Bần Hàn Tức Phụ

Chương 57




Editor: Đô Đô

La Tố không ngờ, nàng có thể trông thấy long nhan của hoàng thượng trong truyền thuyết.

Đương nhiên, nàng không có loại vinh hạnh được tuyên triệu vào cung, nàng gặp mặt hoàng đế đương triều Chiêu Vũ Đế ở trong phủ của Tề vương.

Không giống như hình ảnh trung niên mỹ đại thúc trong tưởng tượng của nàng, Chiêu Vũ Đế không hổ danh là người đạp lên máu tanh xác thịt mà lên ngôi, dáng người vô cùng cao lớn, không giận tự uy, chỉ cần đứng ở trước mặt, liền sinh ra một loại uy áp khiến người khác không thể nào thở nổi.

Lần đầu tiên nàng quỳ phủ phục trên mặt đất, bày ra tư thế thành kính nhất của mình "Cúng bái" người có quyền thế nhất thiên hạ đang đứng trước mặt.

Chiêu Vũ Đế rũ mắt nhìn phụ nhân quỳ trên mặt đất: "Đây là vị kỳ nhân trong lời nói của khanh?"

Hiển nhiên Chiêu Vũ Đế có chút thất vọng, người này cùng vị kỳ nhân dị sĩ trong tưởng tượng của hắn chênh lệch quá lớn.

Tề vương cười nói: "Khởi bẩm phụ hoàng, vị này chính Bì Lăng huyện Triệu gia thôn Triệu phu nhân, trưởng tẩu của Triệu hàn lâm. Cảnh tượng trong bức tranh nông gia mùa thu hoạch nhi thần vẽ tặng phụ hoàng, cũng là do Triệu phu nhân tạo lên."

"Đúng là như thế." Lời này không phải là của Tề vương, mà là của La Tố.

La Tố hơi ngẩng đầu: "Dân phụ không dám nhận hai chữ kỳ nhân, chẳng qua là bỏ ra chút sức lực, giúp hương thân phụ lão có thể ăn no cơm."

"Ăn no cơm?" Trên mặt Chiêu Vũ Đế hiện lên một tia vui mừng: "Đến trẫm cũng không có khẩu khí lớn như vậy, ngươi ngược lại lòng dạ đại lượng, trẫm đổ không bằng ngươi."

"Dân phụ không dám. Chỉ là có chút tài mọn, ngoài trồng trọt làm ra thì cũng không biết làm gì khác."

Trong lòng La Tố căng thẳng, tận lực không để cho thanh âm của mình run rẩy. Nàng biết, người trước mặt này, có thể nắm giữ vận mệnh của vạn vạn chúng sinh trong lòng bàn tay. Sinh tử vinh nhục của nàng, đều nằm trong một câu nói của hắn ta mà thôi.

Chiêu Vũ Đế cười nói: "Phụ nhân ngươi nói chuyện cũng khá thú vị. Tốt, vậy trẫm hỏi ngươi, khi làm ruộng trồng trọt cần chú ý cái gì?"

La Tố trầm ngâm một lát, mới nói: "Thuận theo thiên thời, không làm trái vụ mùa, nhập gia tuỳ tục."

Chiêu Vũ Đế nói: "Nói thì dễ, làm thì khó. Nếu gặp phải năm hạn hán thì sao? Nếu đất đai cằn cỗi thì thế nào?"

Hai vấn đề này khiến La Tố rất muốn gào to vài tiếng. Nàng rất muốn lấy một bụng tri thức ra lý luận đến cùng với hắn, muốn nói cho hắn biết, phát triển mạnh buôn bán, khiến hàng hóa lưu thông khắp nơi, không phải không cần lo lắng đến hạn hán cùng đất đai cằn cỗi nữa sao?

Đương nhiên, lấy thân phận hiện giờ của nàng mà nói ra, thật sự là chuyện rất không khôn ngoan, cho nên chỉ có thể đáp: "Vậy thì cũng chỉ có cách nhắc nhở dân chúng ở năm thời tiết tốt loại thêm chút lương thực, mới không sợ năm mất mùa."

Chiêu Vũ Đế nghe vậy, cười nói: "Nói như vậy, chứng tỏ ngươi biết làm thế nào để loại ra nhiều lương thực hơn?"

"Hồi bẩm bệ hạ, trước kia dân phụ cũng chỉ là nghe người ta nói qua một chút biện pháp, về sau ở trong thôn thử qua mấy lần, mới phát hiện không tin lầm người. Chỉ là không biết liệu các địa phương cũng có thể thu hoạch tốt như vậy hay không. Bất quá dân phụ nguyện ý thử một lần."

"A?" Chiêu Vũ Đế nhướng mày: "Ngươi là làm theo lời vị kỳ nhân kia nói?" Hắn tự nhiên cũng đã phái người điều tra qua nàng, cũng biết ở Bì Lăng huyện có lời đồn Triệu phu nhân vận khí tốt gặp được một vị kỳ nhân tha phương, học được một vài bản lãnh làm ruộng. Thậm chí có rất nhiều người còn nói, vị kỳ nhân kia là nông thần ông trời phái xuống.

La Tố biết ngay Chiêu Vũ Đế sẽ hỏi như vậy, nên không chần chừ chút nào, một năm một mười nói lại cái cớ ngày trước mình bịa ra, đương nhiên, trong đó có thêm mắm dặm muối một chút.

"Vị lang trung kia nói, ở phía nam xa xôi kia, bởi vì khí hậu tốt, nên năm nào cũng có thể loại lương thực. Hơn nữa đất đai ở đó còn phi thường phì nhiêu. Một năm có thể loại hai vụ hoặc ba vụ. Chỉ là nơi đó cách xa Trung Nguyên, cho nên dân cư thưa thớt. Ngược lại lãng phí vô ích rất nhiều đất tốt. Dân phụ cũng chỉ là nghe nói, cũng không biết có phải vậy hay không."

Chiêu Vũ Đế hiển nhiên vô cùng hào hứng: "Ngươi nói ở phía nam nước ta có dân chúng sinh sống, đất đai ở đó còn vô cùng thích hợp gieo trồng lương thực?"

"Là." La Tố đáp một tiếng.

Hai mắt Tề vương lóe lên: "Phụ hoàng, nếu ngài có hứng thú, không bằng phái người đi tìm hiểu trước, nếu quả thật như thế, thì hãy biến nó thành đất đai của Đại Chu chúng ta, sau này di chuyển dân chúng qua đó ở, khai hoang trồng trọt, không chừng sẽ trở thành một mảnh đất trù phú của Đại Chu chúng ta."

Chiêu Vũ Đế khẽ gật đầu: "Đúng vậy, ta sẽ phái một đội nhân mã đi tìm hiểu trước. Nếu quả thật giống như lời ngươi nói, Triệu phu nhân người chính là đại công thần đấy."

"Dân phụ không dám kể công, đây là bổn phận của dân phụ."

Chiêu Vũ Đế khoát tay áo, hiển nhiên thái độ đối với La Tố tốt lên rất nhiều, ra hiệu cho phép nàng đứng dậy.

La Tố quy củ đứng lên, không dám nhìn Chiêu Vũ Đế. Trong lòng nàng chỉ muốn mau chóng vượt qua cửa ải này, rồi rời khỏi mảnh đất thị phi này. Nàng thật sự không muốn tiếp xúc cùng mấy người mang nhãn mác hoàng tộc.

Nàng đang âm thầm phỉ nhổ, thì nghe Chiêu Vũ Đế nói: "Khốn cảnh Tây Nam hiện giờ, ngươi có biện pháp gì không?”

Chuyện Tây Nam, La Tố cũng biết. Bởi vì thời gian dài không có một giọt mưa, nên đất đai khô cằn. Đương nhiên, La Tố cũng biết, việc khô hạn này đã diễn ra từ rất lâu rồi, nói cách khác, hạn hán lâu như vậy thì chẳng mấy nữa trời sẽ đổ mưa xuống thôi.

Bất quá không có dự báo thời tiết, nên nàng không dám nói bừa, chỉ có thể cung kính đáp: "Dân phụ muốn nhập gia tuỳ tục, bất quá dân phụ chưa hề đi đến Tây Nam, bởi vậy không biết rõ hoàn cảnh bên đó thế nào nên không dám tùy tiện khoe khoang khoác lác. Nếu có cơ hội đến đó khảo sát một lần, không chừng có thể nghĩ ra một vài biện pháp hữu hiệu."

Khu vực Tây Nam luôn là vết thương nhức nhối trong lòng Chiêu Vũ Đế. Dân phong nơi đó hung hãn, hơn nữa nơi đó cũng là lãnh địa cuối cùng hắn thu phục được. Năm nào cũng xảy ra thiên tai năm nay lại còn có thêm việc dân chúng bạo động. Một đám thần tử trong triều kia không một ai có thể dùng, bên võ tướng ngoại trừ biết cầm binh đánh trận thì cũng chỉ biết hô hào đánh trận, phía quan văn cũng chỉ biết lấy lý phục nhân, không đưa ra được những lời nói hữu ích. Vừa nãy hắn lấy vấn đề kia ra hỏi La Tố, chẳng qua là muốn dò xét một phen mà thôi, cũng không trông chờ nàng có thể đưa ra được đáp án mà hắn cần. Không ngờ phụ nhân này thế nhưng nguyện ý thử một lần.

Hắn cười nói: "Nếu ngươi đã muốn thử, tự nhiên là có vài phần nắm chắc.Có phải vậy không?"

La Tố không ngờ ông hoàng đế này lại phiền toái như vậy, loại chuyện như này còn muốn hỏi rõ ràng như thế. Trong đầu nàng nhanh chóng đảo qua vài con số, cuối cùng nói ra một con số an toàn nhất: "Ba phần nắm chắc."

"Ba phần?" Tròng mắt Chiêu Vũ Đế hơi híp, lấp lóe một tia sáng hưng phấn.

La Tố không nghe ra đây là hắn đang cao hứng, hay mất hứng. Chỉ có thể kiên trì đáp một tiếng: "Đúng vậy, trước mắt chỉ có ba phần." Đương nhiên, ở trong suy nghĩ của La Tố, chỉ cần thấp hơn năm phần, cơ bản là thuộc về không nắm chắc. Vì không muốn đến mức quá khó nhìn cho nên dứt khoát nói ra đáp án ba phần. Bất quá nàng đã đánh giá thấp cổ nhân một chữ ngàn vàng, có nắm chắc chính là có nắm chắc, không nắm chắc chính là không nắm chắc. Nếu hết lần này tới lần khác khẳng định như vậy, trong lòng tự nhiên là có kế sách.

Cho nên sau khi Chiêu Vũ Đế nghe La Tố dứt khoát nói như vậy, trong lòng mãnh liệt dậy sóng, nhưng vì bảo trì uy nghi nên cố trấn định lại: "Ngươi chưa từng nói mạnh miệng?"

Lúc này La Tố nào dám nói có, tiếp tục nói: "Những lời nói của dân phụ đều là thật."

"Hảo, rất tốt!" Giọng nói của Chiêu Vũ Đế cao hơn bình thường. Tề vương đứng bên cạnh tự nhiên biết đây là biểu hiện khi phụ hoàng hắn vui vẻ, khóe môi hắn khẽ giương lên.

"Phụ hoàng, Triệu Từ đang phụng chỉ ở Tây Nam xử lý công chuyện, hiện giờ còn chưa trở về. Nếu lúc này Triệu phu nhân đến đó, thì cũng có người thân chiếu khán."

"Hảo." Chiêu Vũ Đế gật đầu, trên mặt mang theo vài phần khoan khoái, nhìn La Tố cũng nhu hòa hơn nhiều: "Nếu ngươi thật sự có ba phần nắm chắc, trẫm sẽ để ngươi thử một lần. Nếu ngươi thật sự giải quyết được chuyện ở Tây Nam, khiến cho người người Tây Nam ăn no cơm, trẫm liền bất chấp miệng lưỡi thiên hạ, phong ngươi làm đại nông quan."

Trong lòng La Tố chấn động. Đây là muốn cho nữ nhân như nàng làm quan sao?

Ánh mắt Tề vương lóe lóe. 

Lại nghe Chiêu Vũ Đế nói tiếp: "Nhưng nếu như ngươi có nửa điểm không tận tâm tận lực, trẫm..."

"Dân phụ nhất định cúc cung tận tụy, tới chết mới thôi!" La Tố lần nữa phủ phục trên mặt đất vội vàng biểu trưng lòng trung thành.

Nghe phía trên truyền đến tiếng cười khẽ sung sướng, trong lòng La Tố âm thầm bực bội. Vị hoàng đế này thật sự rất giỏi gảy bàn tính; nếu chuyện thành, chứng minh nàng có thể năng lực, nên phong cho nàng cái chức quan, tiếp tục bóc lột sức lao động của nàng. Nếu không làm được chuyện, thì phải đổi một cái mạng.

Dù sao bất kể chuyện có thành hay không, nàng đều thua thiệt.

Đúng là xã hội phong kiến vạn ác. Nhớ năm đó, những giáo sư trong học viện nông nghiệp, người nào không phải là bảo bối được săn đón. Đến chỗ này không chỉ biến thành gia nô, còn phải ngàn ân vạn tạ.

Chiêu Vũ Đế là người thuộc phái hành động, mới ra khỏi phủ Tề vương, đã sai người đưa nàng về Triệu phủ thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi đến Tây Nam.

Bởi vì tình huống đặc thù, cho nên chuyện La Tố đi Tây Nam lần này không nói cho người khác biết, mà chỉ lén lút tiến hành. La Tố xấu bụng nghĩ, có phải tên hoàng đế này sợ nàng không làm được việc, nên mới không cho nói cho người khác biết, đỡ phải đến lúc đó khiến lão nhân gia hắn mất mặt.

Triệu mẫu thấy nàng vội vã thu thập hành lý, hỏi nàng đi nơi nào. Nàng không dám nói thật, chỉ đành nói dối cho qua, nàng nói Triệu Từ muốn xây trư xá ở Tây Nam, biết Triệu gia thôn từng làm qua, cho nên nhờ La Tố đi qua hỗ trợ chỉ điểm một hai. Chuyện này không thể nói cho người khác biết, không thì sẽ làm hỏng danh tiếng của Triệu Từ, nàng dặn đi dặn lại Triệu mẫu không được… nói chuyện này với người khác.

Chuyện có liên quan tới Triệu Từ, Triệu mẫu tự nhiên là kéo kín miệng, còn nhắc nhở nàng đi đường cẩn thận, sau khi đến đó rồi nhớ chăm sóc cho Triệu Từ.

Đây là lần đầu tiên La Tố lên đường đi xa nhà, nhìn hoàn cảnh xa lạ dọc theo đường, trong lòng nàng cảm thấy có chút thê lương, lúc nghĩ về tương lai sau này lại có chút mong đợi.

Cũng may ở đó còn có Triệu Từ, dầu gì cũng là thân nhân của nàng, có thể an tâm chút. Hơn nữa dọc theo đường đi có ám vệ của Hoàng thượng cùng Tề vương hộ tống, bên cạnh có thị vệ của vương phủ, hẳn là không có người nào dám có ý đồ xấu với nàng.

Có sự bảo đảm an toàn, tâm trí La Tố cũng từ từ bình tĩnh lại, coi như chuyến đi lần này là một cuộc du lịch. Trên đường đi thỏa thích nằn nhoài trên cửa sổ xe xem phong cảnh dọc đường.

Mặc dù đường đi xóc nảy không bằng phẳng, cảnh vật cũng không đa dạng, bắt mắt như ở thế giới hiện đại của nàng, nhưng phong cảnh nơi này mang đến sự thuần khiết tự nhiên khiến lòng người nhẹ nhõm khoan khoái.

La Tố vui vẻ ngắm cảnh hai ngày, ngày thứ ba bắt đầu không chịu nổi.

Nàng đúng là đánh giá cao quan lộ của cổ đại. Có nhiều nơi căn bản còn không có đường phẳng, mà đều là đường núi uốn lượn gập ghềnh, một đường lắc lư đi xuống, đầu váng mắt hoa khó chịu hơn cả người ngồi thuyền bị say sóng. 

Sau khi thò mặt ra ngoài cửa sổ nôn ọe một hồi, La Tố xụi lơ ngồi trong xe ngựa. Nhận lấy chén trà nha hoàn Tiểu Lục đưa tới súc miệng sạch sẽ, nàng oán thầm, chẳng lẽ ông trời muốn nàng chưa tới Tây Nam đã chết vì ói sao. Như vậy quá oan uổng đi.