Bản Lĩnh Ngông Thần

Chương 235




CHƯƠNG 235: DỰA ANH LÀ CHIẾN THẦN ĐỊA NGỤC

Cách phòng của Phùng Thiên Hạ không xa, vốn dĩ có rất nhiều tù nhân nghe danh mà tới xem.

Lúc đầu Phùng Thiên Hạ từng nói, nếu như thật sự có người có thể thắng ông ta, vậy thì sau này, ông ta sẽ tổ chức một nghi thức chuyển giao, chính là chứng kiến sự sinh ra của thế hệ vương mới, mà bọn họ, chính là đang chờ đợi.”

Lúc này, cánh cửa sắt mở ra, các tu nhân nhìn thấy Sở Vĩnh Du vậy mà ôm Phùng Thiên Hạ đi ra, mặt mày trang nghiêm, bỗng chốc đều ngẩn ra tại chỗ.

“Phùng Thiên Hạ qua đời rồi.”

Sở Vĩnh Du trầm giọng nhả ra mấy từ, tựa như thả xuống một quả bom hạng nặng, khiến tất cả các tù nhân đều run rẩy cơ thể dữ dội.

Bọn họ đương nhiên sẽ không cho rằng là Sở Vĩnh Du đã giết Phùng Thiên Hạ, thứ nhất là trên lôi đài không có mùi thuốc súng nồng nặc như vậy, thứ hai là tử ngục nghiêm cấm giết người.

Phản ứng lại, một vài tù nhân chạy tới, những tù nhân khác lại vội vàng tách sang hai bên, từ từ cúi thấp đầu.

Khi Phùng Thiên Hạ xưng vương, đối với bọn họ trước nay không đàn ép và sỉ nhục, hơn nữa loại võ giả trẻ như kiểu Nhĩ Hải đó, ông ta còn sẽ thường xuyên đi chỉ điểm một hai, cho nên nhận được sự tôn trọng của tất cả mọi người.

Bây giờ, bọn họ như này, cũng là xuất phát từ trong lòng.

Tin tức điên cuồng truyền ra, không ngừng có tù nhân chạy tới nơi này, đều tự giác đứng ở hai bên, cúi đầu, hình thành đội ngũ dài.

Là một kiểu tưởng nhớ, càng là một kiểu tiễn đưa.

Ngụy Phong và Tường Vi tự nhiên cũng biết rồi, chờ đợi ở lối ra của lồng giam tử ngục.

Là đội trưởng, Ngụy Phong là biết bên ngoài có rất nhiều nhân vật lớn đều rất chú ý tới Phùng Thiên Hạ, sự ra đi của một người như này, khác với những tù nhân bình thường, là thật sự xảy ra chuyện lớn.

Sở Vĩnh Du cất từng bước khi sắp tới vị trí cửa ra, Tam Nương đứng sát cánh cửa sắt đột nhiên xoay đầu nói với Ngụy Phong.

“Đội trưởng Ngụy! Tôi có lý do nghi ngờ Phùng Thiên Hạ là bị Sở Vĩnh Du giết hại.”

Hai người bạn đồng hành bên cạnh cũng vội mở miệng nói.

“Không sai, trong phòng giam không có camera, nghi ngờ như này cũng là bình thường.”

“Cộng thêm thực lực của Sở Vĩnh Du mạnh mẽ, khả năng sẽ cho rằng địa vị của Phùng Thiên Hạ ở trong lòng các tù nhân sớm đã cắm sâu, sẽ ảnh hưởng tới việc cậu ta xưng vương xưng bá, cũng là lý do đầy đủ để giết hại Phùng Thiên Hạ.”

Lý luận của ba người, đã gây tra cuộc bàn tán trong phạm vi nhỏ, khiến cho hướng của dư luận dường như bắt đầu có chút lệch lạc.

“Im miệng đi! Ba tên hề các người!”

Đột nhiên, Nhĩ Hải xuất hiện, giọng nói lạnh lùng tới cực điểm, thấy Sở Vĩnh Du không ngừng lại gần, ánh mắt chú mục trên thi thể của Phùng Thiên Hạ, trong lòng có nỗi bi thương vô tận.

“Phùng Thiên Hạ làm người luôn quang minh lỗi lạc, trước giờ không tranh chấp với ai, chưa từng vì địa vị của mình mà đè ép bất kỳ tù nhân nào, lời của người như này nói ra tuyệt đối là nhất ngôn cửu đỉnh, Sở Vĩnh Du có lý do gì phải giết ông ta!”

Nói xong, Nhĩ Hải đột nhiên từ từ hành lễ với Phùng Thiên Hạ.

“Là một tù nhân thấp hèn, tuy không có tư cách đi kính lễ nữa, nhưng tôi vẫn muốn làm như vậy.”

“Vương, đi đường yên nghỉ.”

Cùng với sự kính lễ của Nhĩ Hải, đứng ở hai bên, người đã từng giết địch trên chiến trường, lần lượt giơ tay phải của mình chạm nhẹ vào huyệt thái dương.

“Vương, đi đường yên nghỉ.”

Sắc mặt của ba người Tam Nương rất khó coi, nhưng cũng không dám nói thêm nữa, không ngờ Phùng Thiên Hạ có danh tiếng như này, thậm chí không có ai đi nghi ngờ Phùng Thiên Hạ có khả năng xảy ra tranh chấp với Sở Vĩnh Du mà dẫn tới bị giết.

Tới cửa, giao thi thể của Phùng Thiên Hạ cho Ngụy Phong, Sở Vĩnh Du nói.

“Sắp xếp chỗ để thi thể của Phùng tiền bối, tôi sẽ đích thân xử lý, bây giờ, anh gọi điện cho số này.”

Nhìn tờ giấy mà Sở Vĩnh Du đưa, Ngụy Phong nhất thời không biết nên nói cái gì, nhưng Sở Vĩnh Du tốt nhất gì cũng từng là Chiến Thần Địa Ngục, cũng từng đỏ máu và mồ hôi, gọi cuộc điện thoại, vẫn là không vấn đề.

Trong hải sâu, đều là điện thoại vệ tinh đặc chế, điện thoại bình thường, sao có thể có tín hiệu.

Sau khi Ngụy Phong đi, Sở Vĩnh Du ngoảnh đầu, nhìn ba người Tam Nương nói.

“Ba người, ở lại.”

Một câu này, khiến các tù nhân vốn định rời khỏi, bỗng chốc đều dừng bước chân, ai cũng tò mò, giờ sẽ xảy ra chuyện như nào.

“Sở Vĩnh Du! Vừa rồi Nhĩ Hải đều nói rồi, Phùng Thiên Hạ là vương của các tù nhân, trước giờ chưa từng đè ép, can thiệp vào chuyện của bất kỳ ai, cậu bây giờ quan mới nhậm chức thì hấp tấp muốn cải tổ rồi sao?”

Tam Nương cười lạnh, câu nói này xem như nói trúng nút thắt trong lòng của rất nhiều người, lập tức các kiểu giọng nói đều vang lên.

“Đúng thế, Sở Vĩnh Du, vừa rồi thấy anh ôm thi thể của Phùng Thiên Hạ tới, còn tưởng anh sẽ tôn trọng ông ta chứ, không ngờ nháy mắt thì qua cầu rút ván.”

“Anh nếu như vừa lên làm vương thì phải đá chậu lửa trước, cũng phải hỏi xem tất cả tù nhân chúng tôi có đồng ý hay không.”

“Không sai, cậu thực lực mạnh mẽ, chúng tôi đều không phải là đối thủ, nhưng mất đi ủng hộ như chúng tôi, ngôi vương này của anh, căn bản chính là hữu danh vô thực.”

Từng tiếng nói vang lên, ba người Tam Nương cười lạnh không ngừng.

Oắt con, không tin không thể kích động cảm xúc của những tù nhân này, tốt nhất Sở Vĩnh Du cậu cảm thấy uy nghiêm của mình bị khiêu khích, lỡ tay đánh chết một tù nhân, vậy thì hoàn mỹ rồi.

Sở Vĩnh Du không có trả lời bất cứ câu nào, anh vốn không phải là người của nơi này, đương nhiên sẽ không để tâm tới cảm nhận của những người khác, chỉ nhìn ba người Tam Nương.

Khi Tam Nương chuẩn bị cất bước, Sở Vĩnh Du mới lại nói.

“Tôi đã nói, ba người ở lại, ai di chuyển, đừng trách tôi không khách khí.”

Lời nói bá đạo cất lên, ngay cả Nhĩ Hải đều nhìn không nổi nữa.

“Sở Vĩnh Du, trước đó tôi còn kính phục cậu một chút, bây giờ cách làm của cậu, có hơi quá đáng rồi, cậu nhanh như vậy muốn ra lệnh cho người khác, làm mưa làm gió, vẫn là lấy ra chút bản lĩnh khiến mọi người tin phục trước đi rồi nói tiếp.”

Sở dĩ những người này phản ứng gay gắt lớn như vậy, căn bản chính là vì Phùng Thiên Hạ bây giờ thi thể chưa lạnh thì Sở Vĩnh Du hấp tập muốn ra lệnh rồi, điều này ở trong mắt bọn họ, là một loại khinh nhờn, là một loại khinh nhờn không hề che đậy.

Lời này, Tam Nương cất một bước, đột nhiên Sở Vĩnh Du tung ra một quyền.

Bụp!

Một tiếng vang lớn phát ra, mặt đất trước người Tam Nương bị đánh thủng một cái hố lớn, đã kinh sợ chấn nhiếp tất cả mọi người.

“Sở Vĩnh Du! Cậu vậy mà thật sự dám động thủ? Hơn nữa còn phóng thích Tiên Thiên Chi Khí!”

Tam Nương bị dọa giật mình, cùng là Tiên Thiên võ giả, một kích vừa rồi của Sở Vĩnh Du, cô ta vậy mà không kịp đưa ra bất cứ phản ứng nào, vẫn may chỉ là đánh vào đất, nếu như đánh vào người của cô ta, hậu quả quả thật không dám tin.

Ai cũng không ngờ, Sở Vĩnh Du vậy mà thật sự dám động thủ, nhất thời, những tu nhân đó đều không nói nữa, vừa rồi chỉ là nhất thời không chịu được cảnh thi thể của Phùng Thiên Hạ chưa lạnh, người ta bây giờ thật sự trở nên ngông cuồng, huống chi lại không phải là nhằm vào bọn họ, ai còn muốn đi dây vào.”

Hai người bạn đồng hành của Tam Nương di chuyển bước chân, bỗng đứng cùng chỗ với Tam Nương, một người trong đó nhìn sang thủ vệ đứng ở đằng đó.

“Các anh không quản sao?”

Thủ vệ cười nói.

“Chỉ cần không chết người, chúng tôi không quản.”

Nhận được câu trả lời như thế, Tam Nương tức giận rồi.

“Tốt! Ba chúng tôi bây giờ muốn về phòng giam, ngược lại muốn xem thử Sở Vĩnh Du cậu dựa vào đâu mà hạn chế sự tự do cá nhân của tôi? Thật tưởng rằng là vương của nơi này sao?”

Vừa dứt lời, giọng của Ngụy Phong bỗng vang lên.

“Dựa vào anh ấy là Chiến Thần Địa Ngục!”