Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Chương 112




CHƯƠNG 112


Gió đêm thổi qua, hoa hải đường đúng lúc nở.


Cánh hoa rơi xuống mái tóc cô, cô nhẹ nhàng gỡ xuống, lúm đồng tiền cười lên như hoa.


Ông Trương hài lòng nhìn An Diệc Diệp ở trước mặt, càng nhìn càng thấy thích.


“Thật đáng tiếc.” Ông thở dài.


Bác Lưu và Khúc Kiều cùng quay đầu lại hỏi.


“Sao lại đáng tiếc?”


Ông Trương do dự một lát rồi bối rối nói: “Đáng tiếc con bé đã kết hôn rồi, nếu con bé vẫn chưa kết hôn, thì có thể làm con dâu của ông, con trai ông tốt lắm.”


Ông ta nói, rồi nắm tay An Diệc Diệp không ngừng luyên thuyên.


“Năm nay con trai ông chỉ mới 28 tuổi, toàn bộ công việc trong nhà họ Trương của ông đều do nó quản lý, vừa dịu dàng lại lễ phép, chắc chắn hai đứa sẽ rất hợp nhau, nếu không thì để hôm khác ông cho hai đứa gặp mặt nhé?”


Bác Lưu thấy sắc mặt Khúc Kiều hơi khó coi, thì vội nói với ông ta.


“Ông đừng càn quấy nữa, con bé đã kết hôn rồi, ông đang mong vợ chồng nó gặp trục trặc à?”


Ông Trương hừ lạnh.


“Khúc Chấn Sơ đó đâu thích con bé, còn con trai tôi thì ai ai cũng thích, con trai tôi tốt hơn cậu ta nhiều.”


Mọi người nghe vậy thì đều hiểu hàm ý trong lời nói của ông ta.


Mấy scandal bê bối kia đã lan truyền khắp nơi, ai cũng cảm thấy không đáng thay An Diệc Diệp.


Khúc Chấn Sơ đang định đi vào, thì bỗng nghe thấy câu nói này, nên sắc mặt nhất thời lạnh lẽo.


Không ngờ anh vẫn đang đứng đây, mà cũng có người bắt đầu lên kế hoạch để anh ly hôn ngay trước mặt anh.


Khúc Chấn Sơ nhấc chân đi vào, tới cạnh An Diệc Diệp ngay, rồi ôm eo cô như đang tuyên bố sự chiếm hữu.


An Diệc Diệp ngạc nhiên nhìn anh.


“Khúc Chấn Sơ?”


Khúc Chấn Sơ lạnh mặt nhìn ông Trương, trong mắt hai người đều lóe lên đao kiếm.


Một lúc sau, anh mới từ tốn nói.


“Ông Trương.”


“Hừ!”


Ông Trương hừ lạnh.


“Tôi về đây, có người thật mất hứng.” Ông vẫy tay rồi xoay người định rời đi, nhưng vẫn không quên nhắc nhở An Diệc Diệp: “Nhóc con, cháu đừng quên đấy, hai ngày nữa ông sẽ tới đón cháu.”


“Vâng ạ!”


Đợi ông Trương đi rồi, mấy người khác cũng lần lượt rời đi.


An Diệc Diệp tiễn bọn họ lên xe, lúc quay về thì trong phòng tiệc vẫn còn không ít người.


Là chủ nhân buổi tiệc, cô không thể bỏ đi khi mọi người vẫn còn ở đây.


Nhưng mấy ngày nay, gánh nặng công việc đã khiến cô cực kỳ mệt mỏi.


An Diệc Diệp buồn ngủ đến mức ngáp một tiếng, rồi tìm một góc nào đó ngồi xuống nghỉ ngơi.


Trong thư phòng Khúc Kiều.


Khúc Chấn Sơ lạnh mặt nhìn Khúc Kiều ở trước mặt, như đang nhìn một người xa lạ.