Vị Sương nhún vai, nói: “Thật ra rất đơn giản, chính là lợi dụng tâm lí không tín nhiệm lẫn nhau của bọn họ.”

Đầu tiên là biết được tình hình thật sự của phòng thí nghiệm hạt giống từ chỗ Thành Mẫn, lan truyền ra. Cho dù tin tức bị ghìm xuống ngay lập tức thì hẳn phía Thượng tá Dương Lộ Văn và Trần Giai Vĩ cũng sẽ đi kiểm tra thử. Sau đó để Trịnh Phách Tường báo cho nhà họ Cố rằng Thượng tá Dương Lộ Văn và Trần Giai Vĩ đang âm thầm có ý đồ hợp tác, thúc đẩy nhà họ Cố đi thăm dò, mượn sức Dương Lộ Văn.

Tiếp theo chính là nói cho Trần Giai Vĩ rằng Dương Lộ Văn và nhà họ Cố có khuynh hướng hợp tác, vì hạt giống của nhà họ Cố là nói dối, bọn họ chó cùng rứt giậu, muốn nhanh chóng diệt trừ thế lực phe Trần Giai Vĩ bằng mọi giá. Như thế, Trần Giai Vĩ cũng bắt đầu nóng ruột. Nhà họ Cố và Thượng tá Dương Lộ Văn liên hệ nhau là thật, cho dù quân đội nói không có, ông ta cũng sẽ không tin. Trần Giai Vĩ cần gấp một con át chủ bài để kéo Thượng tá Dương Lộ Văn về phe mình, thế là sẽ nghĩ đến Thành Mẫn và hạt giống biến dị.
Đương nhiên, tất cả nhữnng điều kể trên đều cần phải xảy ra thật nhanh chóng. Một khi thời gian kéo dài, bọn họ sẽ phát hiện còn có thế lực thứ tư tham dự.

Cuối cùng, khi Thượng tá Dương Lộ Văn nhận ra sự tồn tại của thế lực thứ tư thì cũng là lúc em vợ của ông ta gặp nạn, hệt như trong tờ giấy đã nói. Có điều may nhờ tờ giấy nhắc nhở, Dương Lộ Văn vẫn luôn để ý đến tình hình của cậu em vợ, kịp thời cứu người.

Hiện tại, Hạ Vị Sương đã có tư cách gặp mặt Dương Lộ Văn.

“Làm sao chị biết trong thời gian này em vợ của ông ta sẽ gặp nạn, cũng là lúc trước... ừm hửm?” Thấy có Thành Mẫn ở đây, Ngụy Vân Lang lựa chọn dùng ‘ừm hửm’ để thay thế cho ‘tiên tri’.

Hạ Vị Sương nói: “Cũng không phải thế. Trên thực tế, trước giờ chị vẫn luôn hoài nghi hung thủ khiến em vợ của Dương Lộ Văn gặp nạn chính là người của nhà họ Cố. Sau này, một số tin tức đã chứng thực suy đoán của chị. Chị không hiểu rõ tính tình Cố Đường, nhưng chị hiểu Cố Mẫn Chi.”
“Sau khi sốt ruột, Trần Giai Vĩ đã từng đi gặp Dương Lộ Văn. Thật ra muốn xác nhận giống mà phòng thí nghiệm hạt giống tạo ra có vấn đề hay không thì không thể nhanh như thế. Cho nên hiện tại, Dương Lộ Văn vẫn giữ lập trường trung gian. Thái độ của ông ta đối với cả hai bên đều khá tốt. Nhưng như thế, trong mắt nhà họ Cố đã đồng nghĩa với việc Thượng tá Dương Lộ Văn muốn hợp tác với Trần Giai Vĩ... bởi vì chị còn bảo Trịnh Phách Tường giả mạo người của quân đội đi báo cho nhà họ Cố rằng không cần phải tìm Thành Mẫn nữa.

“Mầm mống hoài nghi một khi đã gieo tình thế dần biến chuyển, bọn họ sẽ càng tin chắc vào nhận định ban đầu của mình. Giờ nhà họ Cố cũng đã bắt đầu nóng ruột, bọn họ sẽ muốn làm suy yếu sức mạnh của kẻ địch, em vợ của Thượng tá Dương chính là một mục tiêu khá tốt. Ông ta là cánh tay đắc lực của Thượng tá Dương, lại còn không có dị năng, xuống tay từ ông ta là thích hợp nhất. Đặc biệt là dưới tình huống Trịnh Phách Tường đã từng nhắc nhở Trần Giai Vĩ rằng nhà họ Cố muốn ám sát."
Nghe xong, cả bọn không biết nên khen Hạ Vị Sương làm tốt lắm hay là nên cảm thán một câu cô nàng này thật âm hiểm.

Len lỏi giữa thế lực ba bên, loại chuyện này vừa nghĩ đã biết không phải đơn giản. May mà Trịnh Phách Tường quen biết rộng, người lại khôn khéo nên mới có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ.

Ngụy Vân Lang chắp tay trước ngực, mặt thương xót: “Đôi khi em lại hoài nghi, không biết tai tinh rốt cuộc là ai. Amen.”

Hạ Vị Sương đứng dậy, cười khẽ: “Dù sao không phải chị.”

Tiếp theo, cô phải đi gặp Thượng tá Dương Lộ Văn.

_____________