Bảo Bối Của Tam Đại Thiếu Gia Lạnh Lùng

Chương 54




Thiên Vũ nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của Cô mà trái tim co rút lại đau đớn không thôi

-Bảo Bối em đừng như vậy: Thiên Vũ dịu dàng nói ý thức nâng cánh tay lên lau nước mắt cho Cô nhưng bị tay Cô hất ra phũ phàng

-dừng lại đi anh hãy coi nó là quá khứ coi Mã Linh Nhi đã chết rồi,như vậy sẽ tốt hơn: Cô nói giọng nói khó nghe khi vừa khóc vừa nói

-Mã Linh Nhi anh yêu em,em hiểu không: Thiên Vũ hét lên như để cho Cô nghe rõ,Cô lúc đó càng ngỡ ngàng càng khóc to hơn như không muốn nghe lời nói của Thiên Vũ

Cô lắc đầu nói

-không không chỉ là giả dối thôi anh đừng nói nữa: Cô không muốn nghe Thiên Vũ nói nữa,giọng nói cô khẩn cầu yếu ớt van xin Thiên Vũ,trước mắt Cô mờ dần thân thể nhỏ của Cô

từ từ ngã xuống mềm nhũn ra,Thiên Vũ vội chạy đến đỡ Cô

-Bảo Bối em sao vậy,Bảo Bối: Thiên Vũ liên tục gọi Cô nhưng khuôn mặt Cô tái xanh đầy mệt mỏi

Thiên Vũ liền đưa Cô lên xe đi về phía biệt thự riêng của Thiên Vũ mà không ai biết

trong căn phòng toàn màu trắng muốt trên giường Cô nằm nghỉ ở đó,Bác sĩ lữ vừa khám bệnh cho Cô xong đây là Bác sĩ riêng của Thiên Vũ

--Cậu chủ Cô bé không sao chỉ suy dinh dưỡng và thể lực quá yếu Cậu đừng lo lắng,nên bồi bổ cho Cô ; Bác sĩ Lữ nói

-cảm ơn:Thiên Vũ bảo ông ta ra ngoài đóng cánh cửa lại cho đỡ lạnh,trong phòng có một Thiên Vũ và Cô

Thiên Vũ nhẹ nhàng nắm tay Cô,bàn tay nhỏ gầy đi rất nhiều,khuôn mặt Cô hốc hác lại. Thiên Vũ cứ thế nhìn Cô mãi vậy không làm gì sợ Cô biến mất

Trong phòng Thiên Minh một đống bức ảnh một Cô gái trên bàn mà Thiên Minh vừa xem

-Thiếu gia tìm được Cô ấy rồi nhưng Cậu hai đã nhanh hơn chúng ta một bước:

-được ra ngoài đi,: Thiên Minh ra lệnh

trong phòng Thiên Minh xem lại những bức hình sự nhớ nhung trong tim không ngớt

-Em hai em nhanh hơn anh một bước không có nghĩa em ấy là của em: Thiên Minh nhìn vào tấm ảnh của Cô gái đó nói ( tHIÊN mINH anh nguy hiểm hơn em nghĩ)

Thiên Lâm một mình trên phòng hút thuốc khói tỏa ra tạo ra một màu trắng nhẹ nhàng hư ảo,đã tìm ra được Cô nhưng Cô đang ở chỗ anh hai Thiên Lâm không biết

làm cách nào để gặp Cô Thiên Lâm đứng nhìn người con gái trên bức tranh Thiên Lâm cười nhẹ,

Đêm tối thật ảm đạm ở chỗ hai Cậu

Còn Thiên Vũ đêm đó nắm bàn tay gầy gò của Cô mãi,hơi thở của Cô đều đều có chút mệt mỏi lâu rồi Thiên Vũ chưa nắm tay Cô

từ bé Thiên Vũ rất muốn nắm bàn tay bụ bẫm nhỏ bé của Cô đi mong suốt cuộc đời được như thế

(_