Bảo Bối, Em Đang Quyến Rũ Anh

Chương 39: Đêm 30 Tết




Khó tới được một lần, vậy mà đứa nhỏ kia lại còn đang gục trong lòng người đàn ông khác khóc lóc, nhìn không ra cái bộ dạng gì nữa. Trần Vũ Dương đau lòng, kiềm chế ngồi trên xe nhìn Đỗ Nhược khóc một hồi lâu, sau đó mới phân phó cho Lâm Li: "Đi thôi, trở về, lập tức tiến hành họp."

"Khó tới Thượng Hải được một lần, anh thật sự không có ý định mang cậu ấy về sao?" Lâm Li có chút không hiểu, Trần Vũ Dương rốt cuộc là muốn cái gì.

Rõ ràng là nhớ muốn chết, hiện tại thấy người, lại không nói là mang về, chẳng phải hiện giờ nên đến trước mặt Đỗ Nhược, để cho cậu ấy biết là hắn vẫn luôn theo dõi cậu. Trong hai năm qua, lúc nào cũng đi đi về về Thượng Hải, vậy mà cũng chỉ liếc mắt nhìn rồi lại thúc giục phải rời khỏi.

Đây là do Lâm Li không hiểu. Trần Vũ Dương nếu gặp Đỗ Nhược, thì hắn sợ cậu sẽ không tiếp tục tốt được. Nhưng không thể gặp nhau được, mặc cho cả hai dường như đều khó chịu, Trần Vũ Dương chỉ sợ chính mình một khi không kháng cự được sẽ đem Đỗ Nhược dẫn trở về, vậy thì chẳng phải bước đi lần này của Đỗ Nhược sẽ hoàn toàn bị phá hỏng sao.

Nhưng thật không nghĩ tới, mùa đông năm nay, hai người vẫn là gặp mặt nhau.

Mùa đông ở Thượng Hải lạnh đến dọa người. Đây là điều Đỗ Nhược ghét nhất ở chỗ này. Mắt thấy đã sắp đến 30 Tết rồi, Đỗ Nhược càng nhớ Bắc Kinh hơn.

Cậu đã gọi điện thoại cho Tôn Phiêu Nhiên. Tôn Phiêu Nhiên không nói gì, chỉ bảo cậu sống cho tốt, hết thảy mọi chuyện còn có anh ấy ở đây, nếu Trần Vũ Dương không cần cậu, anh sẽ nuôi cậu cả đời luôn. Đỗ Nhược cười cười, nói: "Có Tiểu Nhiên ở đây thật là tốt."

Ngoại trừ Tôn Phiêu Nhiên, cậu không dám gọi điện thoại cho ai, kể cả Đàm Mặc Ngọc, Thang Thang hay Diêu Nam. Cậu sợ Trần Vũ Dương biết cậu chưa chết, lại sợ Trần Vũ Dương thật sự cho rằng cậu đã chết. Như vậy rối rắm qua rối rắm lại, cuối cùng lại một năm qua đi.

Đến năm thứ hai, Tôn Phiêu Nhiên bắt đầu nói cho cậu biết một ít tin tức về Trần Vũ Dương, rất nhiều đều là về Trần Vũ Dương, tên chết tiệt này nhẫn tâm như thế nào, làm việc lãnh huyết ra sao. Đại khái là do trả thù Trần Vũ Dương lúc trước không nói rõ ràng nguyên nhân cho anh, thế nên Tôn Phiêu Nhiên vừa nhắc tới chuyện của Trần Vũ Dương thì sẽ ngay lập tức nổi giận.

Đại đêm 30 cũng không phải là người nhà họp cùng một chỗ, ăn một bữa cơm, Đỗ Nhược cảm thấy thật sự có chút cô quạnh. Ôm quà tặng của Trịnh Tần Thiên và Tiểu Tần Thiên, Đỗ Nhược vẫn cảm thấy trống vắng vô cùng.

Dụi dụi hai mắt đã muốn khóc, Đỗ Nhược hỏi Trịnh Tần Thiên: "Anh Tiền Cảnh có gọi điện thoại đến không?"

"Không, sao thế, nhớ cậu ta à?" Trịnh Tần Thiên đang bóc cam, nghe được cậu hỏi như vậy, quay đầu nhìn cậu một cái. Xong, y cười cười: "Cậu nhớ Tiền Cảnh mà tưởng tượng đó là Trần Vũ Dương hả?"

"Nhớ anh Tiền Cảnh mà, lâu như vậy rồi chưa gặp." Đỗ Nhược lập tức lên giọng phản bác.

Tiểu Thiên Nhi ôm chăn đi xuống nhà, nhất thời nghe được câu này đã hiểu. Đi đến bên sô pha, đắp chăn cho Đỗ Nhược xong, mình cũng chui vào, ôm lấy thân mình lạnh như băng của Đỗ Nhược nói: "Nhược Nhược, đừng miễn cưỡng."

"Tôi không có miễn cưỡng." Đỗ Nhược nói sạo.

Trịnh Tần Thiên bưng hoa quả tới, đưa cho Đỗ Nhược một ly sữa nóng, sau đó mở TV, sau đó tự ăn hoa quả luôn, còn phân phó Thiên Nhi không được cho Đỗ Nhược ăn trái cây.

Thời tiết như vậy là quá lạnh, hoa quả cũng rất lạnh, thân thể Đỗ Nhược lúc cai nghiện đã yếu đi rất nhiều rồi, cho nên Trịnh Tần Thiên rất cẩn thận trong chuyện này. Ăn một chút thì tạm được, nhưng nếu ăn nhiều thêm một tý là sẽ ói ngay, vạn nhất xảy ra chuyện gì, thì quả thực là y không còn mặt mũi nào với Tiền Cảnh nữa.

Ba người chen chúc nhau trên sô pha, Đỗ Nhược nằm ở bên trong, Thiên Nhi cùng cậu nằm trong chăn. Trịnh Tần Thiên đưa tay vào trong chăn, nắm lấy tay Đỗ Nhược, vẫn rất lạnh lẽo. Xem lại độ ấm điều hòa, Trịnh Tần Thiên không khỏi nhăn mày lại.

Mười hai giờ, Tôn Phiêu Nhiên gọi điện thoại cho Đỗ Nhược. Vừa đúng lúc bắn pháo hoa, Đỗ Nhược nghe đầu dây bên kia truyền đến tiếng hô lớn của mọi người, có thể tưởng tượng bên kia hẳn là đang náo nhiệt lắm.

"Nhược Nhược, năm mới vui vẻ."

"Tiểu Nhiên, em rất nhớ anh, anh đến đây được không?" Đỗ Nhược nói, giọng điệu mang theo chút giọng mũi nũng nịu. Tôn Phiêu Nhiên cầm điện thoại ở bên kia, bất đắc dĩ cười cười: "Tưởng đã rồi, nhưng Trần Vũ Dương..." Tôn Phiêu Nhiên mới nói được ba chữ Trần Vũ Dương này, những lời tiếp theo đã bị tiếng hoan hô, vỗ tay, tiếng pháp phóng lên nuốt mất.

Tâm Đỗ Nhược run lên, nhẹ giọng hỏi: "Anh vừa mới nói cái gì Trần Vũ Dương?"

Tôn Phiêu Nhiên trầm mặc một hồi: "Không có gì, anh chỉ muốn nói cho em biết Trần Vũ Dương đã sớm biết em không chết."

Cúp điện thoại, Đỗ Nhược liền ngây dại. Nếu biết mình không chết, vì sao hắn không có tìm tới. Có phải là do hắn tức giận cậu và Tiền Cảnh đã lừa mình không. Nhưng không phải hắn đã nói yêu cậu sao? Vì sao lại không tìm tới? Vậy mà bản thân lại để ý đến thế, cẩn thận chờ đợi, như tự chuốc lấy án tù chung thân vậy.

Đỗ Nhược lại nhớ tới câu nói cuối cùng của Tôn Phiêu Nhiên: "Đỗ Nhược, đừng nhớ Trần Vũ Dương nữa, anh ta sắp kết hôn rồi."

Đỗ Nhược có cảm giác như cả người bị rơi vào hầm băng, lạnh lẽo và lạnh lẽo, trái tim cũng theo vậy mà đau theo. Mồng một đầu năm, tức là ngày mai, chính là cuộc sống đính hôn của Trần Vũ Dương. Đỗ Nhược không thể tự kiềm chế mà phát run.

Trịnh Tần Thiên nắm tay cậu, hỏi cậu làm sao vậy. Đỗ Nhược nhìn y, không nói lời nào, sắc mặt tái nhợt.

Từ Thượng Hải đến Bắc Kinh, quả thực là quá xa.

Đỗ Nhược muốn cười, để nói cho bọn họ biết là không có gì, nhưng mà cậu chính là không cười nổi. Hai năm, Trần Vũ Dương không chờ được, hay căn bản là hắn cũng không có nghĩ tới việc chờ đợi đi.

Đỗ Nhược cảm thấy đầu óc vô cùng hỗn loạn, đau muốn nứt ra. Không phải mình đối với Trần Vũ Dương, chỉ là tiểu tình nhân thôi sao, không có gì thay đổi cả, tự huyễn hoặc bản thân, rồi kết cục là như thế này phải không?

Chưa từng có gì thay đổi... Cho tới bây giờ đều không có thay đổi, Trần Vũ Dương vẫn là Trần Vũ Dương, người thay đổi là cậu, Đỗ Nhược, không nên trở nên tham lam như vậy. Lúc trước rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mà làm cho mình trở nên như thế.

Đỗ Nhược nắm chặt tay. Thiên Nhi kích động gỡ tay cậu ra: "Nhược Nhược, đừng như vậy, Nhược Nhược..."

Cậu không nghe được Thiên Nhi đang nói cái gì, cậu chỉ cảm thấy trước mắt rất mơ hồ, dần dần, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không rõ nữa. Trịnh Tần Thiên hoảng sợ, mau chóng gọi điện thoại cho Quý Hán Mẫn. Nơi này cách bệnh viện hơi xa, gọi Quý Hán Mẫn đến có lẽ sẽ thuận tiện hơn một chút.

Y đặt Đỗ Nhược lên giường, đắp chăn cho cậu. Thiên Nhi cũng chui vào ôm lấy cơ thể lạnh băng của Đỗ Nhược. Quý Hán Mẫn đến, Trịnh Tần Thiên lúc này mới yên lòng, gọi điện thoại cho Tiền Bạc Cảnh. Đầu dây bên kia, là một khoảng trời khác, nhưng trong đó, cũng là không khí vắng lặng.

"Đỗ Nhược bị ngất."

"Sao lại thế?" Tiền Cảnh khẩn trương.

"Không biết, sau khi nhận một cuộc điện thoại thì bị như vậy." Trịnh Tần Thiên nhăn lại mày.

Tiền Cảnh nghe xong, nửa ngày không lên tiếng, sau đó, Trịnh Tần Thiên nghe hắn lầm bầm: "Ai, Tôn Phiêu Nhiên... Rốt cục thì cậu ta cũng không nhịn được..."

Trịnh Tần Thiên đã từng nghe Đỗ Nhược nhắc qua cái tên này: "Tiền Cảnh, cậu để người lại chỗ tôi, ít nhất tôi cũng phải có quyền biết đây là đang có chuyện gì."

"Muốn biết sao? Hiện tại đến sân bay đi, tôi tìm người đưa các cậu đến Bắc Kinh." Tiền Cảnh vừa nói xong, Trịnh Tần Thiên liền giận sôi lên: "Tiền Cảnh, tôi coi anh là bạn bè, cho nên mới giúp anh, đừng có mà nói kiểu như vậy với tôi, anh có biết tôi ghét nhất mấy người trước mặt tôi mà bày đặt ăn nói sâu xa không?"

Tiền Cảnh bất đắc dĩ cười cười: "Tần Thiên, có mấy lời chưa thể nói rõ ràng được."

"Được rồi, hi vọng anh ngày mai đừng có mà làm cho tôi quá mức vui vẻ đấy." Trịnh Tần Thiên cúp điện thoại.

Trần Vũ Dương thật sự là sẽ đính hôn, nhưng như vậy không có nghĩa là hắn muốn kết hôn, đây dù sao cũng chỉ là cái kế hoãn binh mà thôi. Hai người cũng đều chỉ đính hôn mà thôi, sau nhà gái sẽ đứng ra giải trừ hôn ước.

Trần Vũ Dương căn bản cảm thấy Đỗ Nhược giờ đang ở Thượng Hải, cách xa như vậy, hơn nữa mồng một đầu năm là một cơ hội tốt, sẽ không bị giới truyền thông đưa tin quá nhiều. Cũng chỉ là cái kế hoãn binh, sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa.

Nhưng trớ trêu thay, hắn cư nhiên lại không nghĩ tới Đỗ Nhược đã sớm liên lạc với Tôn Phiêu Nhiên.