Bản Lĩnh Ngông Thần

Chương 1034




CHƯƠNG 1034

Sở Vĩnh Du cũng nhìn, trong lòng cũng có hơi phập phồng, cuối cùng đã nhìn thấy Long Mộ rồi.

Đứng ở bên ngoài, hoặc nơi cao nhất Long Môn, nhìn về chỗ sâu trong rừng đều không nhìn thấy bức tường đá này, chỉ có đi sâu vào nơi này mới có thể phát giác, cho nên vô cùng quỷ dị, và những gì Vưu Quốc Chương trải qua lúc đầu khi lấy được nước bọt của thần long, đều khiến Sở Vĩnh Du vực dậy 200% tinh thần.

“Đi thôi.”

Đương nhiên khi hai người cẩn thận đi về phía lối vào Long Mộ, bến cảng của Cửu Long Vực, một đại đội người đã đến, trên nhiều chiếc du thuyền, không ngừng có người lục đục đi xuống.

Những người này, đương nhiên chính là gia tộc Thác Bạt trong gia tộc cổ võ ẩn thế.

“Ông nội, Sở Vĩnh Du vậy mà không đi cùng với chúng ta sao? Vậy anh ta sao có thể qua được ải Long Mộ đó?”

Thác Bạt Thiên Địa đứng ở bên cạnh Thác Bạt Dã, tin tức này, gia tộc Thác Bạt đã đều biết.

“Sao vậy? Cháu còn muốn cùng cậu ta tự mình vượt Long Mộ sao? Muốn anh hùng chết trẻ sao? Ông nội mặc kệ Sở Vĩnh Du nghĩ như thế nào, nhưng theo ông thấy, không có gì khác biệt với cửa chết, thông báo cho tất cả mọi người chỉnh đốn tại chỗ, không vào Long Thị.”

“Vâng.”

Nói xong, Thác Bạt Thiên Địa nhìn chị gái Tường Vi chạy phía Văn Khả Hân, trong mắt vụt qua một tia phức tạp, là em trai, anh ta sao có thể không nhìn ra, chị gái của mình đã yêu Sở Vĩnh Du chứ.

“Khả Hân, cô… cô không khuyên anh Sở sao?”

Văn Khả Hân cười khổ.

“Tôi căn bản không có nói ra, cô không phải không biết, người đàn ông bá đạo như Sở Vĩnh Du sẽ bị tôi khuyên được sao?”

Nói đến đây, trong ánh mắt Văn Khả Hân lại bất giác lộ ra một tia ái mộ.

Sự bá đạo của Sở Vĩnh Du, là kiểu không bộc lộ, trong vô hình chung mà tỏa ra, cho nên cô ta mới có thể bị thu hút từ từ.

Nghe thấy lời này, Tường Vi xuất hiện vẻ lo lắng.

“Phải làm sao đây? Nghe ông nội tôi nói, sự nguy hiểm của Long Mộ, cho dù là người của nội vực Cửu Long Vực, không có sự gia trì của lệnh bài, người dám xông vào cũng không có bao nhiêu.”

“Còn có thể làm sao nữa? Cục diện đã như này rồi, chỉ có thể cầu nguyện anh ấy bình an quay về thôi, Tường Vi, cô không phải muốn đi Cửu Long Vực nội vực hay sao? Nếu gặp được Vĩnh Du, nhớ… nhớ bảo anh ấy sớm quay về.”

Tường Vi gật đầu, há miệng muốn nói cái gì đó, nhưng tới cuối vẫn không mở miệng.

Hai cô gái không hẹn mà cùng nhìn về phía khu rừng có tồn tại Long Mộ, tâm trạng cuối cùng như nào, khả năng cũng chỉ có bản thân bọn họ mới biết.

Lúc này, trong Long Mộ, Sở Vĩnh Du và Jessica cẩn thận đi về phía trước.

Đừng thấy từ bên ngoài nhìn vào trong động tối thui, nhưng sau khi đi vào, trên bức tường cứ cách 5m thì có một viên dạ minh châu cỡ lớn, chiếu sáng cả sơn động.

Khi bước đi, hang động dần dần rộng ra, khiến Sở Vĩnh Du cũng càng thêm bất an, không biết tại sao, cứ có một loại cảm giác như vậy.

“Anh Sở, tôi… tôi có hơi sợ.”

Giọng nói của Jessica đột nhiên vang lên, Sở Vĩnh Du nhìn sang, ánh mắt rung lên, quen biết Jessica thời gian dài như vậy rồi, lần đầu tiên nhìn thấy cô ta biểu hiện ra thứ mà phụ nữ nên có, hơn nữa tuyệt đối không phải giả bộ, là thật sự sợ hãi.