Bạn Trai Tôi Là Học Bá

Chương 11: Hoàn




"Anh...... Đừng! Đường Dục Dương, đừng lấy tương lai..."

Đừng vì em mà đánh đổi tương lai của bản thân mình, em không đáng để anh phải lãng phí thanh xuân mình như vậy.

Ánh đèn rơi xuống mặt nước, gió nổi lên những đợt sóng lấp lánh rực rỡ.

Anh cụp mắt xuống nhìn tôi, âm trầm mà dịu dàng.

"Lãng phí sao? Nhưng anh không nghĩ em có thể kéo anh xuống vực sâu không đáy."

"Nhưng dù như vậy thì có sao, anh sẵn sàng vì em mà nỗ lực dù có phải trả một cái giá lớn như thế nào."

Đường Dục Dương là người đầu tiên nói những lời đó với tôi.

Nó còn khá non nớt, ở độ tuổi đó, việc nói ai nỗ lực vì ai có vẻ khá non nớt.

Nhưng cơn gió chiều hè thổi qua mây trôi, dòng suối chảy róc rách dưới cầu đá tựa như mới hôm qua.

Vì vậy, nó bảo tôi chỉ cần nhìn vào những gì ở trước mặt mình.

Hãy đi đến nơi bạn có thể và thực hiện bước đi đó một cách dũng cảm.

Tôi nhẹ nhàng gọi tên anh, anh cúi người xuống một chút, muốn nghe tôi muốn nói gì với anh.

Thế là tôi bước tới và hôn lên khóe miệng anh.

Sau đó tôi nhìn thấy anh ấy, người luôn thoải mái và nhàn nhã, đứng đó một lúc.

Khuôn mặt trắng như ngọc lần đầu tiên đỏ lên một cách đáng ngờ.

Đây có phải là....... cũng ngại ngùng không?

"Khụ Khụ, thôi nào, lần sau hôn, hãy làm cho nó trang trọng hơn nhé."

“Hôn vào miệng, được không?”

Sao trong hoàn cảnh này mà anh vẫn có thể nói những lời xấu hổ vậy?

"...Đường Dục Dương, dù sao em sẽ không để cho anh học lại."

Tôi nhéo vạt áo anh, hung hăng nói.

“Cứ chờ xem, em nhất định sẽ đạt điểm cao khiến anh phải há hốc mồm.”

Anh cười hai tiếng rồi giơ tay xoa đầu tôi.

"Được rồi."

"Dù sao thì em cũng là một nửa “học trò yêu thích” của anh."

"Đừng làm giáo viên như anh mất mặt nhé."

19.

Sau lần tôi và Đường Dục Dương trốn học, kỳ thi tuyển sinh đại học cũng không còn lâu nữa.

Ban đầu chỉ có 9 bài thi thử nhưng để đạt được “điểm tuyệt đối”, nhà trường đã bổ sung thêm một bài thi thử khác.

Trong lần thi thử gần nhất, tôi đã phát huy khá tốt.

Vì thế ít nhất tôi cũng cảm thấy tự tin một chút.

Nhà trường sẽ nghỉ 3 ngày trước kỳ thi tuyển sinh đại học, cho phép học sinh ôn tập độc lập tại nhà.

Tất nhiên, nếu có thắc mắc, học sinh luôn có thể đến trường và hỏi giáo viên.

Tôi hỏi một câu vật lý vào ngày áp chót trước kỳ thi, tình cờ gặp được Đường Dục Dương đang giúp giáo viên sắp xếp phòng thi.

Các bạn học sinh được giới thiệu thậm chí không cần phải thi đầu vào đại học mà chỉ cần lấy lại tấm vé trúng tuyển làm kỷ niệm.

Tôi và anh ấy đang ngồi trên bậc thềm của trường, anh ấy bẻ một khối kẹo trong tay đưa cho tôi ăn.

Đột nhiên tôi nhớ ra lần đầu tiên tôi gặp anh là khi anh lừa dối tôi trong kỳ thi.

Rồi mới gần đây, anh dỗ tôi khóc.

Sao thời gian trôi nhanh quá.

“Nhớ mang theo vé vào cổng, CMND, bút chì 2B, thước tam giác…”

Giọng nói trong trẻo của anh giống như chai soda cam ngâm trong đá mát lạnh.

“Nếu bạn học này là người đầu tiên lao ra khỏi phòng thi bị phỏng vấn thì hãy nói cho phóng viên”.

"Nói rằng bạn rất thích rất thích Đường Dục Dương."

Tôi không nên tin rằng anh ấy có thể nói điều gì nghiêm túc hơn mà.

Anh lại đưa tay ra vuốt tóc tôi.

“Cố lên, đồ ngốc, nhớ điền đáp án vào nhé.”

“…………Em biết."

Nói thật, lúc này tôi không muốn nhìn thấy mặt người nào đó được đề cử Thanh Hoa, không cần thi đại học.

Anh có đẹp trai cỡ nào đều vô dụng.

20.

Sau kỳ thi tuyển sinh đại học là một kỳ nghỉ hè cực kỳ dài.

Cuối cùng chúng tôi đã thoát khỏi xiềng xích của các bài tập, vì vậy tôi và Đường Dục Dương đã chơi đến............có chút buông xõa.

Sau đó lớp tổ chức tiệc tốt nghiệp vào ngày trở lại trường.

Gặp lại những người bạn cùng lớp đã lâu không gặp, tôi nhìn thấy không ít màu sắc xanh đỏ.

Bình thường các cô gái thường mặc đồng phục học sinh hiện tại trang điểm và mặc váy hai dây, liền giống như có cảm giác trưởng thành hơn.

Ăn tối xong, một nhóm người lại đến KTV, bắt chước người lớn nâng ly cạn chén, tôi uống không được mấy vòng, liền có chút không muốn uống.

Tôi lui về phía ghế sofa và thấy Đường Dục Dương đang khoanh tay nhìn tôi.

"Em cũng không có uống bao nhiêu."

Tôi vẫy tay với anh ấy.

"Được rồi, kẻ say rượu nhỏ."

Anh đưa tay ra kéo tôi vào lòng.

"Rõ ràng tối qua có người nào đó ở nhà uống nhiều quá, khóc lóc gọi anh là bố."

Ánh đèn nhấp nháy trong KTV thỉnh thoảng lọt vào tầm mắt của mọi người, tôi có chút khó chịu, rúc vào trong vòng tay anh.

Những ngón tay anh móc vào gấu váy của tôi.

“Là chiếc váy này.”

"Quần áo gì?"

Tôi choáng váng.

"Em đã mặc chiếc váy này vào năm lớp 11 tham gia biểu diễn văn nghệ.”

"Buổi biểu diễn của em được xếp sau buổi biểu diễn của anh. Chúng ta đã gặp nhau ở hậu trường."

“Lúc đó dây váy của em bị lỏng, em lo lắng đến mức suýt khóc.”

“Khi nhìn vào anh đã nghĩ, sao lại có một cô bé lại khóc đáng yêu đến thế”.

Hơi thở nóng hổi của anh phả vào sau tai tôi, làm tôi nhột nhột cả người.

"Hả? Em không nghĩ rằng học kì 2 của năm lớp 11 là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau chứ?"

Anh đẩy chân mình vào giữa hai ch@n tôi, giọng điệu nguy hiểm.

Tôi có chút không chịu nổi.

"Đường, Đường Dục Dương, em tất nhiên nhớ kĩ... Ha ha."

Anh cười khẩy và thả tay ra khỏi tôi.

"Với vẻ ngoài ngốc nghếch của em, nhớ kĩ anh được mới là lạ."

"Quên đi, em không nhớ được."

“Anh sẽ giúp em nhớ lại.”

Trước nhóm người ồn ào, có một người khác nói, kêu chúng tôi nhanh chóng đến chụp ảnh tập thể.

Thế là, bạn sẽ thấy rằng cuộc sống cập ba của mình thực sự đã kết thúc.

Vô số lần muốn thoát khỏi đống bài tập và bài thi trên lớp.

Sẽ không còn những giờ giải lao nằm sấp đi ngủ trong tiếng ồn ào của các bạn học, sẽ không còn những khung cửa sổ để bạn có thể nhìn ra ngoài ngắm hoàng hôn lúc chạng vạng.

Tôi chợt nhớ tới.

Ngày hôm đó, sau khi Đường Dục Dương đánh Trương Phàm Vũ, cuối cùng được chủ nhiệm lớp từ văn phòng thả lại lớp học.

Anh giống như không có chuyện gì ngồi vào vị trí trước mặt tôi, đưa tay muốn sờ đầu tôi.

Tôi thậm chí còn tránh nó.

Anh sững sờ một lúc rồi tiếp tục mỉm cười với tôi.

"Anh đã giúp em trả thù."

Thực sự! lúc đó tôi không biết điều đó.

Đường Dục Dương đã bị trừng phạt, nếu trường học tiếp tục kiên trì, anh có khả năng sẽ bị loại khỏi việc tiến cử.

Nhưng anh ấy chưa bao giờ nói với tôi.

Anh ấy luôn mỉm cười với tôi.

Như ngôi sao vô cùng rực rỡ trong đêm tối của tôi.

Anh ấy quá sáng chói.

Vì vậy, anh ấy đã bỏ lại bóng đêm đen tối của tôi lại phía sau.

(Hết)