Bảo Bối, Em Đang Quyến Rũ Anh

Chương 14: Đùa giỡn cùng bị đùa giỡn




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hành lang bệnh viện rất dài, sâu hun hút. Toàn thân Đỗ Nhược đã đau nhức hai ngày, lại thêm bị ốm, cả người cứ vô lực như vậy mà bị Trần Vũ Dương mang tới bệnh viện. Đôi mắt Đỗ Nhược hơi hồng hồng, ươn ướt, dáng vẻ giống như là chưa tỉnh ngủ.

Chỉ là đi kiểm tra thân thể một chút, vậy mà Đỗ Nhược lại khóc lên khóc xuống đến mấy lần. Trần Vũ Dương quả thực có chút không nỡ.

Bác sĩ trưởng khoa dường như có quen biết Trần Vũ Dương, khoảng tầm ba, bốn mươi tuổi. Lúc này, nhìn thấy Trần Vũ Dương, ông chỉ cẩn thận mỉm cười nói lời chào hỏi, bên cạnh là một vị bác sĩ trẻ tuổi.Cậu ta nhìn về phía Trần Vũ Dương biểu tình có chút đau lòng mà ôm lấy Đỗ Nhược.

Bác sĩ trẻ này cực kỳ thanh tú, nhưng lúc này đây, hai hàng lông mày đang nhăn lại, đột nhiên nói: “Cậu bé này hẳn là còn ở tuổi vị thành niên, những vết thương phía sau này là do anh làm ra?” Cậu ta nói xong, trong ánh mắt còn toát ra cả phần khinh thường.

Trần Vũ Dương thản nhiên liếc cậu ta, lạnh lùng nói: “Gọi viện trưởng của các người tới đây.”

Hắn nói xong, ở đầu hành lang bên kia đã truyền đến tiếng bước chân vội vã. Người mới tới mang theo khí chất giỏi giang, giàu kinh nghiệm, toàn thân khoác lên áo blu trắng nhã nhặn. Đó hẳn là viện trưởng bệnh viện Minh Từ, Đổng Bội Hành.

“Trần tổng, Mục Lương là bác sĩ thự tập, chưa từng gặp được ngài, đắc tội rồi.” Rõ ràng là anh ta đã nghe được những lời Mục Lương nói. Đổng Bội Hành liếc mắt cảnh cáo, ra hiệu cho Mục Lương một cái, nhưng cậu ta lại không có vẻ gì là sợ, ngược lại còn ngang ngược quay đầu sang chỗ khác.

Trong lòng Trần Vũ Dương có chút rõ ràng quan hệ hiện tại của hai người, nở nụ cười, có chút ái muội nói: “Vẫn còn dám phản giương vuốt, viện trưởng Đổng quả nhiên là nhẫn nại hơn người.” Đổng Bội Hành nghe xong cũng không tức giận, chỉ thoải mái nở nụ cười, trả lời: “Có lẽ, để Trần tổng chê cười rồi.”

Đỗ Nhược được truyền nước, tinh thần cùng thân thể cũng dần hồi phục. Y tá tới rút kim tiêm rồi đi ra, còn lại một mình Đỗ Nhược trong phòng. Đỗ Nhược đã nằm hai ngày rồi, cảm giác thân thể như dần mốc meo, không kiềm được ý muốn liền đi ra ngoài một lát.

Từ bên ngoài cửa, khoảng mười bước tính từ chỗ cậu, Đỗ Nhược nghe thấy âm thanh cầu xin tha thứ, ngoài cửa còn có mấy cô y tá, đừng ghé mắt vào trong xem trộm.

Hiệu quả cách âm của bệnh viện rất tốt, chỉ là tiếng người khóc bên trong quá lớn, nên Đỗ Nhược bên này vẫn là có thể nghe thấy một chút.

Mấy y tá quay lại, thấy Đỗ Nhược, cười xin lỗi, mặt lập tức đỏ lên. Đỗ Nhược sờ sờ đầu mình, trong phòng kia là tiếng khóc kêu xen lẫn rên rỉ, Đỗ Nhược cũng cảm thấy mặt mình bắt đầu hồng lên.

Mấy người y tá kia nhìn Đỗ Nhược, bộ dạng vô cùng ngại ngùng. Một người trong đó lấy dũng khí bước ra, nói: “Xin hỏi, cậu đang tìm ai sao?”

Đỗ Nhược mờ mịt gật đầu: “À, ừm, nhưng tôi phải đợi một chút, hiện tại không biết nên đi đâu.” Y tá kia ý cười càng đậm, tiếp tục nói: “Tôi là người lúc nãy rút kim tiêm ra cho cậu, cậu nhớ không?”

Đỗ Nhược lại gật gật, thực ra thì một chút ấn tượng về chuyện này cậu cũng không có.

Trần Vũ Dương vừa ra khỏi thang máy, liền thấy ngay cảnh tượng Đỗ Nhược đứng bên cạnh một cô y tá, mà cô ta thì đang ngọt ngào ôm lấy Đỗ Nhược.

Trần Vũ Dương không nói gì. Đỗ Nhược vừa thấy hắn, ngay lập tức đẩy cô ta ra, vội vàng giải thích: “Vừa rồi cô ấy không cẩn thận bị ngã, tôi chỉ là tiện tay đỡ mà thôi.” Trần Vũ Dương ừ một tiếng, sau đó chỉ nói: “Vậy người nào đang đùa giỡn người nào?”

Đỗ Nhược vừa nghe được những lời này, biết ngay là những bình tĩnh kia chỉ là biểu hiện bên ngoài của Trần Vũ Dương. Toàn thân cậu không nhịn được bắt đầu run lên, ủy khuất nhìn hắn, sau lại cúi đầu xuống.

Cô y tá kia ngay lập tức phát hiện ra có điều gì đó mờ ám ở đây, cũng không nổi giận, hỏi tiếp: “Anh ta là bạn trai cậu đúng không?”

Đỗ Nhược ngẩng đầu nhìn sắc mặt Trần Vũ Dương, mau chóng trả lời: “Không phải, ngài ấy là khách hàng của tôi.”

Y tá có chút thất vọng, trong nháy mắt, hai mắt lại sáng ngời dấy lên tia hy vọng: “Nếu đây chỉ là khách hàng, vậy thì tôi hẳn là vẫn còn hy vọng chứ?”

Trần Vũ Dương đột nhiên ôm lấy bả vai Đỗ Nhược, sau đó hôn cậu một cái, nói: “Tôi là bạn trai cậu ấy. Xin hỏi, giờ cô có thể ra ngoài được chưa?” (*vỗ tay* anh đã đánh dấu chủ quyền xong hehe :3)

Cô y tá ngượng ngùng nở nụ cười, vừa quay đầu, cửa thang máy đã mở, nhưng mà vẫn còn ngoái lại nhìn, lưu luyến hồi lâu mới rời đi.

Trần Vũ Dương nhớ kỹ tên cùng mã số của cô ta, gọi điện thoại cho Đổng Bội Hành, giọng nói lạnh lẽo phát ra: “Viện trưởng Đổng, bên trong bệnh viện này thật sự là có nhiều y tá xinh đẹp quá đó.”

Ở đầu dây bên kia, Đổng Bội Hành hơi hơi thở gấp, phía dưới có người còn đang không ngoan ngoãn mà giãy giụa, làm cho dục hỏa của y dấy lên không thôi, nhưng là y vẫn nhịn được, ôn tồn hỏi: “Trần tổng có phải là nhìn trúng ai rồi hay không?”

“Số 3740, họ Chu, lá gan cũng thật lớn, như vậy làm bệnh nhân sợ, thật sự là không tốt.” Trần Vũ Dương vừa nói xong, Đỗ Nhược hiện đang ru rú trong ngực hắn lên tiếng kháng nghị: “Cô ấy vào Minh Từ này có lẽ cũng không dễ dàng gì.”

“Nghĩ gì vậy? Còn thay cô ta cầu xin. Hiện tại em vẫn là nên lo lắng cho chính mình thì hơn.” Trần Vũ Dương hừ lạnh một tiếng, không tắt điện thoại, trực tiếp hôn lên môi Đỗ Nhược.

Bên kia, Đổng Bội Hành tắt điện thoại, cúi người hôn lên thân thể Mục Lương, thanh âm khàn khàn nhưng gợi cảm dị thường: “Tiểu Lương, muốn hay không muốn?” (anh cứ làm như hỏi rồi là xong í P)

Bác sĩ trẻ cắn cắn chiếc chăn đơn, trừng mắt nhìn Đổng Bội Hành, muốn mắng chửi người nhưng lại không thể buông chăn ra. Nếu không cắn nữa thì nhất định sẽ phát ra những tiếng rên rỉ, nên cậu chỉ có thể mắng ở trong lòng: “Động Bội Hành, anh là cái đồ chết tiệt, hạ lưu, vô sỉ!!!”

Phản kháng thì cũng chỉ có thể nói mấy câu như vậy, thật không giống Đỗ Nhược, bị ức hiếp còn có thể nói: “Thao, tôi, tôi không làm.”

Giống như hiện tại, Đỗ Nhược cũng là đang vùng vẫy toàn thân, tựa vào vách tường trong thang máy, trái phải tránh né hai tay Trần Vũ Dương.

Nhưng như vậy chỉ làm cho dục hỏa của Trần Vũ Dương tăng nhiều hơn, hắn chỉ hận không thể một nhát xé nát quần áo của Đỗ Nhược. Bọn họ là đang ở trong thang máy, một lúc nữa mới có thể đi ra ngoài.

Trần Vũ Dương không dễ dàng gì để có thể giữ chặt được Đỗ Nhược. Hai hốc mắt cậu cũng đã sưng đỏ, vừa mắng vừa chửi người đến khô cả họng.

Đôi mắt cậu so với người bình thường vốn đã sáng ngời, đen tuyền, đẹp hơn người khác rất nhiều, cứ vậy mà lại được bao phủ bởi một tầng hơi nước, làm người khác nhìn vào lại càng muốn bắt nạt cậu hơn.

Trần Vũ Dương đưa tay nhẹ nhàng khuếch trương phía sau Đỗ Nhược, bởi vì nơi đó còn chưa có hoàn toàn bình phục, nên động tác so với bình thường còn nhẹ nhàng chậm rãi hơn rất nhiều.

Thân thể mẫn cảm của Đỗ Nhược bắt đầu có phản ứng, rên rỉ từ trong miệng cũng bắt đầu phát ra: “A...Ưm...Trần Vũ Dương...Không cần tại nơi này...Tôi cầu anh... sẽ có người vào mất...A...Đừng...Nơi đó...”

Trần Vũ Dương quả thực có rút ngón tay ra. Đỗ Nhược nghi hoặc mở mắt ra, Trần Vũ Dương ngay lập tức hôn lên môi cậu. Dục vọng của Đỗ Nhược bị khơi mào đã ngẩng đầu, cậu nghĩ muốn đưa tay chạm vào, nhưng lại bị Trần Vũ Dương ngăn lại, áp tay lên vách tường, tiếp tục nụ hôn sâu này.

Đỗ Nhược nhỏ giọng rên rỉ kháng nghị, chỉ có thể dựa vào thân thể Trần Vũ Dương mà ma xát, nhưng hắn lại vô cùng xảo diệu mà né tránh. Đúng lúc này, cậu nghe thấy tiếng người nói chuyện ở bên ngoài thang máy.

“Có chuyện gì vậy? Sao thang máy không mở ra thế này?”

“Thật xin lỗi. Thang máy số 2 hiện đang bị ngưng lại, ngài có lẽ nên chuyển sang thang máy số 3, như vậy chẳng phải là tốt hơn sao?”

Đỗ Nhược thấy sợ, lập tức bừng tỉnh từ ham muốn, bắt đầu kháng cự cùng giãy giụa. Tuy bên ngoài có người ngăn cản nhưng dù sao cũng không thể chắc chắn được là bọn họ có vào hay không. Đỗ Nhược càng giãy giụa, Trần Vũ Dương càng thêm dùng lực.

Cậu có chút đau đớn, giọng cầu khẩn nói: “Trần Vũ Dương, chúng ta trở về rồi tiếp tục có được không? Như thế này...sẽ có người vào mất...”

“Sẽ không. Tôi đã cho người phong tỏa thang máy rồi. Bảo bối, em nên hiểu chuyện một chút, dám cùng phụ nữ anh anh em em thân mật như vậy.”

Đỗ Nhược giải thích: “Không có, tôi không có mà. Cô y tá kia thật sự là bị ngã, tôi chỉ tiện tay đỡ mà thôi.”

“Em tiếp tục giải thích đi. Tôi nghe.” Trần Vũ Dương vừa nói chuyện, ngón tay lại đưa vào, rồi rút ra, cứ như vậy, hơi thở Đỗ Nhược lập tức hỗn loạn, muốn né tránh mà cả người lại bị Trần Vũ Dương ôm chặt vào trong ngực.

Từ phía sau, truyền đến tiếng kéo khóa, một giây sau, Trần Vũ Dương đã nhanh chóng tiến nhập vào thân thể Đỗ Nhược. Đỗ Nhược nhất thời cảm thấy nội bích có chút bài xích, hơi đau, muốn né tránh nhưng thắt lưng lại bị Trần Vũ Dương giữ chặt, không cách nào nhúc nhích.

Trần Vũ Dương ngừng một chút, hôn Đỗ Nhược một cái, lại bắt đầu luật động. Đỗ Nhược tê dại mà co rút phía sau: “Chậm một chút...A... Trần Vũ Dương...đau...”

Trần Vũ Dương ngừng lại, bàn tay đưa lên, vuốt ve lấy mặt của Đỗ Nhược. Dục vọng vốn đang có xu hướng ngẩng lên của Đỗ Nhược giờ lại bắt đầu đứng thẳng. Trần Vũ Dương thử động một cái, Đỗ Nhược chỉ có hơi nhíu mày, cũng không kêu đau.

Lúc này hắn mới bắt đầu động tiếp. Mỗi một lần lại thật sâu, Đỗ Nhược có chút run rẩy nói: “Anh...chậm một chút...đừng...Chịu...chịu không nổi...quá sâu...”

Trần Vũ Dương lật Đỗ Nhược lại, tiếp tục động từ phía sau lưng. Đỗ Nhược lần này cái gì cũng không nói ra được. Trần Vũ Dương đã chạm tới điểm mẫn cảm của cậu, khiến Đỗ Nhược nhịn không được đưa tay ra vuốt ve dục vọng của chính mình.

Trần Vũ Dương lại đẩy tay cậu ra, nói: “Đừng nôn nóng, bắn ra sớm như vậy, lát nữa e rằng em sẽ không chịu nổi mất.”

Đỗ Nhược mặc kệ, ủy khuất nhìn hắn. Trần Vũ Dương bị cái nhìn này của Đỗ Nhược làm cho toàn thân bốc hỏa, càng thêm ra sức chuyển động.

Một lúc lâu sau, Đỗ Nhược thật sự không chịu nổi nữa, mắt đã muốn khóc lớn, miệng phát ra thanh âm xin tha thứ: “Từ bỏ...Ưm...A...”

Trần Vũ Dương hôn Đỗ Nhược, trấn an nói: “Chờ một chút nữa thôi.”

Trong lòng Đỗ Nhược có chút bồn chồn, một chút nữa rốt cuộc là bao lâu? Vì sao đến giờ chuyện này vẫn chưa kết thúc? Đỗ Nhược đưa tay lên ôm Trần Vũ Dương, cắn lung tung lên người hắn.

Trần Vũ Dương không nhịn được bật cười: “Lần nào cũng là cái chiêu này. Em đâu phải là mèo, thế này tôi thấy giống Bart ấy chứ.”

Hai chân Đỗ Nhược đều đã muốn nhuyễn ra, quả thực là không đứng vững nổi, toàn thân đều là dựa vào Trần Vũ Dương. Nghe hắn nói vậy, Đỗ Nhược cũng nhớ lại lần đầu tiên cùng Trần Vũ Dương. Đau cũng khoái hoạt. Ừm, thật sự là đau thì nhiều hơn một chút.

Trần Vũ Dương không phải là người nhớ dai như vậy chứ, lần này là định trả thù sao? Đỗ Nhược nhớ lại, nước mắt liền chảy ra, kêu lớn một tiếng.

Điều này làm cho Trần Vũ Dương có chút hoảng sợ, nghĩ rằng phải chăng mình làm quá mức rồi. Thân thể Đỗ Nhược còn chưa khỏe, có phải là đã quá sức chịu đựng hay không?

Trần Vũ Dương mau chóng động thêm hai lần nữa rồi bắn. Hắn cũng không dám bắn bên trong, bằng không chắc Đỗ Nhược sẽ khó chịu. Giờ Đỗ Nhược mới thôi không khóc lớn như vậy nữa, chỉ còn nhỏ giọng nghẹn ngào. Trần Vũ Dương ôm cậu, hỏi: “Khó chịu đến vậy sao?”

Đỗ Nhược không dám lên tiếng, cũng không dám ngẩng đầu, chỉ rúc đầu vào lòng Trần Vũ Dương thật lâu. Trần Vũ Dương thấy bộ dạng này của Đỗ Nhược, không biết mèo nhỏ này lại đang suy nghĩ lung tung cái gì rồi.

Trần Vũ Dương mặc lại quần áo cho Đỗ Nhược, lúc này mới ôm cậu rời khỏi bệnh viện. Vừa đặt Đỗ Nhược xuống ghế xe, Đỗ Nhược liền ngẩng đầu lên, ấp úng: “Anh...đừng đánh tôi...”

Trần Vũ Dương nở nụ cười, xoa xoa đầu Đỗ Nhược, hỏi: “Vì cái gì mà tôi lại đánh em chứ?”

Đỗ Nhược cúi đầu, không lên tiếng.