Bạn Trai Phá Sản Của Tôi

Chương 25




Trái tim Diệp Tri Chi nhảy dựng lên, trong lòng sinh ra cảnh giác.

Cô quan sát xung quanh một phen, mới đưa tay vặn tay nắm cửa. Vặn không được.

Cửa cũng không bị cạy ra.

Diệp Tri Chi nhẹ thở ra, dùng chìa khóa mở cửa.

Nhưng cô vẫn còn chút nghi ngờ.

Sau khi mở cửa, cô thả nhẹ bước chân, dè dặt đi vào trong, từ huyền quan cho đến phòng khách, cẩn thận quan sát tình huống trong phòng.

Dép lê được đặt ngay ngắn trước tủ giày… vị trí không thay đổi.

Đèn cũng tắt… buổi sáng trước khi ra khỏi cửa cô đã tắt đèn rồi.

Những vật dụng trong phòng khách cũng rất ngay ngắn, đồ vật được sắp xếp gọn gàng, không có chỗ nào khả nghi.

Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động, im lặng đến nỗi có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Trì Trì không chạy ra đón cô như bình thường.

Khi đi ngang qua ổ mèo, cô nhìn vào bên trong, Trì Trì cũng không có trong đó.

Diệp Tri Chi thử kêu một tiếng: “Trì Trì?”

Không ai trả lời.

Cô kêu thêm vài tiếng nữa, phía dưới sô pha mới phát ra tiếng “Meo” rất nhỏ.

Sau đó là một loạt tiếng ma sát va chạm.

Trì Trì ló nửa đầu từ dưới ghế sô pha ra, đề phòng nhìn ngó xung quanh rồi mới chần chờ chui ra ngoài, đi đến bên chân Diệp Tri Chi, ngẩng đầu lớn tiếng kêu với cô.

“Meo~”

Diệp Tri Chi ôm lấy Trì Trì, xoa xoa đầu nó để trấn an, nhịp tim bắt đầu dồn dập.

Trực giác nói với cô rằng, dấu vết cửa bị cạy không phải là ảo giác, quả thật trước đó đã có người đến.

Trước tiên thì Diệp Tri Chi báo cảnh sát.

Cảnh sát nhân dân nhanh chóng đến.

Nhưng chỗ này là một khu dân cư cũ kĩ, khu dân cư nhỏ và hành lang không được trang bị thiết bị theo dõi, lúc đó nhà hàng xóm cũng không ở nhà, hơn nữa tài sản cũng không bị tổn thất, cảnh sát nhân dân chỉ hỏi một chút và ghi chép lại thì đã rời đi.

Sau khi tiễn cảnh sát nhân dân, Diệp Tri Chi khóa trái cửa lại.

Cô ngẫm nghĩ, lại lo lắng kéo một chiếc ghế dài đến ngăn giữa cánh cửa và bức tường.

Trở lại trong phòng, Diệp Tri Chi vừa bình ổn lại nhịp tim, vừa lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho Thịnh Dĩ Nhan.

Điện thoại mới vừa kết nối, giọng nói ù ù của Thịnh Dĩ Nhan truyền đến: “Diệp Tiểu Chi, sao lại gọi điện thoại cho tớ?”

“Chúng ta quả là tâm linh tương thông đó, tớ vừa định nói cho cậu chuyện này, thì cậu đã gọi qua đây. Cậu có biết tại sao cô ả Diệp Nhược Lâm lại đến thành phố A không?”

“Tuần sau ở rạp hát lớn của thành phố A có một buổi hòa nhạc cổ điển, tớ nghe nói, ban tổ chức vốn định mời Giang Lăng làm khách quý, nhưng mà Giang Lăng lại từ chối.”

“Không biết Diệp Nhược Lâm nghe được chuyện này từ đâu, dùng quan hệ gì đó để nhét mình vào hàng khách quý.” Cô ấy vô cùng tức giận: “Còn đăng thông báo lên mạng để bú fame nữ thần của tớ nữa, gì mà “Tiểu Giang Lăng”, “người nối nghiệp”, thật là khiến tớ tức chết mà. Ban tổ chức dám mời cô ta, bộ không sợ cô ta sẽ phá nát buổi hòa nhạc…”

“Nhan Nhan.” Diệp Tri Chi do dự lên tiếng ngắt lời.

Nhận thấy được sự bất thường của cô, Thịnh Dĩ Nhan ngừng lại, giọng nói cũng đè thấp vài phần: “Diệp Tiểu Chi, bên kia của cậu sao vậy?”

“Vừa nãy tớ gặp một chuyện. Chiều nay công ty luật bị cúp điện nên tớ trở về nhà, kết quả…”

Diệp Tri Chi lời ít ý nhiều kể hết sự việc cho cô ấy.

Sau khi Thịnh Dĩ Nhan nghe xong, không khỏi khẽ kêu lên một tiếng: “Đáng sợ quá vậy?”

“Cậu nghi ngờ ai không?”

“Có.” Diệp Tri Chi nói: “Nhưng tớ cũng không thật sự chắc chắn lắm, hơn nữa, hình như bọn họ cũng không lý do gì để làm như vậy. Có thể đó chỉ là ảo giác của tớ…”

“Cho dù là kẻ trộm cạy cửa, chỗ cậu bên kia cũng không an toàn đâu, trước tiên đừng ở đó nữa, đêm nay tạm thời đến nhà của tớ ở một đêm đi.” Thịnh Dĩ Nhan đề nghị nói: “Bây giờ cậu có ở nhà không?”

“Có ở.” Diệp Tri Chi nói.

Thịnh Dĩ Nhan nói: “Tớ đang ở thành phố gần đây, khoảng ba tiếng nữa mới về được. Nếu cậu đã bị theo dõi thì giờ cậu ra khỏi cửa cũng không an toàn đâu.”

Cô ấy ngẫm nghĩ rồi nói: “Vậy đi, cậu cứ ở trong nhà đợi tớ một chút, lát nữa tớ và bạn bè sẽ cùng nhau đến đón cậu, khi nào tới sẽ gọi điện thoại cho cậu.”

“Được.”

Cúp điện thoại, Diệp Tri Chi âm thầm thở phào một hơi.

Nói thật, cô thà rằng đó là kẻ trộm đến thăm dò còn hơn.

Cái nghề luật sư này, thu nhập cao, tính nguy hiểm cũng cao.

Bởi vì thường xuyên phải dính vào các mối quan hệ cá nhân phức tạp, đến khi dính dáng đến các vụ án nguy hiểm, quyền cá nhân của luật sư sẽ bị xâm phạm.

Không ít luật sư đều đã từng bị quấy rối, đe dọa, uy hiếp, trả đũa.

Luật sư của công ty luật Quân Hòa từ trước tới nay, hoặc nhiều hoặc ít đều từng nhận được thư đe dọa.

Năm ngoái luật sư Trần của tổ tố tụng dân sự có tiếp nhận một vụ án ly hôn, nhưng sau khi tòa án phán quyết xong, đương sự bên đối phương bất mãn với phán quyết nên thuê vài tên côn đồ chặn đường anh ta ở bãi đậu xe, đánh anh ta đến nỗi gãy xương bánh chè.

Tuy rằng cuối cùng người kia cũng bị bắt, nhưng luật sư Trần phải nghỉ ngơi đến nửa năm mới ổn lại.

Diệp Tri Chi vẫn luôn cho rằng, tỷ lệ luật sư không tố tụng gặp phải những chuyện này sẽ rất thấp, nhưng hôm nay xem ra… cũng không hẳn đâu.

Nhưng mà cũng có thể chỉ là kẻ trộm muốn vào nhà trộm đồ thôi.

Nhưng dù có là ai thì tóm lại căn phòng này cũng không an toàn.

Diệp Tri Chi vào phòng thu dọn hành lý xong thì còn chưa đến ba giờ chiều.

Vẫn còn thời gian, Diệp Tri Chi quyết định tiếp tục tra cứu tài liệu của tập đoàn mỹ phẩm E-Angla và “Thải Vân Truy Nguyệt”.

Cô cầm tài liệu đã đóng mộc xong vào buổi sáng, ngồi lên sô pha lật xem.

Trì Trì nhảy lên sô pha, đi lên đùi của cô, ôm đuôi của mình chơi đùa một hồi thì ngủ say.

Phòng khách vào buổi chiều chỉ còn lại tiếng lật giấy.

Diệp Tri Chi đang xem một tin tức về cuộc phỏng vấn của Hà Vân Duyệt.

Hà Vân Duyệt: “Chất lượng sản phẩm trên thị trường mỹ phẩm không đồng đều, những sản phẩm kém chất lượng tràn lan, bởi vậy rất nhiều cô gái không có kinh nghiệm đã phải chịu trận, cho nên trong đầu tôi mới nảy ra ý tưởng sáng lập nhãn hiệu “Thải Vân Truy Nguyệt”.”



Hà Vân Duyệt: “Cha của tôi có kinh nghiệm làm OEM sản phẩm mỹ phẩm, còn tôi thuộc chuyên ngành Kỹ thuật hóa học, có sự am hiểu sâu sắc đối với các sản phẩm mỹ phẩm.”



Hà Vân Duyệt: “Ưu thế của chúng tôi chính là có các xưởng gia công của riêng mình. Đúng vậy, mỗi một sản phẩm của công ty chúng tôi đều đến từ các xưởng gia công của riêng mình, hơn nữa xưởng gia công của chúng tôi không hề chấp nhận bất kỳ hình thức OEM nào. Cách điều chế sản phẩm của chúng tôi đều là do tôi và tập đoàn của bản thân tự mình nghiên cứu ra…”



Những lúc yên tĩnh bao giờ cũng rất dễ dàng nhớ về quá khứ.

Diệp Tri Chi chỉ mới nhìn hai trang tài liệu thì đã hoàn toàn thất thần.

… “Có thật là em đã buông bỏ quá khứ rồi không?”

… “Em nói em đã buông bỏ quá khứ, vậy Giang Yến Từ thì sao?”

… “Em buông bỏ cậu ra rồi sao?”

Cô lại vô cớ nhớ đến những lời nói của Diệp Tri Lễ.

Mỗi khi nhớ lại, không hiểu sao những kí ức liên quan đến Giang Yến Từ lại tràn ngập trong đầu.

Lần gặp mặt thứ hai là trên sân bóng rổ của trường học.

Vào tiết thể dục, cô bị Thịnh Dĩ Nhan kéo đến sân bóng để xem các bạn nam trong lớp chơi bóng rổ.

Thịnh Dĩ Nhan kéo cô đến đây còn mình thì chạy mất tăm, nói là đi căn tin mua kem và đồ ăn vặt.

Diệp Tri Chi ngồi ở chỗ khán giả đợi Thịnh Dĩ Nhan quay lại, trong lúc nghỉ ngơi, một nam sinh ở lớp bên cạnh đi về phía cô trong tiếng trêu đùa của đám bạn.

“Xin chào, cậu là Diệp Tri Chi của lớp tám đúng không?”

Diệp Tri Chi ngẩng đầu: “Xin hỏi có việc gì không?”

Nam sinh đỏ mặt nói: “Chuyện là, lát nữa chúng tớ sẽ đấu với lớp của cậu, nếu lát nữa lớp chúng tớ thắng, tớ có thể mời cậu….”

Khóe mắt chợt thoáng nhìn thấy bóng dáng của Giang Yến Từ.

Diệp Tri Chi phản xạ có điều kiện nắm lấy cặp của mình định chuồn đi.

Ai mà ngờ, Giang Yến Từ đi tới, trực tiếp ném cặp của mình vào trong lòng cô.

Đợi Diệp Tri Chi phản ứng lại, trong lòng đã xuất hiện thêm một cái cặp. Cô lập tức nghi hoặc ngẩng đầu: “Gì đây?”

“Cầm giúp tôi.” Giang Yến Từ liếc cô một cái rồi xoay người đối mặt với nam sinh kia, cất giọng lạnh lùng: “Nghe nói cậu chơi bóng rổ rất giỏi? Đấu một trận không?”

Diệp Tri Chi:???

Nam sinh:???

Diệp Tri Chi mờ mịt, nam sinh kia càng mờ mịt hơn.

Sự việc dường như phát triển theo hướng vô cùng quái lạ.

Diệp Tri Chi ôm cặp của Giang Yến Từ, có hơi kinh ngạc nhìn anh đánh cho đám nam sinh thua tơi bời hoa lá. Ngày hôm đó cô đếm vô cùng rõ ràng, trận đấu đó, anh ném vào rổ tổng cộng năm mươi lần.

Trận đấu kết thúc.

Giang Yến Từ ngồi xuống bên cạnh cô, vặn nắp bình nước, uống một ngụm nước.

Diệp Tri Chi hoàn hồn, ôm chặt chiếc cặp trong lòng: “Cậu…”

Nhưng lại nghe anh nói.

“Lần trước cậu phun coca lên đầy người tôi, không phải cậu nên đền cho tôi một bộ quần áo chứ nhỉ?”



Diệp Tri Chi nhắm mắt lại, cố gắng đuổi sự khác thường trong lòng đi, gắng sức dời lực chú ý của mình về đống tài liệu, không nghĩ ngợi tiếp nữa.

Bất tri bất giác, hoàng hôn đã buông xuống, ánh tà của ráng chiều từ cửa sổ chiếu vào, trải một tầng màu ấm áp lên phòng khách.

Mãi đến khi sắc trời chiều rơi xuống trang giấy, ý thức của Diệp Tri Chi mới rời khỏi tài liệu.

Cô liếc nhìn điện thoại, gần sáu giờ chiều.

Nhưng Thịnh Dĩ Nhan vẫn chưa đến.

Ầm ầm!

Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên trong phòng.

Trì Trì bừng tỉnh, chấn kinh nhảy xuống từ trên đùi của cô, chạy vào phía dưới sô pha, trốn trong đó.

Thần kinh của Diệp Tri Chi ngay lập tức căng chặt.

Cô nhảy dựng khỏi sô pha, cảnh giác và đề phòng hỏi bên ngoài cửa: “Nhan Nhan? Là cậu sao?”

Nhưng không ai quan tâm, tiếng đập cửa càng thêm mãnh liệt.

Ầm! Ầm ầm! Ầm ầm ầm!

“Là ai?” Cô cố sức nâng cao giọng lên.

Tiếng đập cửa vẫn không dừng, chiếc ghế chặn sau cửa cũng theo đó mà rung lên, Diệp Tri Chi sợ cửa bị phá mở ra, vội vã chạy lại dùng lưng để chống cho chiếc ghế.

Cửa ở sau lưng rung lên, bất cứ khi nào cũng có thể bị phá mở.

Cô cố nén nỗi sợ hãi lại, báo cảnh sát.

“Rốt cuộc cậu là ai? Tôi đã báo cảnh sát rồi đấy!”

Cúp điện thoại, Diệp Tri Chi quát lớn với phía bên ngoài cửa.

Ầm ầm ầm ầm ầm ầm!

Phản ứng của kẻ ở bên ngoài dường như càng thêm điên cuồng.

Diệp Tri Chi bối rối mở danh bạ ra, gọi điện thoại cho Thịnh Dĩ Nhan.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối

Cô không đợi đối phương lên tiếng, vội vàng nói: “Nhan Nhan, hình như kẻ kia lại đến nữa rồi.”

“Tớ sẽ không cúp điện thoại, cậu hãy nghe động tĩnh bên này của tớ, nếu có gì bất thường thì giúp tớ báo cảnh sát nhé.”

Diệp Tri Chi mở loa ngoài, đặt điện thoại qua một bên. Cô đến sát cửa, một mực chú ý động tĩnh ở bên ngoài.

“Là kẻ nào?!”

Tiếng đập cửa kéo dài rất lâu, đột nhiên Diệp Tri Chi nghe được một tiếng quát chói tai, hình như là hàng xóm đã quay về.

Cuối cùng âm thanh cũng dừng lại. Ngay sau đó có tiếng bước chân dồn dập, bước chân nghe khá hỗn loạn.

Nhưng Diệp Tri Chi không dám có chút buông lỏng nào, vẫn đang cảnh giác chú ý động tĩnh ở bên ngoài.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Không biết qua bao lâu sau, tiếng đập cửa lại vang lên.

“Ai?” Diệp Tri Chi giống như chim sợ cành cong.

“Diệp Tiểu Thu, là tôi.”

Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Giang Yến Từ, một giọng nói giống vậy cũng đồng thời phát ra từ điện thoại trong tay cô.

“Mở cửa đi.”

Diệp Tri Chi sửng sốt, theo bản năng cúi đầu xuống.

Điện thoại vẫn đang gọi.

Trên màn hình điện thoại hiển thị thời gian cuộc gọi: 20:12.

Mà cái tên ở phía trên, không phải “Thịnh Dĩ Nhan”, mà là… “Giang Yến Từ”.

Vừa nãy trong lúc hỗn loạn cô đã gọi cho số của Giang Yến Từ.