Bản Xônat Trốn Hôn (Bản Sonata Đào Hôn)

Chương 51




EDIT BY CHERYL CHEN

Đây là lần đầu tiên Mễ Tình thấy Tiêu Cố mặc trang phục nghiêm chỉnh như vậy, cả người tây trang đen, cực đẹp trai… nhưng cũng giống xã hội đen.

Cô ngây ngốc trong chốc lát, rồi tỉnh cơn mơ đi tới cạnh Tiêu Cố, ngẩng đầu nhìn anh: “Sao anh lại ở đây?”, ăn mặc lại như thế.

Tiêu Cố nhìn kĩ cô một lần, như để xác định xem cô có bị thương không: “Em không sao chứ?”

Mễ Tình lắc đầu, Tiêu Cố khẽ cười như thở phào nhẹ nhõm, vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.

Bố Mễ kéo vai Mễ Tình, cau mày hỏi: “Người này là ai thế?”

Con ngươi Mễ Tình động đậy, đáp: “Là bố của đứa trẻ trong bụng con ạ.”

Tiêu Cố bình tĩnh nhìn cô, chưa nói, mặt bố mẹ Mễ cứng lại.

Bố Mễ kéo Mễ Tình ra đằng sau, rồi bước lên trước một bước, nhìn Tiêu Cố hỏi: “Cháu là con trai Cố Niệm à?”

Tiêu Cố nói: “Vâng ạ.”

Bố Mễ cười lạnh, trong giọng nói mang theo sự đùa cợt chế giễu: “Cố Niệm dạy con trai như thế à? Không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, cũng không biết liêm sỉ.”

Lông mày Tiêu Cố níu lại, Mễ Tình đã không nhịn được mà sấn sổ: “Bố à, dì Cố đã qua đời rồi, bố không tích nổi chút khẩu đức à!”

Khóe miệng bố Mễ giật giật, nuốt lời định nói vào trong họng.

Cố Niệm và ông có chút giao tình. Bà ấy là người học rộng, hiểu lễ nghĩa, dịu dàng động lòng người. Nhiều người đồng trang lứa với họ rất quý mến bà ấy.

Khi đó vì muốn chiếm được nụ cười của bà ấy, bao nhiêu cậu ấm hao tốn tâm tư, nhưng ai ngờ, Cố Niệm sẽ chạy trốn cùng một người đàn ông lỗ mãng. Cố lão gia vì quá tức giận, nên đã buông lời muốn đoạn tuyệt với Cố Niệm.

Cuối cùng quan hệ giữa Cố Niệm và Cố gia không đổ vỡ, không ai biết điều này, nhưng từ đó về sau, không ai còn thấy Cố Niệm nữa.

Không nghĩ rằng đã qua nhiều năm, một lần nghe được tin tức của người xưa, thì đã là tin báo tử.

Đáy lòng bố Mễ dâng lên sự xúc động, nét mặt mẹ Mễ cũng toát ra vẻ buồn rầu. Bà và Cố Niệm giao tình không coi là sâu đậm, nhưng trong lòng bà luôn khâm phục Cố Niệm. Cuộc đời của bọn họ, đừng nói gì đến yêu đương tự do, ngay cả hôn nhân cũng do người lớn làm chủ, khi đó, bà nghe tin Cố Niệm bỏ nhà đến thành phố A, không những kinh ngạc, mà còn mơ ước mình cũng có dũng khí như vậy.

Cho đến khi bà biết tin Mễ Tình đào hôn, tâm trạng bà rất phức tạp, bà thấy phảng phất trên người con gái mình có bóng dáng Cố Niệm năm ấy.

Bà còn hoài nghi, có lẽ do bà quá khâm phục Cố Niệm, nên mới gửi gắm vào Mễ Tình, nuôi dưỡng cô trở nên thế này.

Trong hành lang yên ắng một lúc, bố Mễ tức giận nói: “Cậu đi ra đây với tôi.”

Lời này ông nói với Tiêu Cố. Tiêu Cố vỗ đầu Mễ Tình như trấn án, rồi đi theo ông ra chỗ khác. Mễ Tình thấy hai tên mặc đồ đen cũng đi theo, giật mình trong lòng: “Xì, đây là bệnh viện, mấy anh văn minh một chút đi!”

Ba chọi một, nhìn thế nào cũng là Tiêu Cố chịu thiệt!

Mẹ Mễ kéo tay Mễ Tình, nói với cô: “Chuyện của đàn ông cứ để bọn họ nói, con đứng đây đợi cho mẹ.”

Mễ Tình lộ mặt nhăn nhó, người bị đánh không phải người đàn ông của mẹ, mẹ không xót là đúng rồi.

Mẹ Mễ kéo cô ngồi xuống, nhìn cô hỏi: “Con trai dì Cố tên là gì?”

Mễ Tình nói: “Tiêu Cố, chữ ‘Cố‘ trong ‘không quay đầu‘.”

Cô vẫn nhớ rõ, Tiêu Cố đã nói với cô như thế.

Mâu quang mẹ Mễ khẽ động, bà hơi trầm mặc, xoa đầu Mễ Tình nói: “Nói cho mẹ nghe đi, cậu ấy là người thế nào.”

Nói đến việc khen ngợi bạn trai của mình, Mễ Tình lập tức tỉnh táo tinh thần: “Anh ấy nấu ăn cực ngon, con kể cho mẹ này, Úc thị còn không mời được anh ấy đâu!”

Mẹ Mễ thấy dáng vẻ con gái, bật cười: “Cậu ấy là đầu bếp à?”

“Cũng không hẳn, dù anh ấy học nấu ăn ở Pháp, nhưng khi về anh ấy lại tiếp quản tiệm Xuyến Xuyến của bố, mẹ không biết đâu, việc buôn bán trong tiệm rất tốt, gần đây còn mở chi nhánh mới nữa!”

Mẹ Mễ cười hỏi: “Còn gì không?”

“Còn có… à, thành tích của anh ấy cực tốt, anh ấy tốt nghiệp Đại học Hoàng gia, là sinh viên xuất sắc, nói tiếng Anh còn lưu loát hơn con.” Mễ Tình không biết nghĩ gì mà cười haha.

Mẹ Mễ trầm ngâm rồi hỏi: “Cậu ấy đối tốt với con không?”

“Đương nhiên rồi ạ!” Mễ Tình quay đầu nhìn mẹ, cầm tay bà, nói, “Mẹ, mẹ yên tâm đi, anh ấy đối xử rất tốt với con, anh ấy chịu được tính cách của con, lại còn đẹp trai nữa!”

Cô không tin, bằng gương mặt đẹp trai ngời ngời kia, Tiêu Cố không thuyết phục được mẹ cô.

Mẹ Mễ cúi đầu cười, không nói gì. Con gái bà tính cách ra sao, bà rõ nhất, Mễ Tình dù lớn rồi nhưng vẫn chưa trưởng thành, rất trẻ con, không phải người nào cũng chịu được.

Nếu Mễ Tình có thể ở chung với cậu ấy lâu như thế, thể hiện cậu ấy có đủ kiên trì để bao dung cho Mễ Tình.

Nhưng không biết, sự kiên trì này có thể đến bao giờ.

Bà nghĩ đến đây, kéo tay Mễ Tình khuyên bảo: “Tình Tình, mẹ không ép con gả cho người con không yêu, nhưng nếu con thực sự muốn lâu dài với Tiêu Cố, con không thể cứ tùy hứng như thế, mọi việc trước khi làm hãy nghĩ cho đối phương đã.”

Mễ Tình gật đầu đáp: “Con biết rồi ạ.”

Ở bên kia, bố Mễ và Tiêu Cố đang nói chuyện với tư cách hai người đàn ông.

Bố Mễ nhìn Tiêu Cố, ánh mắt chứa sự trào phúng: “Tiêu tiên sinh có phải luôn tùy tiện thế không? Quen ai hai, ba tháng đã lên giường?”

Tiêu Cố mím môi mỏng, nhìn ông, đáp: “Trước khi kết hôn mà đã phát triển đến bước này, đúng là do cháu thiếu suy nghĩ, nhưng cháu sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn với hành vi của mình, nếu bác đồng ý, cháu có thể đưa Mễ Tình đi đăng kí ngay chiều nay.”

Bố Mễ bật cười: “Há miệng chờ sung hay thế nhỉ, bình thường vẫn thế à?”

Tiêu Cố cụp mắt: “Dù bác có tin hay không, cháu vẫn nói, Mễ Tình là người phụ nữ duy nhất của cháu.”

Bố Mễ trầm mặc nhìn anh, rồi nói: “Chuyện này không còn cách nào kiểm chứng được, mặc kệ cậu nói thế nào, tôi sẽ không gả con gái cho người phóng túng như cậu. Không biết Mễ Tình đã nói cho cậu nghe chưa, nó có hôn ước với Tống gia.”

Tiêu Cố đáp: “Hôm nay cháu tới đây để chào hỏi bác một tiếng, bây giờ cháu đã đến tuổi lập gia đình. Ông ngoại cháu mời bác và dì Mễ đến nhà cháu một chuyến, để sắp xếp hôn sự của cháu và Mễ Tình ạ.”

Bố Mễ híp mắt, bình tĩnh nhìn anh. Tiêu Cố nói: “Cháu biết, bác muốn lập hôn ước giữa Mễ Tình và Tống gia để tìm cho cô ấy một người có thể xử lí công việc của Mễ thị, cháu có thể gánh vác được.”

Bố Mễ trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Vậy thì sao? Lão Tam Tống gia chúng tôi cũng là thanh niên tuấn kiệt, tài năng xuất chúng, ngay cả mặt mũi cũng không thua gì cậu, cậu có gì tốt hơn nó, để tôi chọn cậu mà không chọn nó?”

Tiêu Cố hơi mím môi, khẽ cười: “Cháu tốt hơn cậu ấy ở một điểm, cháu yêu Mễ Tình.”

Mễ Tình vẫn ngồi trên ghế với mẹ, lo lắng cho Tiêu Cố. Nghe được tiếng bước chân, cô lập tức đứng lên, thấy Tiêu Cố chậm rãi đi tới.

Cô chạy thật nhanh, kéo Tiêu Cố quan sát một lượt: “Bố em không đánh anh chứ?”

Tiêu Cố mím môi: “Bố em đánh được anh à?”

Mễ Tình nhìn gương mặt rắm thối của anh, nhịn không được ném cho anh một ánh mắt của vợ nhỏ.

Bố Mễ đi qua hai người đang liếc mắt đưa tình, trầm giọng nói: “Đi thôi.”

Mễ Tình lập tức níu tay Tiêu Cố, nhích lại gần anh. Tiêu Cố cười nhìn cô, xoa đầu cô: “Đi đến Cố gia.”

“Cố gia á?” Mễ Tình nghi hoặc nhìn anh.

“Ừ.” Tiêu Cố chỉ gật đầu, không giải thích gì nhiều. Mễ Tình còn đang mông lung như trong sương mù, đã bị anh kéo đi.

Xe Cố gia và xe Mễ gia đều đỗ ở dưới bệnh viện, Tiêu Cố kéo Mễ Tình định để cô ngồi xe của mình nhưng bị bố Mễ cản lại. Ông nhìn Mễ Tình, vẫn là khuôn mặt đen sì: “Con ngồi xe của nhà đi.”

Mễ Tình ôm lấy Tiêu Cố không muốn buông, bố Mễ nhìn cô như thế, cảm thấy muốn ném luôn cái mặt mo này đi.

Tiêu Cố cười, nhẹ nhàng nắm tay Mễ Tình: “Bác Mễ, bác cứ yên tâm, cháu sẽ không đưa Mễ Tình đi trốn đâu.”

Bố Mễ vẫn cố ý không cho, mẹ Mễ không nỡ, cản bố Mễ lại: “Được rồi, thanh niên người ta nói lời yêu đương, ông cũng đừng tham gia náo nhiệt.”

Bố Mễ giật khóe mắt, bị nhét vào trong xe.

Tiêu Cố để Mễ Tình lên xe trước rồi mới đến mình.

Sau khi cửa xe đóng lại, anh mới lộ ra vẻ mệt mỏi, dùng tay đè huyệt thái dương. Mễ Tình thấy thế, giúp anh xoa bóp: “Anh làm sao thế, mệt lắm à?”

“Ừ…” Tiêu Cố tiện miệng nói, nhưng lại nhớ ra, nghiêng đầu hỏi cô, “Em thực sự mang thai à?”

Mễ Tình cười haha, biểu cảm giảo hoạt. Cô hạ giọng, thì thầm bên tai Tiêu Cố: “Dĩ nhiên không phải rồi, em mua chuộc bác sĩ, để cô ấy giúp em nói dối, có thông minh không?”

Tiêu Cố mở to mắt, nhìn cô ngẫm nghĩ, rồi gõ vào trán cô.

Mễ Tình che trán, hỏi Tiêu Cố: “Sao tự nhiên hôm nay anh lại xuất hiện ở bệnh viện?”

Tiêu Cố nói: “Không phải trùng hợp đâu, anh nhờ người ta hỏi thăm tin tức.”

“À,” Mễ Tình gật đầu, lại bắt đầu tính sổ, “Hôm nay em ở bệnh viện, khó lắm mới tìm được cơ hội gọi điện cho anh, anh lại tắt điện thoại, nói đi, vì sao tắt máy, có phải muốn thẳng tay vứt bỏ em không?”

Tiêu Cố nghe cô nói vậy, móc điện thoại ra, ấn một cái, màn hình không lên.

“Hết pin.” anh tìm ở trên xe một cục sạc, cắm vào điện thoại, tiện tay đè nút mở máy, “Chiều hôm qua sau khi anh đến thành phố C vẫn bận rộn đến tận bây giờ, chưa ngủ phút nào, sao rảnh đến nỗi đi xem điện thoại chứ.”

Sau khi khởi động lại điện thoại, quả nhiên hiện ra hai cuộc gọi nhỡ. Mễ Tình nhìn màn hình, nói: “Chính là số của vị bác sĩ kia, em mượn điện thoại dì ấy gọi cho anh, dì ấy tốt thật.”

Cô nói xong, lấy điện thoại Tiêu Cố, bắt đầu viết tin nhắn: “Lại nói tiếp, vừa nãy không có cơ hội cảm ơn dì ấy, bây giờ gửi tin nhắn mới được.”

Cô gửi tin nhắn cảm ơn, chưa bao lâu, bác sĩ Từ đã trả lời.

Mễ Tình nhìn tin nhắn dì gửi, tay cứng đờ, điện thoại rơi thẳng xuống.

“Sao thế?” Tiêu Cố nghi ngờ nhìn cô, nhặt điện thoại lên.

Cuộc đối thoại trên màn hình đập vào mắt.

“Không cần cảm ơn đâu, dì đâu có giúp cháu, cháu mang thai thật mà.”