Bạn Trai Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Yêu Thương

Chương 38: Tủi thân QAQ




Editor: Vàng Anh

Vụ án lại đi vào ngõ cụt.

Bầu không khí u ám vây quanh cục cảnh sát, từ sau lần Trình Lộc cãi nhau với lão Chu, cả hai đã không nói chuyện với nhau một thời gian dài.

Lão Chu và La Thứ đã đến hiện trường vụ án để điều tra một lần nữa.

Cũng vào lúc này, vụ án bỗng có tiến triển.

La Thứ tìm thấy một con dao gọt hoa quả bên bờ hồ bên ngoài tiểu khu đảo Bách Châu, con dao trùng khớp với vết thương trên người nạn nhân.

Trình Lộc lập tức đi đến, cô chào hỏi qua loa với La Thứ và lão Chu, rồi lập tức đi xem hung khí.

Quả nhiên là trùng khớp với vết thương trí mạng trên người Hướng Đông.

Cô quay đầu nói với La Thứ: "Đưa cho phòng giám định xem xem có vân tay hay không."

La Thứ thu lại vật chứng, bởi vì vụ án có tiển triển, trên mặt cậu không khỏi nở nụ cười, "Chị Lộc, chị nói xem, sao lần trước chúng ta lại không tìm được chứ?"

Trình Lộc mím môi, suy nghĩ một hồi rồi nói: "Ngày hôm đó xả nước sẽ làm hung khí bị trôi, đây là lý do vì sao hung thủ chọn ngày 17 là ngày gây án, vì ngày 18 là ngày xả nước. Chỉ là hung thủ không nghĩ tới, hồ ở đảo Bách Châu này là hồ hình chữ U, hơn nữa cửa thông nước ở đây rất nhỏ, nếu con dao này nằm ngang sẽ không thể đi qua được."

Ánh mắt Trình Lộc bỗng nhiên sáng lên, hồ ở đảo Bách Châu là hồ nhân tạo, nghe nói phong thủy cực tốt, còn thu hút không ít người đến đây mua nhà.

Sau một khoảng thời gian thì hồ sẽ xả nước một lần, nhưng khi xả nước dưới đáy hồ, hung khí giết người đã tình cờ mắc kẹt trong lối đi nên hung khí giết người không trôi ra ngoài.

Nhưng hung thủ tưởng rằng hung khí dã bị trôi đi và bị trôi xuống sông, nhưng không ngờ rằng lưới trời lồng lộng, đã vô tình để lại bằng chứng.

Cục cảnh sát.

Trình Lộc đang đợi báo cáo vật chứng, cô tiếp tục đi kiểm tra camera, cuối cùng cô cũng thấy được thông tin quan trọng trong camera, vào ngày 5 tháng 10 Lý Duẫn đã tới đảo Bách Châu.

Cô lập tức kêu Yến Tử gọi cho bên đảo Bách Châu, hỏi camera ở nhà Hướng Đông bị hư khi nào, Yến Tử nhanh chóng có tin tức.

"Chị Lộc, đã điều tra xong, ngày 6 phát hiện camera bị hư, vậy chắc là ngày 5 bị hư."

Trình Lộc chống càm, viết tên Lý Duẫn lên máy tính.

Cô không tin có chuyện trùng hợp như vây, chân trước Lý Duẫn vừa bước vào nhà Hướng Đông, chân sau camera bị hư, sau đó thì Hướng Đông bị giết?

Nếu như hung thể thật sự là Lý Duẫn, vậy làm cách nào anh ta có thể từ Lan Thành trở lại Lâm Sơn để thực hiện hành vi giết người chứ?

Trình Lộc bị vụ án này hành hạ đến sắp điên mất rồi.

Có điều Trình Lộc cảm thấy cô cần phải tìm Lý Duẫn thẩm vấn một chút.

Cô nghe nói hai hôm trước Lý Duẫn vừa trở lại Lâm Sơn.

Thời tiết cuối tháng 10 nói thay đổi là lập tức thay đôi, buổi sáng trời không lạnh lắm, nhưng đến buổi chiều gió lạnh từng cơn.

Trình Lộc từ cục cảnh sát trực tiếp đến nhà Lý Duẫn, lúc này cô mới có cảm giác lạnh lẽo, lạnh đến mức mũi hơi ửng đỏ.

Cô gõ cửa, Lý Duẫn mở cửa ra.

Lý Duẫn thấy Trình Lộc, hơi sững sốt, "Cảnh sát Trình?"

Trình Lộc gật đầu, "Xin lỗi, tôi muốn tìm anh để hỏi chút chuyện."

Lý Duẫn liếc mắt vào trong phòng rồi đẩy cửa cho Trình Lộc vào.

Vừa đi vào, Trình Lộc đã thấy một người đàn ông, dáng ngồi đàng hoàng nghiêm chỉnh, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng, cho đến khi đối phương nhìn thấy Trình Lộc mới hơi kinh ngạc.

Lý Duẫn giới thiệu, "Cảnh sát Trình, đây là giám đốc công ty chúng tôi..."

Anh ta còn chưa giới thiệu xong đã nghe Lâm Phùng lên tiếng: "Không cần giới thiệu, chúng tôi có quen biết."

Không chỉ là biết, mà còn rất quen thuộc.

Bạn gái cũ đã từng ngủ chung giường có thể không quen?

Trình Lộc cũng không ngờ Lâm Phùng sẽ ở đây, cô đi sang ngồi kế bên Lâm Phùng.

Trình Lộc liếc mắt nhìn Lâm Phùng, hơi bĩu môi, "Giáo sư Lâm phiền anh tránh qua một bên được không? Ở đây tôi có việc phải xử lí."

Lâm Phùng nghe lời Trình Lộc, liền đứng dậy.

Anh đi vòng vo khắp phòng một lúc, cuối cùng đi vào trong thư phòng của Lý Duẫn, Lý Duẫn cũng không nói gì, dù sao Lâm Phùng cũng là giám đốc.

Lý Duẫn nhìn Trình Lộc, thái độ nghiêm chỉnh: "Cảnh sát Trình còn muốn biết gì nữa?"

Trình Lộc trực tiếp hỏi: "Ngày 5 tháng 10 anh đến đảo Bách Châu làm gì?"

Lý Duẫn cụp mắt xuống, "Hôm đó Hướng Đông hẹn tôi nói chuyện một chút."

"Chuyện gì?"

"Chú ý chút chuyện đi Lan Thành, cảnh sát Trình cô cũng biết đó, năng lực làm việc của Hướng Đông hết sức xuất sắc, cũng thường xuyên dành một chút thời gian ra để chỉ dẫn tôi."

Trình Lộc cau mày, "Tại sao lần trước không nói với tôi chuyện đã gặp Hướng Đông?"

Lý Duẫn vuốt tay, "Cảnh sát Trình có hỏi tôi đâu."

Trình Lộc không hỏi tiếp vào vấn đề này nữa mà hỏi câu tiếp theo, "Cảnh sát vẫn không tìm được hung khí, chúng tôi nghi ngờ hung thủ ném hung khí ra hồ, anh có biết hồ thông ra đâu không?"

Lý Duẫn suy nghĩ một hồi, sắp xếp lại ngôn ngữ mới mở miệng trả lời: "Hồ kia thông với sông lớn, muốn kiếm từ hồ thông ra, sợ là mò kim đáy biển, không tìm được."

Trình Lộc giả vờ kinh ngạc, "Thông ra sông lớn hả."

Lý Duẫn gật đầu, "Ừ."

Trình Lộc lại hỏi thêm hai câu không liên quan nữa, để Lý Duẫn không nghi ngờ, Trình Lộc định rời đi.

Mới vừa đi tới cửa, Trình Lộc liền nghe được Lâm Phùng nói chuyện với Lý Duẫn: "Vậy tôi cũng đi đây."

Lý Duẫn khách sáo một chút: "Lâm tổng, ngài muốn ở lại ăn một bữa cơm không?"

Lâm Phùng không ở lại, mà trực tiếp đi tới trước Trình Lộc.

Anh đứng trước mắt Trình Lộc, ánh mắt nhìn xuống nhàn nhạt nói: "Làm gì mà thẫn thờ vậy?"

Trình Lộc lấy lại tinh thần, rời khỏi nhà Lý Duẫn.

Cô đi cùng thang máy với Lâm Phùng.

Trong thang máy, hai người cũng không nói gì, Lâm Phùng hơi căng thẳng siết vạt áo, không biết đã trộm nhìn Trình Lộc bao nhiêu lần, anh lấy hết dũng khí bắt chuyện: "Em nghi ngờ Lý Duẫn?"

Trình Lộc liếc mắt nhìn Lâm Phùng.

Rõ ràng không gặp nhau chưa được bao lâu, nhưng Trình Lộc cảm thấy đã rất lâu, thậm chí hôm nay gặp Lâm Phùng ở nhà Lý Duẫn cô hơi hoảng hốt.

Không đợi Trình Lộc trả lời, Lâm Phùng tiếp tục mở miệng nói: "Chính xác là rất đáng nghi ngờ, hồ ở đảo Bách Châu thông với sông lớn, nhưng lại có rào ngăn, hung khí không thể đi qua được, Chu Nham đã nói với tôi, trước lúc Hướng Đông mua nhà, giới thiệu hồ nước này đặc biệt để thu thập của cải, cho nên chắc chắn Lý Duẫn biết được chuyện hồ này có rào chắn ngăn lại. Anh ta biết chuyện này, sẽ không ngu ngốc ném hung khí vào hồ. Nhưng nếu không phải là anh ta thì tại sao lại nói sai sự thật trước mắt của em?"

Trình Lộc chớp mắt, nghiêng người sang nhìn Lâm Phùng.

Giọng nói cô mang ý cười hỏi: "Anh nghe trộm chúng tôi nói chuyện?"

Lâm Phùng mím môi, sắc mặt quang minh chính đại, anh nén giận phản bác: "Làm sao có thể gọi là nghe lén, chỉ là tôi sợ anh ta thật sự là hung thủ, sẽ làm tổn thương em thì làm sao!"

Anh dùng từ ngữ nghiêm chỉnh, như thể nghe lén là một chuyện hết sức vinh quang.

Gần đây Trình Lộc đã bị tra tấn bởi vụ án, bây giờ cô bị Lâm Phong quấn lấy như vậy, cực kì đau đầu, cô xoa lông mày mệt mỏi dựa vào thang máy.

Cuối cùng thang máy dừng lại ở lầu một, cửa thang máy mở ra, một luồng gió lạnh thổi vào, Trình Lộc không khỏi rùng mình một cái.

Làm sao Lâm Phùng có thể không nhìn ra được trạng thái mệt mỏi của Trình Lộc được, anh bước mấy bước đi theo, ra khỏi tiểu khu của Lý Duẫn, cuối cùng Trình Lộc không nhịn được quay đầu lại nói: "Giáo sư Lâm, phiền anh không đi theo tôi được không? Giờ nào đi học thì anh đi học, nên kiếm tiền thì anh kiếm tiền, anh định lúc nào cũng đi theo tôi hả?"

Lâm Phùng mím môi, đang muốn trả lời lại bị Trình Lộc ngắt lời: "Giáo sự Lâm, lúc trước tôi đã nói rõ ràng với anh rồi, cho dù là như thế nào, giữa chúng ta khác như một trời một vực, vốn dĩ sẽ không có kết quả, anh cũng không cần lúc nào cũng đi theo tôi, nếu không tôi sẽ đánh anh đó."

Trình Lộc giơ quả đấm nhỏ lên, ra vẻ hung hăng.

Trong lòng Lâm Phùng bị những lời nói của Trình Lộc làm cho buồn bã, không nói ra lời chỉ có thể nhìn Trình Lộc lái xe rời đi.

Lúc chia tay anh cũng không muốn quấn lấy Trình Lộc, nhưng nào có hay, cái thân thể này của anh không khống chế được, cứ muốn đến gần Trình Lộc.

Đến khi nhìn Trình Lộc đã đi xa, Lâm Phùng tủi thân nhìn xuống đất.

Hàng lông mi dày và dài thoáng run lên, trông cực kì đáng thương.

Trình Lộc quay lại đồn cảnh sát với tốc độ nhanh nhưng không vượt quá tốc độ cho phép, chưa đầy mười phút cô đã quay lại đồn cảnh sát.

Yến Tử đang ăn mì gói, thấy Trình Lộc đi vào, mừng rỡ đi tới nói: "Chị Lộc, có tin tốt! Có nghi phạm mới!"

"Ai?"

Yến Tử cười: "Đang đi điều tra."

Trình Lộc xị mặt xuống, thật ra trong lòng có chút khó chịu, nhưng cô vẫn cố lên tinh thần nói: "Được, em kêu La Thứ đi điều tra mối quan hệ xung quanh Lý Duẫn, trong tháng gần đây đã tiếp xúc với ai, trừ công việc ở Lan Thành, đã tiếp xúc với người nào, nhất định phải điều tra xong."

"Sao vậy chị, chị Lộc đang nghi ngờ Lý Duẫn hả? Có điều không phải anh ta có đầy đủ chứng cứ ngoại phạm hay sao? Làm sao có thể gây án được?"

"Tạm thời vẫn không biết, chỉ là Lý Duẫn này, chị cảm thấy chắc chắn có vấn đề."

Trình Lộc phất phất tay, thấy lão Chu đi tới đứng đối diện cô, hai người bốn mắt nhìn nhau, Trình Lộc dời mắt.

Đúng là ngày đó tâm trạng cô có hơi buồn bực, lại gặp cái thái độ thờ ơ của lão Chu càng không thể kiềm chế cơn giận, trực tiếp tức giận với anh ta.

Lão Chu bước tới, cười với Trình Lộc chào hỏi: "Tiểu Lộc, sao vậy? Nghe nói em lại đi tìm Lý Duẫn nữa, lần có cũng không có thu hoạch gì đúng không?"

Trình Lộc ngẩng đầu lên nhìn anh ta, kể chuyện hôm nay cho lão Chu.

Cô cũng nghĩ không ra, nếu Lý Duẫn biết cái hồ này không thể tiêu hủy hung khí, nếu anh ta là hung thủ thì tại sao lại ném hung khí ở đó?

Vậy nếu Lý Duẫn thật sự không phải là hung thủ?

Nếu anh ta không phải là hung thủ, thì tại sao lại lừa gạt Trình Lộc chứ?

Nhưng khó giải thích nhất là chứng cứ ngoại phạm của Lý Duẫn, quả thực là không ngờ được.

Trình Lộc cũng khổ não vấn đề chứng cứ ngoại phạm này, nếu Lý Duẫn thật sự là hung thủ, thì làm sao lại có được chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo đến như vậy được? Hoặc là nói, nếu như anh ta là người ra tay?

Trình Lộc suy nghĩ một hồi cũng không có manh mối nào, nên đi gặp nghi phạm mới nhất cùng với Yến Tử.

Yến Tử phát hiện từ sau ngày 7, có một người lạ mặt hay lãng vãng gần đảo Bách Châu, nếu Yến Tử không cẩn thận theo dõi camera giao thông quanh đảo Bách Châu thì chắc là sẽ làm sót người này mất.

Trình Lộc đã cầm tấm hình của người đàn ông thần bí đó đi hỏi quanh người của đảo Bách Châu, xác nhận được rằng, người đàn ông này không phải là người của đảo Bách Châu, cũng không có bất kì thân thích gì ở đây.

Trình Lộc mới để cho La Thứ đi điều tra kĩ hơn.

Kết quả có điều tra được tin tức, nhưng lại là tin cực kì bình thường, người đàn ông này tên là Trần Tân Tinh, chẳng qua mấy ngày đó đến giao hành nhanh ở đảo Bách Châu, không có bất kì quan hệ gì với Hướng Đông, ngay cả mặt mũi cũng chưa từng thấy, chứ nói gì đến động cơ giết người.

Điều này làm cho Yến Tử không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ thật sự là do cô nghĩ nhiều sao.

Đầu tháng mười một, vụ án vẫn không có tiến triển gì.

Điều tra mối quan hệ xung quanh Lý Duẫn tốn một chút thời gian, trên hung khí hoàn toàn không có vân tay, buổi tối Trình Lộc tan việc về nhà, còn chưa tới nhà, lúc cô ngồi trên xe buýt thì nhận được điện thoại của Lâm Phùng.

Lúc trước cô đã lưu số điện thoại của Lâm Phùng, bây giờ chợt nhìn thấy, cô có hơi do dự, dù sao mới hai ngày trước cô đã nói rõ với Lâm Phùng, cũng không biết Lâm Phùng nói gì với cô.

Trình Lộc hơi do dự, lỡ Lâm Phùng có chuyện gì thật thì sao?

Cô nhận máy.

Giọng nói lành lạnh của Lâm Phùng vang bên tai: "Cảnh sát Trình, mấy ngày trước tôi có đi một chuyện đến Lan Thành, có chuyện này tôi muốn nói với em."