Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 476: Nhớ lại mới tốt đẹp (2/3)




/3)

Edit: minhhy299

Uyển Tình xem qua, chỉ thấy Miểu Miểu và người nhà cùng rời đi.

Buổi tối, Từ Trọng nằm trên mặt đất, lăn lộn khó ngủ. Đêm dài yên tĩnh, Uyển Tình nghe anh vẫn xoay người, hỏi: “Anh và Miểu Miểu sao lại thế này?”

Từ Trọng sửng sốt: “Em còn chưa ngủ? Ầm ỹ đến em?”

“Còn sớm mà, anh nghe, mẹ bọn họ còn đang rửa chén.”

Từ Trọng thở dài, nằm ngang trên mặt đất, lôi kéo chăn trên người: “Miểu Miểu là mối tình đầu của anh.”

“Em đã đoán là như thế này.”

“Miểu Miểu rất thông minh, cô là nghiên cứu sinh.” Dừng một chút, “Người cũng rất được.”

Uyển Tình vỗ đứa nhỏ, không khí lặng im chỉ chốc lát, mở miệng hỏi: “Vì sao chia tay?”

Từ Trọng vừa vặn nói, lại dừng lại, trầm mặc nửa ngày: “Cô...... Rất cao.”

“A?”

“Bọn anh bắt đầu từ tốt nghiệp trung học. Cô vốn thấp hơi anh, một người nữ sinh rất nhỏ nhắn, kết quả lớp 11 đột nhiên to con, bộ dạng cao hơn anh nữa! Anh...... Bọn anh liền chia tay.”

“A?!” Uyển Tình kinh ngạc nửa ngày, nhịn không được cười rộ lên, cười đến thật sự là nhịn không được, âm thanh nhẹ nhàng thật xa.

Từ Trọng nghẹn nửa ngày, chờ cô dừng lại mới lẩm bẩm nói: “Có cái gì buồn cười?”

Uyển Tình ho khan hai tiếng: “Em thấy anh cao hơn cô ấy mà?”

“Sau đó anh lại cao lên......” Từ Trọng rầu rĩ nói.

Uyển Tình tiếp tục buồn cười, thật sự là nhịn không được, người này quá khôi hài. Cô vừa cười vừa hỏi: “Các người không hợp lại?”

“Cô thi đậu Bắc Đại.” Từ Trọng nói, “Anh học lại một năm, thi đỗ học viện cảnh sát.”

Uyển Tình yên tĩnh xuống.

Anh nói: “May mắn sớm chia tay. Bất quá khi đó Miểu Miểu mất hứng, về nhà nói cho anh của cô, anh họ cô, nam nhân nhà bọn họ một đống lớn, người người thân thể khoẻ mạnh, đặt anh tại ruộng lúa cửa thôn đánh một trận.”

Uyển Tình há mồm, không nói chuyện.

“Nắm tay bọn họ cứng quá......” Anh đột nhiên cười một tiếng, “Còn trẻ hết sức lông bông mà, vài cái bọn anh cả người là bùn, sau đó Miểu Miểu khóc chạy tới kéo bọn anh ra, mọi người trong hai tiểu đội bị kinh động......”

“Anh còn thích cô sao?” Uyển Tình hỏi.

Từ Trọng dừng lại, xoay người đưa lưng về phía cô: “Còn nói cái này làm cái gì? Nhớ lại mới tốt đẹp.”

Uyển Tình cười, trong lúc đó bọn họ xác thực rất đẹp. Bọn họ thế này mới là mối tình đầu, mà cô và Mục Thiên Dương trong lúc đó...... Không có trí nhớ thuộc loại thanh xuân nên có. Thiên Dương...... Cô đột nhiên rất nhớ anh, cũng thật hận anh.

Từ Trọng ngày hôm sau đã muốn quay về thị trấn, tuy rằng thời tiết lạnh dần, nhưng hai người ở một phòng thật sự không tiện. Mẹ Từ nổi trận lôi đình với anh: “Thật vất vả mới được nghỉ, không cùng Uyển Tình, chỉ biết làm việc! Hai ngày nữa là Trung thu đấy, con dám đi?”

Từ Trọng lập tức không dám đi rồi, vâng mệnh mang theo Uyển Tình đi dạo phố, chạng vạng còn muốn mang cô lên núi tản bộ, hô hấp không khí mới mẻ.

Một hôm ở đồng ruộng nhìn thấy Miểu Miểu, cái mỹ nữ cao học qua đại học này, cư nhiên kéo ống quần, mang theo hai đứa trẻ bắt tôm ở trong ruộng.

Uyển Tình đầy ngạc nhiên nhìn cô, cảm thấy cái này thật sự là bất khả tư nghị. Vẻ đẹp gì mới được gọi là mỹ nữ đây, dám không bị hạn chế như vậy mới là mỹ nữ chân chính.

Miểu Miểu đã có chút xấu hổ.

Cô vốn là một người bình thường, không vì vậy mà xấu hổ, nhưng ai kêu Uyển Tình là vợ của Từ Trọng! Nữ nhân ghét nhất hai loại người nào? Bạn gái bây giờ của bạn trai trước, bạn gái trước của bạn trai hiện nay! Cô không xấu xa như vậy, đối với Uyển Tình tuy rằng không tính là chán ghét, nhưng trong lòng luôn có hơi không thích.

Hơn nữa Từ Trọng là một người thật tốt nha, lúc trước cô quen anh, vụng trộm hỏi qua anh của cô, anh của cô nói có thể, đáng tin cả đời. Kết quả đảo mắt người này liền lấy một cái lý do dở khóc dở cười chia tay với cô, làm cô thật tức giận nha...... Về nhà liền mắng anh của cô không có ánh mắt!

Anh của cô cũng nổi cáu lên —— Ông đây nhìn người luôn luôn chuẩn, thằng nhóc Từ Trọng này động kinh, đập vỡ chiêu bài của ông đây nha! Vì thế hai anh em trong nhà thét to một tiếng, tóm Từ Trọng đánh một trận! Từ Trọng đến nay chỉ nghĩ anh bị đánh là vì bỏ Miểu Miểu, không biết còn ngầm đắc tội anh của Miểu Miểu —— đó là một cái người bụng dạ đen tối.

Miểu Miểu từ trong ruộng đứng lên, rửa tay ôm đứa nhỏ tới đây —— thấy Từ Trọng ôm cả người cứng ngắc, phỏng chừng là vừa bắt chước đi?

Từ Trọng đưa đứa nhỏ cho cô, vừa vặn tự mình tạm nghỉ, sau đó nhìn hai chân cô trống trơn, móng tay trên cư nhiên sơn màu tím. Anh không quen nhìn nữ nhân khác sơn móng tay, lại cảm thấy cô khó chịu, nhịn không được đưa mắt qua một bên, nói: “Không mang giày cũng không sợ cảm lạnh?”

Miểu Miểu nói: “Ông ngoại tôi là thầy thuốc.”

Từ Trọng quay đầu nói với Uyển Tình: “Ông ngoại Miểu Miểu là bác sĩ trung y nổi tiếng ở chỗ chúng ta.”

Miểu Miểu nói: “Anh có thời gian, mang Uyển Tình đi qua để ông ấy bắt mạch. Tôi cảm thấy ông ngoại tôi vẫn rất lợi hại, nữ nhân sinh con, cần bồi bổ chậm rãi, bồi bổ từ căn bản, xem trung y đáng tin hơn.”

Từ Trọng gật đầu.

Miểu Miểu trả đứa nhỏ lại anh: “Tôi trở về, ba mẹ tôi có lẽ chờ tôi ăn cơm.”

Từ Trọng lưu luyến nhìn cô rời đi.

Miểu Miểu xách theo một đôi giày xăng ̣đan, bước trên con đường phía trước sân cỏ, bỗng nhiên quay đầu nói: “Nghe nói Uyển Tình mới trở về không bao lâu, còn chắc chưa tới ngọn núi nhìn qua? Tôi còn vài ngày mới đi, muốn cùng đi hay không? Tôi cũng đã lâu không đi qua.”

Từ Trọng liếc mắt nhìn Uyển Tình một cái, nói với cô: “Đi.” Miểu Miểu xinh đẹp nở nụ cười một chút, xoay người mang theo đứa nhỏ rời đi.

Uyển Tình thực hâm mộ cô, cảm thấy cô có một cổ khí chất tiêu sái, mà chính mình không có. Cô tán thưởng tự đáy lòng: “Cô thật sự là càng xem càng xinh đẹp.”

Từ Trọng trầm mặc.

Uyển Tình trừng anh một cái: “Lúc trước đầu óc anh động kinh à?”

Từ Trọng ủy khuất, quyệt miệng: “Chính là động kinh!” Thở dài còn nói, “Bất quá anh cũng không hối hận, cô lợi hại như vậy, anh không xứng với cô, sớm hay muộn sẽ......” Chia tay.

Uyển Tình nói: “Em cảm thấy cô không phải người như vậy. Nếu cô phải, không phải là anh không xứng với cô, mà là cô không xứng với anh.”

Từ Trọng sửng sốt, ngẩng đầu nhìn cô.

Cô xoay người trở về đi, hỏi: “Cô vừa mới nói đi ngọn núi, là ngọn núi gì?”

“À!” Từ Trọng lập tức nói với cô, bọn họ nơi này tuy rằng không thể khai phá du lịch, không tính là khu phong cảnh, nhưng là là khu bảo hộ tự nhiên.”Bởi vì không có khai phá, đường núi đều không có, không dễ đi lắm, bất quá có mấy cái địa phương mọi người thường xuyên đi chơi. Bình thường có người đến từ trung tâm trợ giúp du lịch, sẽ đi vào trong, bên trong khả năng gặp nguy hiểm. Anh lần đầu tiên gặp em, liền nghĩ đến em là muốn vào núi qua đêm.”

“Thì ra là thế.” Uyển Tình bừng tỉnh đại ngộ, “Em thấy trên đường bán thảo dược rất nhiều, nói là vào núi lấy, chính là chỗ đó sao?”

“Đúng vậy. Ngọn núi rất nhiều thuốc, cũng có động vật quý hiếm, thường xuyên bị săn trộm.”

Uyển Tình nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt lời anh nói, hỏi: “Có hổ?”

“Ừ, thế hệ trước có người gặp qua, bất quá đã muốn rất nhiều năm không có gì.”

Uyển Tình thở dài: “Em còn tưởng rằng anh làm em sợ.”

“Em cũng không phải đào phạm, anh hù dọa em làm gì chứ?”

“Cũng chưa có động tĩnh, anh vẫn là làm em sợ nha.”

Từ Trọng nói đến đây, tràn đầy buồn bực: “Hai năm trước có người nhìn đến dấu chân, nhưng chúng ta tưởng lúc trước quốc gia lừa muốn khai phá, tăng nhân lực bổ sung, cũng không trông nom, nói nơi này của chúng ta là cái khu bảo hộ hàng đầu đã muốn đủ, không cần nghĩ nhiều. Chúng ta sống ở đây nhiều thế hệ, luôn luon muốn nơi này tốt.”

/3)

Uyển Tình nghe xong câu này, đột nhiên cảm thấy trước kia bản thân biết rất ít, chỉ biết Từ Khả Vy, Mục Thiên Dương, so ra đều kém những người nơi này. Cô nói: “Bên trong còn có những cái khác, không có con hổ cũng nên bảo vệ.”

“Là phải bảo vệ, bất quá so với núi Trường Bạch, thì nơi này tính là cái gì? Nơi này có vài người kiểm lâm, nhưng ở cố định một chỗ, không nhìn được nơi khác. Mỗi lần gặp phải kẻ săn trộm, đều tạm thời báo nguy, cảnh sát tới chậm, là người dân chúng ta phải đuổi theo. Người dân lại không có vũ khí tương xứng, kẻ săn trộm rất tàn nhẫn, cho nên rất nguy hiểm.”

Uyển Tình thở dài.

Từ Trọng nghĩ đã phiền đến cô, nói: “Bất quá lần trước khi anh trai của Miểu Miểu trở về, nói sẽ tìn người đến đánh giá một chút, xem có thể khai phá để phát triển du lịch hay không. Nếu muốn làm, nhất định sẽ kinh động đến bên trên, đến lúc đó tự nhiên sẽ quy hoạch một lần.”

Uyển Tình nói: “Kỳ thật khai phá cũng chưa chắc đã tốt, có người địa phương, sẽ có người phá hư.”

Từ Trọng điểm đầu: “Anh cũng nghĩ như vậy. Thiên nhiên, có như thế nào nên như thế nào. Hiện tại có kẻ săn trộm gây thiệt hại, nếu như thực sự muốn xây dựng khu du lịch, người đến du lịch càng nhiều, mọi người không có ý thức giữ gìn, loại phá hoại này càng khủng bố hơn.”

Sau tết Trung thu, Từ Trọng mang Uyển Tình đi dạo phố đụng phải Miểu Miểu, Miểu Miểu gọi hỏi: “Muốn đi chơi sao?”

Từ Trọng liếc mắt nhìn Uyển Tình một cái, nói” “Cô ấy mang theo đứa nhỏ chỉ sợ không có phương tiện, trên núi có muỗi, đứa nhỏ không thể bị cắn.”

“Thật ra là anh đau lòng đi.” Miểu Miểu bĩu môi, “Anh mang Uyển Tình đến nhà bà ngoại của anh sao?”

Từ Trọng sửng sốt: “Mẹ tôi mang cô ấy tới đó.”

“Chính mình không mang đi.” Miểu Miểu liếc mắt nhìn anh một cái, không tự giác hiện ra phong tình vạn chủng, đi rồi.

Buổi tối ở nhà, mẹ Từ thừa dịp Uyển Tình cho đứa bé bú, gọi Từ Trọng vào bếp, vừa vào liền muốn hành hung: “Con đã có Uyển Tình, vì sao còn liếc mắt đưa tình với Miểu Miểu? Ngày đó lúc làm tiệc rượu mẹ liền phát hiện, tiểu tử con không học ngoan!”

Từ Trọng nghen họng, một câu cũng không nói. Mẹ Từ cảm thấy là anh đang thừa nhận, nhất thời đánh lên, anh chạy trối chết, ngày hôm sau liền mang Uyển tình đi thăm bà ngoại.

Uyển Tình không muốn quá thân cận với người thân của anh, nhưng người thân như bà ngoại, thì bắt buộc phải tới một lần đi? Vừa đi chợ trở về, mẹ Từ tùy ý kiểm tra lại những thứ cần mang đi, anh không có nhà, nhưng vẫn về kịp để đưa cô đi.

Bà ngoại của Từ Trọng ở xa một chút, mặc dù không ở sâu trong núi, nhưng lại ở bìa rừng, xung quanh cũng có mấy chỗ phong cảnh mỹ lệ. Anh mang Uyển Tình theo, đầu tiên đi bằng thuyền, sau đó tiếp tục đi đường, Uyển Tình bị sự chênh vênh thuyền nhỏ làm cho choáng váng, nhưng phong cảnh xung quanh thật sự dị thường, đè xuống khó chịu để đi.

Từ Trọng nói: “Miểu Miểu cũng ở chỗ bà ngoại, chỉ cách chỗ của bà ngoại mấy ruộng lúa.” Hôm qua Miểu Miểu hỏi bà ngoại anh, trực giác cho anh biết hôm nay Miểu Miểu cũng sẽ tới, thật sự là có cảm giác hẹn hò vụng trộm. Nhất thời anh cảm thấy bừng sáng.

Uyển Tình cười nói: “Các người vẫn là thanh mai trúc mã.”

Từ Trọng xấu hổ không nói lời nào.

Uyển Tình nói: “Anh có thể theo đuổi cô ấy.”

Từ Trọng lặng đi một chút, nói: “Đừng nói giỡn!”

Đến nhà bà ngoại ăn cơm trưa, còn có hàng xóm xung quanh, bà ngoại Miểu Miểu cũng tới, còn dẫn theo Miểu Miểu. Tâm tư Từ Trong quái dị, anh thực sự đến hen hò sao? Bất quá Miểu Miểu không hẹn hò với anh, nói chuyện với bà ngoại anh một chút rồi bước đi.

Bà ngoại anh nói: “Đứa nhỏ này đã rất nhiều năm không gặp, nói là đi học ở đại học Bắc Kinh? Ai nha, đã quên hỏi nó ở đó như thế nào!”

Từ Trọng cười nói: “Chính là giống như trên TV.”

Chạng vạng lúc trở về bọn họ cùng Miểu Miểu có chung một đoạn đường. Vừa đi, vừa nói chuyện phiếm, nói về tình hình bảo vệ thiên nhiên, Từ Trọng nói: “Nghe nói trên ngọn núi còn có cổ mộ!” Còn có mấy cái truyền thuyết.

Uyển Tình nói: “Chuyện này không thể nào đâu? Nơi này lại không phải là nơi bắt nguồn của nền văn minh nào, hoặc là nơi ở của vương hầu hoàng thất nào, không có khả năng có cổ mộ. Nếu thật có, thì sẽ là loại Kim Sa, không phải khiếp sợ giới khảo cổ, mà là khiếp sợ toàn bộ thế giới.”

Miểu Miểu gật đầu: “Vợ anh nói đúng!”

“Ngô…….” Từ Trọng nhức đầu, “Em nhất định là đọc rất nhiều sách, hiểu biết thật nhiều.”

Uyển Tình sửng sốt: “Đại học cũng cũng chưa học xong đâu…….” Chưa làm bào lưu kết quả đã đến đây, ai!

Miểu Miểu nghe xong, khiêu mi: “Cô học đại học năm mấy rồi?”

Uyển Tình xấu hổ cười, không nói lời nào.

Miểu Miểu dừng một chút, có phải làm cho cô hiểu nhầm hay không? Cô không có ý khinh thường cô ấy, chỉ là tò mò “Đại học còn chưa học xong”__nếu học, làm sao có thể không học xong? Bất quá, cô cũng lười giải thích, tay đúi trong túi quần, đi chậm rì rì.

Từ Trọng liếc mắt nhìn cô một cái, cảm thấy lúc trước quả thật động kinh. Nếu phân biệt được rõ ràng, không chừng bây giờ còn cùng một chỗ…..Miểu Miểu là một cô gái tốt, mới sẽ không coi thường anh.

Chấm dứt ngày nghỉ, Từ trọng trở về thị trấn, trước khi anh đi một ngày. Miểu Miểu cũng muốn đi, nhưng đi trễ hai ngày so với anh. Trước khi đi, cô đến thăm Uyển Tình, bế đứa nhỏ, sau đó thản nhiên nói: “Từ Trọng là một người tốt, cô cần phải thật tốt quý trọng……” Âm thanh khi nói xong còn có điểm run.

Uyển Tình tưởng, cô ấy vẫn thích Từ Trọng.

Sau khi cô cáo từ, Uyển Tình ở ban công nhìn, thấy bóng dáng của cô đi về phía rừng trúc, đột nhiên đưa tay lên ôm mặt, phỏng chừng là khóc, đang lau nước mắt đi?

Trong lòng Uyển Tình đột nhiên khó chịu, nếu như không có cô, bọn họ có phải sẽ hợp lại hay không?

Nghỉ dài hạn chấm dứt, Uyển Tình khôi phục như những ngày trước đây. Chung quy cô không quá quen thuộc xung quanh, cũng không dám quen thuộc, cho nên im lặng, có điểm cô tịch. Chăm sóc đứa nhỏ, đã có mẹ Từ giúp đỡ, thậm chí bà nội Từ cũng giúp đỡ, cũng không quá vất vả.

Từ Trọng quay về sẽ bất tiện, nên cũng không dám trở lại, mẹ Từ phải thúc dục, thì cứ cách hai tuần anh về một lần. Trời càng ngày càng lạnh, chỉ đắp bằng chăn nằm trên sàn thì không đủ ấm, sẽ cảm lạnh, Uyển Tình cảm thấy ngượng ngùng, nhưng lại không có khả năng bảo anh lên trên giường ngủ.

Trời không quá lạnh thì có thể miễn cưỡng chấp nhận, Từ Trọng có thể tốt, không sao cả. Nhưng nếu lại lạnh hơn, thì không được, Uyển Tình bắt đầu suy nghĩ biện pháp, tổng yếu phải nói với mẹ Từ lấy hai cái chăn nữa mới tốt.

Sau đó có một ngày, Leng Keng và Đường Đường ngủ trưa, ngủ ngủ, hai đứa nhỏ nghiêng người, từ trên giường lăn xuống. Hoàn hảo cả người nhuyễn, mặc dày, ngã không có việc gì. Nhưng mà Uyển Tình vẫn lo lắng, ban ngày hoàn hảo, tận lực để hai đứa nhỏ ở giữa, lại muốn trở mình, muốn trở mình ngã xuống dưới sàn cũng phải quay một vòng, cô có thể phát hiện đúng lúc. Nhưng buổi tối lại không được, cô ngủ ở giữa, hai đứa nhỏ ở hai bên, nửa đếm như vậy sẽ rất sợ hãi.

Cô không có kinh nghiệm, nói cho mẹ Từ. Mẹ Từ lặng đi một chút__Trước kia chiếc giường có mép giường, đừng nói đứa nhỏ, người lớn cũng không ngã xuống được, thật sự là chưa bao giờ gặp tình huống như thế này. Sau đó lại đi đến bến giường trải chăn ra, mẹ Từ sợ chạm vào đứa nhỏ, những chiếc chăn không cần đến đều mang tới đây, đợi hai đứa nhỏ ngã xuống cũng không sợ đau.

Chờ Từ Trọng trở về, chăn cuối cùng cũng đủ.

Uyển Tình thở ra, nói với hai đứa nhỏ: “Các con cũng biết báo ân a?”