Bạn Gái Quái Vật

Chương 134




BẠN GÁI QUÁI VẬT - CHƯƠNG 134

Tác giả: Hữu Tình Khách

Edit: Alex

_____________

Sau khi bàn bạc với Dương Lộ Văn xong, mấy người Hạ Vị Sương trở về nhà là bắt tay chuẩn bị tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch ngay.

Ước chừng đến hôm sau, Trịnh Phách Tường báo Hạ Vị Sương rằng phía Trần Giai Vĩ vẫn muốn nói chuyện riêng. Giọng Trịnh Phách Tường mang chút ý cười không rõ nghĩa, nói: “Giờ mới biết nóng ruột.”

Hạ Vị Sương: “Dương Lộ Văn nói ông ta phụ trách thuyết phục Trần Giai Vĩ. Nếu thế thì giao cho ông ta đi. Biết vì sao lúc đó tôi lại lựa chọn đi gặp Dương Lộ Văn thay vì Trần Giai Vĩ không? Bởi vì Trần Giai Vĩ còn thiếu quyết đoán, thích dông dài hơn cả Dương Lộ Văn.”

Trịnh Phách Tường bị chọc cười, nói: “Thật hiếm khi thấy cô chê người khác thẳng thừng như vậy.”


Hạ Vị Sương lại nói: “Giờ bọn họ đã bàn xong, Trần Giai Vĩ tìm tôi cũng chỉ là để bản thân có thêm chút ưu thế trong liên minh, miễn cho cuối cùng cả Thành Mẫn lẫn hạt giống đều lọt vào tay Dương Lộ Văn thôi. Mấy chuyện này, bọn họ muốn quyết định thế nào, chúng ta không quan tâm. Cơ mà có một chuyện khác hẳn nên được lên lịch.”

Không cần nói rõ thì Trịnh Phách Tường cũng đoán được chuyện Hạ Vị Sương nói chính là gặp mặt Hạ Tình Tuyết.

“Giờ có thích hợp không? Muốn gặp Hạ Tình Tuyết thì đương nhiên phải thông qua phía Trần Giai Vĩ. Nếu ông ta biết quan hệ của cô và Hạ Tình Tuyết, sau đó dùng cô ta áp chế cô thì phải làm sao?”

Hạ Vị Sương lại không nghĩ thế: “Trong tình huống chúng ta và Dương Lộ Văn đã đạt được thỏa thuận thì Trần Giai Vĩ không thể xem thường ta như lúc trước nữa, bởi vì hiện tại, ta và Dương Lộ Văn là một phe. Nếu Trần Giai Vĩ làm chuyện gì mạo phạm đến chúng ta, thỏa thuận có sẵn rất có thể sẽ bị xé bỏ. Ông ta sẽ không mạo hiểm như thế. So với việc dùng Tiểu Tuyết áp chế chúng ta thì khả năng cao là ông ta sẽ lựa chọn thông qua Tiểu Tuyết mà lấy lòng, thử khiến bọn mình ủng hộ ông ta hơn. Vậy cũng tốt... Tôi không định ở lại căn cứ lâu dài nhưng Tiểu Tuyết còn có rất nhiều người thân ở đây. Em ấy sẽ được coi trọng hơn, càng an toàn.”


Đương nhiên, tiền đề chính là kế hoạch thành công, triệt để hủy diệt nhà họ Cố.

Hạ Vị Sương đã không lo lắng thì Trịnh Phách Tường đương nhiên lại càng không lo, bèn dứt khoát ứng tiếng. Cô sẽ đi nói chuyện với phía Trần Giai Vĩ một chút, nhanh chóng sắp xếp cho Hạ Vị Sương và Hạ Tình Tuyết gặp nhau.

Tắt bộ đàm, đám chó con trong phòng khách đang ầm ĩ, Tang Lộ thì quay khô quần áo bằng sức người ngoài ban công.

Hạ Vị Sương chống gậy đảo một vòng. Mễ Nhạc Nhạc liền chạy đến nhào vào lòng cô: “Chị Sương Sương, chừng nào thì tụi mình mới được gặp chị Tiểu Tuyết?”

“Đừng gấp, mấy ngày tới đây thôi.”

“Vâng!” Mễ Nhạc Nhạc cũng không hỏi đến nữa.

Đối với Mễ Nhạc Nhạc mà nói thì lời Hạ Vị Sương rất ít khi sai. Chị nói mấy ngày tới đây nghĩa là thật sự sắp được gặp rồi. Mễ Nhạc Nhạc đang chuẩn bị quà gặp mặt cho Hạ Tình Tuyết. Vì ở đây cũng chỉ còn Ngụy Vân Lang là biết chị Tiểu Tuyết nên em muốn kéo Ngụy Vân Lang chuẩn bị cùng mình.


Món quà này, chính là phỏng theo kiểu dáng chiếc mũ đã tặng cho Hạ Vị Sương và Bạch Thiến. Mễ Nhạc Nhạc cũng muốn tự học đan cái mũ len đội đầu, dù sao chỗ này của Hạ Vị Sương cũng có đủ cả kim đan lẫn len sợi.

Tiếc là cô nhóc chỉ mới vừa mày mò, đan loạn xạ. Mà Hạ Vị Sương không biết đan mũ, cũng không nhìn thấy được kết cấu cụ thể của chiếc mũ, cô nhóc đành lôi kéo Ngụy Vân Lang cùng ngâm cứu.

Nhưng Ngụy Vân Lang mấy hôm nay thật sự không có tâm trạng ngâm cứu cái này. Cậu ta cứ thở ngắn than dài, khiến ngay cả Hạ Vị Sương cũng nghe không nổi nữa.

“Làm sao? Tai tinh kia càng ngày càng rõ ràng à?”

Ngụy Vân Lang gãi đầu, hỏi Hạ Vị Sương tâm sự riêng được không.

“Được.”

Hai người vào phòng ngủ, Hạ Vị Sương ngồi xuống ghế, nói: “Em muốn nói gì thì nói thẳng đi. Giờ chị không có dị năng, không thể giúp em quá nhiều nhưng phân tích giùm em một chút thì vẫn được.”
Ngụy Vân Lang vội nói: “Chị biết không? Em tính ra tai tinh ở ngay gần đây. Nó vờn quanh chúng ta, bóng tối vẫn luôn bao trùm không trung. Điều đó khiến em cảm thấy rất bất an. Rất có thể nó đang ẩn náu ở ngay bên cạnh ta.”

Từ khi vào căn cứ, Ngụy Vân Lang đã bói toán mấy lần, kết quả tính ra đều rất xấu. Bất luận là thông qua tinh tượng hay là đoán chữ, cách bói toán nào cũng cho ra cùng một đáp án: điềm báo đại hung, cửu tử nhất sinh.

Quẻ tượng biểu hiện rằng tai tinh chẳng những hung ác mà sơ sẩy một tí là sẽ gây ra tai họa liên lụy cực lớn. Hiện giờ tai tinh đang lớn lên, không lâu nữa nó sẽ làm rung chuyển thế gian.

Hạ Vị Sương nói: “Cửu tử nhất sinh? Vậy nhất sinh ở chỗ nào?”

Mắt phải Ngụy Vân Lang giật mấy cái, nói: “... Ở cùng tai tinh. Công lực của em không thâm hậu được như sư phụ, chỉ tính ra được tới đó. Mấy hôm nay cẩn thận cân nhắc cũng chỉ có thể nhìn ra tai tinh và sinh cơ kia đều ở trong căn cứ.”
Hạ Vị Sương mím môi, nói: “Ngụy Vân Lang, em có suy đoán rồi đúng không?”

Ngụy Vân Lang cười khổ, nói: “Vậy còn chị? Có một số chuyện chị biết cũng đâu có ít hơn em.”

Hạ Vị Sương hơi bất an xoay tay cầm cái gậy chống: “Kha Tiếu Tiếu, đúng không?”

Đối với hai người, cái tên này tượng trưng cho một đoạn hồi ức cực kì đau thương. Không một ai có thể trơ mắt chứng kiến người bạn mới cách đây không lâu còn cười nói với mình đột nhiên chết đi mà không để lại bóng ma tâm lí.

Lúc trước, khi còn chưa thể xác định Châu Châu chính là Kha Tiếu Tiếu, Hạ Vị Sương đã ám chỉ với Ngụy Vân Lang. Ngụy Vân Lang hiểu ý cô, nhưng mãi vẫn không gặp được Châu Châu. Sau này, Hạ Vị Sương xác định Châu Châu chính là Kha Tiếu Tiếu, bèn dứt khoát nói cho Ngụy Vân Lang và Mễ Nhạc Nhạc, còn nhân tiện kể cho Bạch Thiến nghe một chút về chuyện đã qua, giúp Bạch Thiến có chuẩn bị tinh thần.
Đương nhiên, cô cũng không giấu giếm chuyện Kha Tiếu Tiếu có thể đã biến thành sinh vật đồng loại với Tang Lộ. Cô nói cho mấy người bạn chuyện Châu Châu chính là Kha Tiếu Tiếu, song lại không nói cho Tang Lộ.

Chắc chắn Tang Lộ vẫn còn nhớ Kha Tiếu Tiếu. Chị ghét cô ta, thậm chí còn nói dối với cô, hừm... Thôi, việc thích hay ghét một người cũng không miễn cưỡng được. Tang Lộ còn chẳng phải con người, làm sao có thể yêu cầu quá nhiều ở chị? Huống hồ, Kha Tiếu Tiếu và chị có ân oán sâu đậm, có lẽ cách chung sống tốt nhất chính là đừng chung sống.

Đối với mấy người đã từng kinh qua chuyện Lưu Khải Dần thì sự tồn tại của loài sinh vật như Tang Lộ đây thật sự đã để lại ấn tượng không mấy gì tốt đẹp. Nguy hiểm mà điên cuồng, cực đoan mà khủng khiếp, lại còn là loại hai mặt rất giỏi ngụy trang. Cũng chỉ có mỗi Tang Lộ được Hạ Vị Sương cảm hóa mới miễn cưỡng thoát khỏi hàng ngũ quái vật thuần túy mà có thể chung sống với mọi người.
Nếu Kha Tiếu Tiếu cũng là loài quái vật không giống tầm thường kia thì bộ mặt thật của cô lại là thế nào?

Ngụy Vân Lang nói: “Hồi đó em tính ra tai tinh ở Thúy Sơn, có Tang Lộ, cũng có cô ta. Sau đó, cô ta bị giết hại, tai tinh bị sương mù che khuất. Nay, em tính ra tai tinh ở căn cứ, có Tang Lộ, cũng có cô ta. Tang Lộ không phải tai tinh, như vậy... chẳng phải...”

Cậu ta không nói ra được, không dám chắc chắn.

Suy cho cùng thì Tang Lộ còn có thể được Hạ Vị Sương cảm hóa, như vậy nhỡ đâu Kha Tiếu Tiếu cũng là quái vật cải tà quy chính thì sao?

Hạ Vị Sương im lặng một lúc. Khả năng này, thật ra cô cũng từng nghĩ đến. Nhưng chính như lời Ngụy Vân Lang nói, cô không thể nào khẳng định Kha Tiếu Tiếu chính là tai tinh. Lần gặp mặt thoáng qua lúc trước, cô không thấy được hình dáng Kha Tiếu Tiếu nhưng cũng có nghe được giọng đối phương, nói qua lại mấy câu.
Tình trạng của Kha Tiếu Tiếu còn đặc biệt hơn một chút, cô ta mất trí nhớ, bị dị năng của Cố Mẫn Chi áp chế, cảm xúc rất bất ổn. Ai cũng biết Cố Mẫn Chi không phải thanh niên ba tốt gì, như vậy rốt cuộc Kha Tiếu Tiếu hiện đang nghĩ thế nào, suy nghĩ của cô ta xuất phát từ bản thân hay bị ảnh hưởng bởi người khác, không ai có thể xác định.

Cô gái mù hơi cúi đầu, tóc buông trước mặt. Cô nhẹ giọng cất tiếng: “Chuyện Kha Tiếu Tiếu lúc trước, chị vẫn luôn cảm thấy vô cùng áy náy. Nếu... tiếc là không có nếu. Chuyện đã ra nông nỗi này, hối hận cũng vô dụng, họa chăng chỉ có thể cố gắng cứu vãn.”

Không có ai mong muốn Kha Tiếu Tiếu không phải tai tinh hơn Hạ Vị Sương. Là cô và Tang Lộ thúc đẩy Kha Tiếu Tiếu biến hóa, lại muốn nhân danh chính nghĩa mà tiêu diệt đối phương. Điều này đối với Kha Tiếu Tiếu mà nói rõ ràng có hơi tàn nhẫn.
Ngụy Vân Lang hỏi: “Chị muốn cứu vãn thế nào?”

Hạ Vị Sương đan tay vào nhau, nói: “Nếu Kha Tiếu Tiếu thật sự chính là tai tinh, chị sẽ thực hiện lời hứa với em, cùng em diệt trừ tai tinh. Nếu không phải... kết cục của cô ta, chị không có tư cách phán quyết. Chị chỉ mong nếu được thì hãy cho cô ta một cơ hội để thay đổi.”

Kết quả tốt nhất là chính cô ta ngăn chặn được bản năng của quái vật để mà thay đổi. Mà kết quả xấu nhất thì chỉ có một, đó chính là chết thêm lần nữa.

Hạ Vị Sương thật sự hy vọng Kha Tiếu Tiếu có thể được kết quả trước. Chỉ là trong lòng cô thật ra cũng hiểu rõ, loài sinh vật này ai ai cũng có sức mạnh khủng khiếp. Mà dưới sự thao túng của Cố Mẫn Chi, đôi tay Kha Tiếu Tiếu rất có thể đã nhuốm đầy máu tươi.
Hạ Vị Sương có tư cách gì để mà yêu cầu người mình từng tổn thương tha thứ cho mình cơ chứ? Chỉ có nhanh chóng giải quyết việc này, hạ tổn thương xuống mức thấp nhất mới là chuyện cô nên làm.

Cuối cùng, Hạ Vị Sương nói một câu, không biết là khuyên Ngụy Vân Lang hay khuyên chính bản thân mình, rằng: “Giờ cô ta không phải Kha Tiếu Tiếu, mà là Châu Châu.”

Ngụy Vân Lang buồn bã nhìn ra cửa sổ, không đáp lời Hạ Vị Sương nhưng trong lòng lại thầm hỏi một câu: Như vậy Tang Lộ thì sao? Chị ta là Tang Lộ mà chị muốn ư?

...

Căn nhà thuê ẩn dật khuất trong khu dân cư, thoạt trông không chút gì liên quan đến những biến cố bên ngoài nhưng lại có rất nhiều tin tức mà cả những người trong căn cứ cũng không biết đang ồ ạt đổ vào. Dưới yêu cầu cương quyết của Hạ Vị Sương, Dương Lộ Văn và Trần Giai Vĩ đã bắt đầu hợp tác, xuống tay với Lưu Thành Bình và nhà họ Cố.
Đầu tiên là chuyện phòng thí nghiệm hạt giống nói dối lại một lần nữa trở nên xôn xao trong căn cứ. Dưới yêu cầu mãnh liệt từ dân chúng, ở trên thành lập tổ điều tra nghiên cứu, cương quyết tiếp quản phòng thí nghiệm hạt giống, bất chất sự uy hiếp và phản đối từ Cố Đường, đồng thời cũng tiến hành kiểm tra thành quả nghiên cứu tại đây.

Để tránh gây ra khủng hoảng diện rộng, kết quả kiểm tra tạm thời không được công bố cho dân chúng, nhưng các quản lí cấp cao trong căn cứ thì ai cũng biết. Cứ thế, những người có liên can đến phòng thí nghiệm đều gặp tai ương, đặc biệt là nhà họ Cố, mất sạch danh tiếng. Cố Đường thế mà lại phản ứng nhanh, kịp thời đẩy người gánh tội thay là Thành Duệ và Lưu Thành Bình ra, hy sinh người khác giữ được bản thân.
Trần Giai Vĩ thuận lợi nhậm chức Thị trưởng, cùng Dương Lộ Văn thừa thắng xông lên, ép Cố Đường giao ra rất nhiều vật tư để bồi thường cho dân chúng, trấn an lòng người. Cố Đường giờ tuy vẫn chưa mất chức nhưng cũng đã bắt đầu bị chèn ép khắp nơi.

Đồng thời, vị Thứ trưởng là Cố Mẫn Chi này dẫn đội có tỉ lệ hy sinh quá cao, tính tình tùy hứng và thái độ làm việc không nghiêm túc cũng bị tố giác. Mấy người Quan Lân dùng thủ đoạn cương quyết tước chức vị của Cố Mẫn Chi, lần lượt điều hết thuộc hạ của cô ta đi, khiến cô ta không còn ai để sử dụng.

Nhờ đó, gần như tất cả mọi người đã biết chuyện Dương Lộ Văn hợp tác với Trần Giai Vĩ. Một số quan chức nhỏ chỉ biết làm đúng bổn phận, không thuộc thế lực ba bên nhận ra tình thế bất thường, cũng bắt đầu dao động. Dù sao thì con át chủ bài lớn nhất của nhà họ Cố chính là phòng thí nghiệm và số vật tư đang nắm giữ. Giờ một lợi thế đã mất, chỉ còn lại một, ông ta thật sự có thể lật ngược tình thế sao?
Chỉ có đồ ngốc mới đi giúp nhà họ Cố vào lúc này, không giậu đổ bìm leo đã khá lắm rồi.

Ngoài sự nghiệp của Cố Đường và Cố Mẫn Chi bị gây khó khăn ra thì phía bà Cố cũng bị lấy cớ điều tra. Bà ta biết chuyện mình đã làm một khi bị vạch trần thì đương nhiên sẽ không có kết cục tốt, dứt khoát xin từ chức trước khi Trần Giai Vĩ ra tay, sau đó đích thân dẫn người đi thủ kho lúa hiện đang là quan trọng nhất của nhà họ Cố.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, nhà họ Cố liên tục chịu đả kích. Cố Đường tức giận đến mức tối ngủ cũng không yên, lại phát hiện đứa con gái vốn dĩ nên nóng tính hơn cả mình vậy mà vẫn bình tĩnh.

“Lão già Dương Lộ Văn kia thế mà lại bắt tay với Trần Giai Vĩ thật.” Cố Đường hận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Ba, ba giận cái gì? Bọn chúng có kiếm chuyện thế nào đi nữa thì chỉ cần lương thực còn trong tay ta, chúng sẽ không dám làm quá.” Cố Mẫn Chi nhìn bóng cây bị gió quật nghiêng ngả ngoài cửa sổ, tựa vô số lệ quỷ đang nhảy múa. Đã mấy ngày rồi cô ta không có được một giấc ngủ ngon.

Từ khi Châu Châu và Hạ Tình Tuyết gặp nhau, tối nào cô ta cũng gặp ác mộng. Cô ta mơ thấy mình cheo leo bên bờ vực, cố gắng bườn lên, nhưng bên dưới lại có một đôi mắt nhìn chòng chọc vào mình, sau đó là vô số những đôi cánh tay vươn ra, kéo cô ta xuống...

Cố Mẫn Chi rầu rĩ trong lòng, thậm chí còn không rảnh để mà tức giận vì lão già Quan Lân kia đối xử với mình bằng thái độ kì quái.

“Con nói đúng.” Cố Đường hừ lạnh một tiếng, nói, “Nhưng chuyện này ba vẫn thấy lạ. Rốt cuộc bọn họ làm sao mà biết hạt giống có vấn đề? Còn cả người bắt Thành Mẫn đi nữa, đến nay vẫn chẳng có tin tức gì. E là sau lưng hai lão kia còn có người khác nhúng tay.”
Cố Mẫn Chi nói: “Ba, chuyện này giao cho con đi. Con đã tra ra được chút manh mối rồi. Bên kia của ba tạm thời dừng lại, cố gắng ổn định những người chung quanh, đừng để bọn họ tìm cớ kiếm chuyện thêm nữa. Con còn cần thêm chút thời gian, cho con thêm chút thời gian... Đến khi đó, cho dù Dương Lộ Văn và Trần Giai Vĩ hợp tác đi nữa thì có thể làm được gì? Cũng chỉ là hai thứ phế phẩm thôi.”

Cố Đường mừng rỡ vỗ vỗ vai con gái, nói: “Không hổ là con gái của ba. Hổ phụ vô khuyển nữ. Vậy giao cho con.”

Cố Mẫn Chi trông ra cửa sổ, mắt hiện lên vẻ âm ngoan và điên cuồng. Chó cùng rứt giậu, nếu bọn chúng không nể tình thì cũng đừng trách cô cá chết lưới rách.

Khi nhà họ Cố bên này phụ từ tử hiếu thì Dương Lộ Văn đang trò chuyện với Hạ Vị Sương. Bọn họ trao đổi vài việc. Dương Lộ Văn muốn hoãn thế công, nhưng Hạ Vị Sương không đồng ý.
“Thượng tá, thời gian qua hẳn ông cũng đã biết mức độ đáng tin của những tin tức mà phía tôi nắm giữ. Như vậy, tôi có thể nhắc nhở ông một lần nữa.” Hạ Vị Sương nói, “Những chuyện ác của nhà họ Cố mà các người đang chứng kiến đây vẫn chưa phải thứ đáng sợ nhất của bọn họ. Thứ đáng sợ nhất... thật ra còn chưa hoàn thiện.”

Sau khi sắp xếp các nhân tố lại thì Hạ Vị Sương có thể dễ dàng liên kết một số chuyện thoạt trông như chẳng hề liên quan lại với nhau. Nhớ đến một lần tiên tri trước kia, trong cảnh tiên tri, Cố Mẫn Chi liên tục nhấn mạnh nói còn cần thêm một chút thời gian. Cô không thể không nhắc nhở Dương Lộ Văn rằng:

“Cố Mẫn Chi khống chế được một quái vật vô cùng đáng sợ. Những trường hợp kì lạ mà tôi liệt kê cho ông, e rằng đa phần là do quái vật đó gây ra. Quái vật đó có thể khống chế dị nhân, dị thú, thậm chí là xác sống. Năng lực này không phải tầm thường, cô ta rất nguy hiểm. Quan trọng nhất chính là cô ta còn chưa hoàn toàn trưởng thành. Nếu không bóp chết trước khi cô ta kịp trưởng thành, như vậy sau này... tình thế sẽ nguy hiểm hơn hiện tại cả vạn lần.”
“Quái vật?” Dương Lộ Văn nói, “Cô nói thế thì tôi hiểu được vì sao lại có nhiều dị nhân hy sinh, mất tích như vậy, mà sau khi họ mất tích thì lại xuất hiện những trường hợp dị năng của bọn họ tấn công người khác rồi.”

Ông ta truy vấn: “Quái vật đó là gì? Ở đâu?”

Hạ Vị Sương nói: “Thượng tá, muốn biết câu trả lời này thì hãy mau chuẩn bị sẵn phương án phòng ngự và tị nạn khẩn cấp, đồng thời cắt giảm toàn bộ thế lực của nhà họ Cố đi.”

Tối mấy ngày qua, Hạ Vị Sương thường cùng Tang Lộ tiếp cận nhà Cố Mẫn Chi để mà giám sát. Cùng lúc đó, mấy người lão Dư trà trộn trong đám đông cũng không ngừng hỏi thăm tin tức. Hẳn vì tình thế rối ren nên hành động của Cố Mẫn Chi đã lặng lẽ hơn rất nhiều. Chuyện kì quái trong căn cứ gần như là không diễn ra nữa. Châu Châu cũng không hề lộ mặt.
“Chuyện này không phải dễ.”

“Đó là chuyện mà các người phải làm. Điều tôi muốn nhắc nhở chính là trong quá trình ấy, rất có thể nhà họ Cố sẽ phái quái vật đó ra ám sát các người. Phải cẩn thận, đừng hành động riêng lẻ.”

Dương Lộ Văn đồng ý. Ông ta cố ý nói với vẻ giảo hoạt: “Giờ chúng ta không còn lí do gì để gây chuyện nữa rồi, làm sao đây?”

Hạ Vị Sương cười khẽ một tiếng: “Đó là chuyện của các người, không liên quan đến tôi. Nếu không hoàn thành thì cả căn cứ chết. Cùng lắm thì tôi chuồn.”

Dương Lộ Văn: “...”

Hạ Vị Sương: “Ai da, tự nhiên nhớ ra vị trí một kho lúa của nhà họ Cố.”

Dương Lộ Văn: “Ở đâu?”

Hạ Vị Sương: “Ở sau khi Cố Đường bị cách chức.”

Dương Lộ Văn: “... Còn nhỏ mà tính quá là không cao được đâu.”
Hạ Vị Sương cười một tiếng, nói: “Đừng lo, chờ đến cuối cùng thì bọn tôi cũng sẽ ra tay.”

Dương Lộ Văn còn có mặt mũi nói hết lí do kiếm chuyện. Ông ta và Trần Giai Vĩ nắm trong tay biết bao nhiêu nhược điểm của nhà họ Cố. Cho dù không có đi nữa thì không biết làm giả sao? Càng không cần phải nói đến những chứng cứ mà Hạ Vị Sương cung cấp. Chỉ riêng những thứ đó bị tuôn ra thôi thì cũng đủ để nhà họ Cố hoàn toàn thất thế rồi.

Con cáo già giới chính trị mà còn đi than thở với mình, đúng là không biết xấu hổ.

Dương Lộ Văn tắt bộ đàm không lâu thì một người khác lại tìm tới. Giọng nghe có vẻ trẻ hơn Dương Lộ Văn một chút, là Trần Giai Vĩ. Chắc là hỏi tần số liên lạc từ Trịnh Phách Tường.
Thật ra chỉ nghe tiếng thôi thì Hạ Vị Sương vẫn thấy rất có cảm tình. Bình dị gần gũi, thong thả từ tốn, không cố tình mượn sức Hạ Vị Sương, cũng không tỏ vẻ bất mãn hay uy hiếp cô.

Lần này Trần Giai Vĩ liên lạc thật ra cũng không có chuyện gì, chỉ là báo Hạ Vị Sương một tiếng rằng tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, cô có thể gặp Hạ Tình Tuyết.

_____________