Bạn Trai Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Yêu Thương

Chương 24: LÀM SAO ANH CÓ THỂ KHÔNG BIẾT XẤU HỔ NHƯ THẾ?




Edit: Yangda



LÀM SAO ANH CÓ THỂ KHÔNG BIẾT XẤU HỔ NHƯ THẾ?



Lão Chu hít thở mạnh mẽ trong không gian yên tĩnh hồi hộp này, cuối cùng Lâm Phùng cũng phản ứng lại, anh nghiêng đầu nhìn qua, tròng mắt đen nhánh nhìn chằm chằm không nhúc nhích, cực kì lạnh lẽo.


Lâm Phùng xoay người lại, bước tới gần lão Chu.


Anh mấy máy môi, giọng điệu bình thản: "Cảnh sát Chu, nếu anh không có chuyện gì để nói, thì anh về nghỉ ngơi trước đi." Anh hơi nhấn mạnh, tựa như nghiến răng nói, "Tôi cần phải ở đây chăm sóc bạn gái tôi."


Lão Chu đứng hình.


Anh sửng sốt hồi lâu, mới phản ứng lại lời nói của Lâm Phùng, rồi quay sang nhìn biểu cảm trên mặt Lâm Phùng, cũng không giống như là đang nói dối.


Cũng đúng, người có thân phận địa vị như Lâm Phùng, cũng đâu cần thiết phải nói dối với anh.


Lão Chu hít sâu một hơi, vịn ghế đứng lên, cảm giác lạnh lẽo trên ghế, làm bàn tay anh hơi lạnh.


Anh cong khóe môi cười, cười đến chua xót, anh phiền não xoa nhẹ ấn đường, "Giáo sư Lâm, anh yên tâm đi, Tiểu Lộc đã có anh chăm sóc, vậy tôi đi đây."


Lâm Phùng rũ mắt nhìn anh ấy, không nói gì.


Lão Chu xoay người, bỗng nhiên cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ muốn về nhà ngủ một guấc, Trình Lộc đã có Lâm Phùng chăm sóc, cũng không cần phải lắng nữa.


Tiếng bước chân dần đi xa, mày Lâm Phùng lại cau chặt mày.


Ba chữ "Đang giải phẫu" vẫn sáng đèn, rất lâu không tắt, làm cho người ta khó chịu.


Lâm Phùng cảm thấy có lẽ ngày hôm nay là những giây phút gấp gáp nhất đời anh.


Đêm khuya, tiếng động rong bệnh viện vẫn ồn ào như vậy.


Cuối cùng ánh đèn trên đầu cũng đã tắt, Lâm Phùng bước tới, đứng trước mặt bác sĩ, bác sĩ mồ hôi đầy đầu, tháo khẩu trang xuống.


Bác sĩ nhìn Lâm Phùng, hỏi: "Anh là người nhà của vị cảnh sát này?"


Lâm Phùng do dự một chút, thầm nghĩ bạn trai cũ cũng coi như người nhà đu, anh trả lời: "Phải."


Bác sĩ cười, "Yên tâm đi, giải phẫu rất thành công."


Lâm Phùng thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhìn ngóng bên trong, nhưng không thấy được Trình Lộc.


Bác sĩ đã sắp xếp cho Trình Lộc một phòng bệnh, hiện tại cô còn chưa tỉnh dậy, chỉ nằm ở trên giường, im lặng, toàn bộ phòng bệnh chỉ có tiếng máy móc.


Lâm Phùng ngồi bên cạnh giường bệnh của Trùnh Lộc, không có bật đèn cũng không lên tiếng, ánh mắt sâu thẳm, nhìn chằm chằm người đang nằm trên giường bệnh không nói gì.


Một đêm không nhắm mắt nhưng Lâm Phùng cũng không hề buồn ngủ, anh cẩn thận suy nghĩ về tình cảm của bản thân, rõ ràng đã bị Trình Lộc đá, nhưng hiện tại còn ngồi ở chỗ này, đến cuối cùng là vì cái gì?


Anh nhìn kỹ khuôn mặt của Trình Lộc, không giống như vẻ mặt ngày thường, mặt cô hơi tái nhợt, do không bật đèn nơi hơi tối, trong phòng càng thêm âm u, đây không phải là khuôn mặt quá đẹp, nhưng nhìn vào làm cho người khâc cảm thấy thoải mái.


Chính cái người này, đã là mối tình đầu của anh, còn không một chút lưu tình đá anh.


Lâm Phùng dời mắt, trong lòng còn lo lắng cuộc giải phẫu của Tần Văn Hương, tuy rằng trước khi rời đi Trình Lộc không có nhờ vả anh việc gì, nhưng dù sao anh cũng phải thực hiện trách nhiệm của bạn tria cũ.


Anh giúp Trình Lộc chỉnh lại chăn, rồi xoay người đi lên lầu.


Sau một ngày, Tần Văn Hương giải phẫu thành công, ánh mắt bác sĩ khi bước ra phòn giải phẫu không che giấu được ý cười, bọn nhỏ đều mệt muốn chết rồi, ngồi ở bên ngoài phòng giải phẫu ngủ gà ngủ gật, trước tiên anh nhờ y tá chăm sóc Tần Văn Hương giúp, rồi tìm người tới đây đưa bọn nhỏ về cô nhi viện.


————————————————


Cảm giác đầu tiên khi Trình Lộc tỉnh dậy, chính là đau.


Rồi lập tức nghĩ đếnTần Văn Hương.


Cô cố ngồi dậy từ trên giường, sau lưng cảm giác đau muốn chết, cô đau đến mức cắn rách cả môi.


Lúc này, bỗng có một bàn tay đỡ cô, khớp xương rõ ràng, bàn tay này, cô cũng biết.


Trình Lộc ngước mắt nhìn Lâm Phùng, ánh mắt anh lãnh đạm, mím môi, Trình Lộc nhịn không được hỏi: "Giáo sư Lâm, viện trưởng đâu?"


Lâm Phùng trả lời: "Giải phẫu rất thành công."


Trình Lộc nhẹ nhàng thở ra, an ổn nằm trên giường, cả người bắt đầu thấy đau đớn, Lâm Phùng lấy bên trong ngăn kéo thuốc giảm đau đưa cho Trình Lộc, "Thuốc giảm đau."


Trình Lộc nhận lấy, đưa vào miệng nuốt, chẳng được bao lâu, cảm giác đau đớn giảm đi rất nhiều.


Cô lại nhìn về phía Lâm Phùng, nói cảm ơn: "Giáo sư Lâm, cảm ơn anh, thật làm phiền anh."


Lâm Phùng giật giật môi, cũng không trả lời lại.


Lúc trước còn thích anh, anh đi tới đâu cô đi tới đó, bây giờ không thích, cũng chỉ biết nói cảm ơn.


Lâm Phùng mím môi, bỗng nhiên cảm thấy mình thật thiệt thòi.


Trình Lộc bỗng dưng cảm thấy lạnh người, cảm thấy một ánh mắt lạnh buốt đang nhìn mình, cô ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt ấm ức của anh đang hướng về phía cô.


Trình Lộc: "?"


Lâm Phùng với Trình Lộc bốn mắt nhìn nhau, anh thu lại sự ấm ức trong mắt, đứng dậy đi ra ngoài.


Vừa mở cửa, thì đụng phải một người.


La Thứ lui hai bước, nhìn về phía Lâm Phùng, hỏi thăm một tiếng: "Sao giáo sư Lâm ở đây, chị Lộc tỉnh chưa? Em đến thăm chị ấy."


Lâm Phùng nhìn xuống, ngẫm nghĩ thấy La Thứ rất thân với cô, so với bạn trai cũ là anh thì thân thiết hơn rất nhiều, anh càng cảm thấy tủi thân.


Anh xăn tay áo xuống, nhàn nhạt nói: "Tỉnh."


La Thứ vui sướng, bước sang bên phải đi vào phòng bệnh.


Lâm Phùng né sang một bên, để La Thứ đi vào.


La Thứ vừa vào cửa đi lập tức nhào tới mép giường, ngao ngao ngao kêu: "Chị Lộc! Chị Lộc! Chị làm em sợ muốn chết! Hu hu hu hu!"


Một người đàn ông to xác như vậy mà nhào vào ôm mép giường ngao ngao khóc, có chút buồn cười, Trình Lộc không nhịn được phá lên cười, đôi mắt cong cong, chỉ là mặt vẫn còn hơi xanh xao, cười to lên như bây giờ, trông cô càng thêm dịu dàng.


Lâm Phùng nắm chặt góc áo, đi vào tới rót một ly nước sôi để nguội.


La Thứ còn tưởng rằng Lâm Phùng giúp cậu rót, vội vàng duỗi tay nhận, tay Lâm Phùng bỗng chuyển hướng, đưa ly nước tới trước mặt Trình Lộc, giọng nói anh không mặn không nhạt nói: "Uống nước."


Trình Lộc liếc Lâm Phùng một cái, hiện tại đèn sáng, Trình Lộc nhìn thấy biểu cảm của Lâm Phùng có hơi kì lạ.


Cô nhận ly nước trong tay Lâm Phùng, rất ấm, cô uống một hớp, rồi đặt sang một bên.


La Thứ còn lải nhải bên tai nói mấy ngày nay cục cảnh sát xảy ra chuyện gì, Trình Lộc nghiêm túc nghe, lại bỗng nhiên lại cảm nhận được ánh mắt lạnh băng của Lâm Phùng nhìn mình, cô bất giác ngồi thẳng lưng lên.


Lâm Phùng lại ngồi sang một bên gọt táo cho Trình Lộc, gọt được một trái đưa cho Trình Lộc, Trình Lộc bị ánh mắt của Lâm Phùng dọa sợ, nhận lấy cắn một miếng.


Vốn dĩ cô không thích ăn táo, cô cắn một miếng, hơi đáng thương ngẩng đầu nhìn Lâm Phùng, "Có thể không ăn không?"


La Thứ ngồi kế bên trợn mắt nhìn, tay không ngừng chà vào quần.


Giống như cậu vừa phát hiện cái gì rất ghê gớm!


Bình thường Trình Lộc không bao giờ như vậy, tuy rằng dáng người khuôn mặt nhỏ xinh đáng yêu, nhưng tính cách của Trình Lộc tuyệt đối không phải là người dễ trêu, giống như loại làm nũng đáng yêu này, không bao giờ có!


La Thứ vẫn luôn cho rằng, Trình Lộc chính là người phụ nữ cứng như thép!


Nhưng hiện tại, Trình Lộc thấy cô nói chuyện với Lâm Phùng như thế, bỗng nhiên cảm thấy cô giống phụ nữ hơn rồi?


Đôi mắt hạt châu của La Thứ đảo liên hồi, tâm hồn nhiều chuyện cảm thấy rạo rực.


Khóe môi Lâm Phùng không dấu vết cong cong, anh nhận quả táo trong tay Trình Lộc, gật đầu: "Có thể."


Trình Lộc cười, quay đầu muốn tiếp tục nói chuyện với La Thứ, thì nhìn thấy khuôn mặt dại ra của La Thứ, nhịn không được nhíu mày hỏi: "Làm sao vậy?"


La Thứ lấy lại tinh thần, tiếp tục nói chuyện với Trình Lộc, nhưng ánh mắt không ngăn được cứ liếc nhìn Lâm Phùng.


Cậu còn chưa nói xong một câu, phòng bệnh bỗng nhiên vang lên tiếng "Rắc".


La Thứ cùng Trình Lộc cùng nhau nhìn qua, nhìn thấy Lâm Phùng cắn một miếng vào chỗ Trình Lộc vừa cắn.


La Thứ: "?"


Trình Lộc: "???"


Tim Trình Lộc đập thình thịch, so với bình thường nhanh hơn gấp mấy lần, trong lòng La Thứ hoảng loạn cực kỳ, chợt nhìn thấy ánh đen nhánh thâm thúy của Lâm Phùng nhìn mình, bị dọa sợ đến đứng dậy ngay lập tức, gãi đầu nói: "Ha ha, chị Lộc, em đau bụng! Em đi trước đây, lần sau em tới nha!"


"Ai......" Trình Lộc còn lời chưa kịp nói, La Thứ đã co chân chạy ra khỏi phòng bệnh.


Trình Lộc quay đầu nhìn Lâm Phùng, Lâm Phùng coi như không có việc gì tiếp tục ăn táo, còn nói với Trình Lộc: "Quả táo dinh dưỡng giá trị rất cao, giàu có khoáng chất cùng vitamin, hàm lượng Canxi phong phú, ăn táo giúp ta khỏe mạnh."


Trình Lộc mím môi, nhìn chỗ mình vừa cắn trên quả táo, trên mặt hơi nóng lên.


Lâm Phùng sao lại làm như vậy? Mặc dù quả táo giàu dinh dưỡng, muốn ăn táo để khỏe mạnh, nhưng sao lại ăn quả cô vừa ăn chưa, chẳng lẽ làm vậy để La Thứ hiểu lầm?


Trình Lộc ôm đầu, cảm thấy đau đầu cực kỳ, Lâm Phùng không nhanh không chậm ăn hết quả táo, nhìn thời gian, giúp Trình Lộc tắt đèn, nhắc nhở: "10 giờ tối rồi, nên đi ngủ."


Trình Lộc đắp chăn mỏng qua đầu, nhắm mắt, không trả lời Lâm Phùng.


Tiếng bước chân của Lâm Phùng vang lên, cùng với tiếng đóng cửa, Trình Lộc kéo chăn xuống khỏi đầu, có chút hối hận.


Nhưng vì bị thương, nên cảm thấy rất buồn ngủ, nửa tỉnh nửa mê.


Lúc cô đang ngủ, trong đầu còn nghĩ đến chuyện Lâm Phùng ăn táo của cô, trong lòng tất cả đều là Lâm Phùng, giật mình, bên tai như có một tiếng ầm, giọng nói khàn khàn kêu tên cô.


Trình Lộc.


Trình Lộc bỗng nhiên bừng tỉnh, mở to mắt, phòng bệnh không một bóng người.


Giọng nói vừa nãy, hình như là của Lâm Phùng.


Cô nhíu mày suy nghĩ một chút, nhớ tới ngày đó cô vào phòng cấp cứu, hình như Lâm Phùng đã kêu như vậy.


Ngày đó, bên tai cô toàn là những tiếng động ồn ào, chỉ duy nhất giọng nói đó, làm cô cảm thấy thoải mái hơn.


Cô lấy điện thoại đặt một bên, nhìn thời gian, thế mà đã 11 giờ.


Cô mở WeChat ra, tìm tên Lâm Phùng, gửi cho anh một tin nhắn: [ Giáo sư Lâm, cảm ơn, còn có, ngủ ngon ]


Lâm Phùng rất nhanh đã trả lời: [ ngủ trễ không tốt ]


Trình Lộc nhấp môi phá lên cười, cảm thấy Lâm Phùng đúng là ông cụ non, bây giờ so với người trẻ là còn rất sớm.


Cô không trả lời lại, đặt điện thoại sang một bên, nhắm mắt lại, cảm giác buồn ngủ lại đến, rất nhanh cô đã ngủ.


Mà Lâm Phùng đang ở trong nhà, nằm ở trên giường, mất ngủ rất lâu, thẳng đến trời gần sáng, anh mới ngủ.


Ngủ được một lúc, trong đầu toàn là những chuyện kì lạ anh làm, Trình Lộc đã ăn qua quả táo đó, mà anh còn dám cầm quả táo đó tiếp tục ăn?


Làm sao anh có thể không biết xấu hổ như thế?


Càng nghĩ càng cảm thấy mình thật biến thái, trong đầu lại nghĩ đến chuyện khác, nghĩ tới Trình Lộc gửi tin nhắn "Ngủ ngon" cho anh.


Chắc lúc đó cô cười rất tươi, đôi mắt cong cong, thoáng như một vòng trăng rằm, đẹp động lòng người.