Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu

Chương 104-1: 1




Editor: Táo đỏ phố núi

Nhìn bộ dạng suy sụp của anh, viền mắt của Nhiếp Tử Vũ lại đỏ ửng lên.

Đúng ngay lúc này, giọng nói nhẹ nhàng của Nhiếp Tử Phong vang lên trong bầu không khí. “Mẹ đã bảo em tới sao?”

“Vâng.” Nhiếp Tử Vũ cũng không giấu giếm, nói tiếp lời nói của anh: “Mẹ bảo em tới khuyên nhủ anh, khuyên anh tiếp nhận trị liệu.”

“Có tác dụng sao?” Anh dùng giọng điệu tự giễu hỏi, đôi mắt đen láy của anh chăm chú nhìn đôi chân không chút cảm giác của mình, đáy mắt bình lặng không một gợn sóng. Mấy ngày qua, cho dù anh có cố gắng cử động như thế nào đi nữa, thì từ đầu tới cuối nó cũng không hề có chút cảm giác nào. Vậy thì hai chân của anh, vẫn có thể cử động được sao?

Vừa nghe thấy câu hỏi bi thương, xót xa của anh, trong lòng Nhiếp Tử Vũ trở nên kích động. Cô ôm lấy hai vai của Nhiếp Tử Phong xoay người anh lại bắt anh đối diện với mình, sau đó cắn môi dùng ánh mắt kiên định nhìn anh nói: “Có hy vọng vẫn tốt hơn so với không có! Hơn nữa bác sĩ cũng nói chắc canh sẽ có hy vọng, tại sao anh lại ủ rũ như vậy chứ?!” die,n; da. nlze.qu; ydo /nn.

Vừa nói xong, Nhiếp Tử Phong chỉ khẽ nhìn cô một cái, nâng môi lên nói ra một câu: “Em xác định hy vọng sẽ không biến thành thất vọng?” Nếu như kết cục là đau khổ, vậy thì không bằng anh sẽ lựa chọn cách sớm đối mặt.

“Em…” Nhìn anh cô đơn cụp mi xuống, trong lòng Nhiếp Tử Vũ đau thắt lại. Thì ra, quả thật là anh đang lo lắng vấn đề này, nếu kết quả không chiều lòng người, thì đây không phải là chuyện mà người bình thường có thể chịu đựng được! Nhất là người đàn ông kiêu căng ngạo mạn như Nhiếp Tử Phong.

Nhưng mà...

“Cho dù là vì ba vì mẹ, còn có em nữa, anh hãy thử một lần được không? Giọng điệu của cô có chút năn nỉ hỏi, trong đôi mắt đầy vẻ chờ mong. “Chẳng lẽ anh muốn cả đời em sống trong sự áy náy sao? Chẳng lẽ anh thực sự mong muốn như vậy?” Sự sợ hãi, cô cũng không sợ ít hơn anh! Nhưng nhìn bộ dạng không chút lòng tin nào của anh, cái này so với sự dằn vặt cô còn cảm thấy khó chịu hơn.

Áy náy...

Khoé mắt của Nhiếp Tử Phong co giật, đột nhiên, anh đưa tay lên hất đôi tay của Nhiếp Tử Vũ đang giữ chặt hai vai của mình đi, sau đó lạnh lùng cong môi nói: “Anh nói rồi không cần em phải thương hại anh! Anh còn chưa đến nỗi khiến cho người khác phải thương hại mình như thế!” Nhất là người thương hại mình lại là một người phụ nữ mà mình yêu sâu sắc, chuyện này bảo anh làm sao mà chịu nổi.

“Em không có thương hại anh!” Đây là lần thứ ba Nhiếp Tử Vũ nghe thấy anh dùng từ này, trong lòng vốn đã không bình tĩnh, nhất thời càng trở nên kích động. “Tại sao anh lại cảm thấy em đang thương hại anh, vì sao anh chưa bao giờ nghĩ lại em có thể vì một nguyên nhân khác nên mới ở lại bên cạnh anh!” Cô đối với anh có sự áy náy, nhưng nhiều hơn vẫn là sự yêu thương, là tình yêu.

Đúng vậy, cô yêu anh! Vì thế không thể để cho anh cứ suy sụp như vậy, không thể để cho anh liều lĩnh chán trường bỏ cuộc như vậy!

"Hừ!" Đáp lại chính là một tiếng hừ lạnh của Nhiếp Tử Phong. Anh hơi nhíu mày lại, nhìn đôi mắt như muốn phun lửa của cô, lạnh lùng trả lời: "Không phải thương hại thì là cái gì? Chẳng lẽ em muốn anh tin tưởng là em vì yêu anh nên mới muốn ở lại bên cạnh anh sao!?” die,n; da.xcs nlze.qu; ydo /nn. Trong giọng nói tràn đầy vẻ giễu cợt.

Nhìn ánh mắt mang theo sự giễu cợt của anh, Nhiếp Tử Vũ im lặng không nói gì. Anh không tin cô, nghĩ tới đây vẻ mặt của cô có chút đau lòng.

Bởi vì sự im lặng của cô, khiến cho Nhiếp Tử Phong cũng ngây ngẩn cả người, nhìn vào ánh mắt của cô trong nháy mắt anh cảm thấy không thể tin được.

Anh đã đoán đúng sao? Cô vì yêu anh nên mới muốn ở lại bên cạnh anh sao? Muôn vàn cảm xúc phức tạp không ngừng dâng trào lên trong người anh, nhưng càng nhiều hơn đó là sự kích động và mừng rỡ. Vẻ mặt lạnh lùng của anh cũng bắt đầu có sự thay đổi, không còn lạnh lùng như trước nữa, nhưng cũng không lộ ra nụ cười.

“Em…” Trong lòng giãy giụa một lúc lâu, cuối cùng Nhiếp Tử Phong mới do dự nói ra khỏi miệng: “Vì sao em không bỏ đi giống như ba năm trước đây?” Nếu như cô thực sự yêu anh, vì sao ba năm trước lại bỏ lại anh mà đi cùng với người đàn ông khác.

Ba năm trước đây...

Đôi mắt của Nhiếp Tử Vũ run run, ánh mắt hiện lên vẻ đau đớn nhìn về phía Nhiếp Tử Phong, nói: "Em không thể bỏ anh được." Ba năm trước, bởi vì bên cạnh anh có Quan Duyệt, hơn nữa còn có lời nói kia của mẹ Nhiếp, cho nên cô mới dứt khoát lựa chọn cách ra đi. Nhưng lần này, Quan Duyệt đã bỏ anh mà đi, sao cô có thể đang tâm bỏ anh lại được! Vì thế lần này, cho dù thế nào đi nữa cô cũng sẽ không đi!

Không thể bỏ anh được.

Phút chốc, khoé miệng của Nhiếp Tử Phong cong lên thành nụ cười lạnh, sau đó lập tức dùng ánh mắt sắc bén nhìn Nhiếp Tử Vũ nói:

"Ba năm trước bỏ anh vẫn còn nằm hôn mê trên giường bệnh, em cũng có thể đi chơi lêu lổng với người đàn ông khác, ba năm sau anh tỉnh táo em lại nói không thể bỏ anh được!” Chuyện này bảo anh làm sao có thể tin lời nói của cô được đây! Nghĩ tới đây, đôi mắt của Nhiếp Tử Phong trước đó một giây vẫn còn bình tĩnh, thì nháy mắt đã như dâng trào lên một cơn giông bão. d,0dylq.d.

"Bỏ anh vẫn còn đang nằm hôn mê đi chơi lêu lổng với người đàn ông khác?” Nhiếp Tử Vũ ngây ngẩn cả người. Cô làm như vậy khi nào? Cô rời đi khi anh đã tỉnh lại mà!

Thấy cô im lặng, Nhiếp Tử Phong cho là cô đã thừa nhận tất cả, trong lòng càng thêm lạnh lẽo. “Sao rồi, em còn lời nào để nói nữa không!”

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ nhăn đôi mi thanh tú của mình lại, nhìn anh một lúc lâu, rồi mới chậm rãi nói: “Em bắt đầu nghi ngờ hai chúng ta đang nói không phải là cùng một việc.”

Nhiếp Tử Phong ngẩn người, đôi mày rậm nhíu lại, lúc đang muốn hỏi lại, thì Nhiếp Tử Vũ lại mở miệng nói:

"Ba năm trước vào lúc anh hôn mê, em vẫn luôn luôn ở trong bệnh viện chăm sóc anh, việc này thì trên dưới nhà họ Nhiếp đều biết. Tại sao anh lại nói em bỏ lại anh để đi chơi lêu lổng với người đàn ông khác?” Cô kinh ngạc, rốt cuộc thì anh nghe tin tức này ở đâu ra.

Nhiếp Tử Phong chấn động, vì những lời nói này của cô. Nghênh đón anh mắt tìm tòi nghiên cứu của cô, nhìn vẻ mặt nghiêm túc không giống như đang nói đùa của cô, trong lòng Nhiếp Tử Phong thoáng qua một tia bất an.

Chẳng lẽ anh đã sai rồi? Chẳng lẽ cho tới bây giờ những gì anh biết đều là giả dối?

Cô chưa bao giờ vứt bỏ mình!

Nếu đã như vậy, tại sao ba năm trước cô lại rời đi?

Nghĩ tới đây, Nhiếp Tử Phong không thể chờ đợi được nữa, liền hỏi: "Vậy nguyên nhân gì mà ba năm trước em lại bỏ đi?"

Dứt lời, vẻ mặt của Nhiếp Tử Vũ liến biến đổi, trong đôi mắt cô lộ ra vẻ thống khổ. Cô nhắm mắt lại, muốn từ chối trả lời vấn đề này, nhưng mà Nhiếp Tử Phong không chịu buông tha cho cô.

"Nói cho anh biết, nguyên nhân ba năm trước em bỏ đi!" Nhiếp Tử Phong kích động nắm lấy bả vai của cô, chân mày nhíu chặt, dường như có thể kẹp chết một con ruồi.

"Thôi được rồi." d,0dylq.d. Thấy anh thà chết không buông, Nhiếp Tử Vũ đành thỏa hiệp. Đối diện thẳng với đôi mắt nóng lòng muốn biết của anh, Nhiếp Tử Vũ giật giật khoé môi, nói: "Bởi vì ngày đó lúc anh tỉnh lại, em nhìn thấy anh và Quan Quan Duyệt ôm nhau, vì thế em liền rời đi, tác thành cho hai người bọn anh." Đương nhiên cô không nói ra còn có một nguyên nhân nhỏ nữa là lời nói của mẹ Nhiếp.

Nghe xong, Nhiếp Tử Phong lại yên tĩnh trở lại.

"Là như vậy phải không?" Đôi mắt đen láy của anh loé lên một tia sáng. Vũ Vũ không bỏ rơi anh, mà là vì muốn thành toàn cho anh và Quan Duyệt! Trong lòng Nhiếp Tử Phong nhận được câu trả lời như vậy nên mừng như điên! Nhưng mà cũng lúc đó mi tâm của anh vẫn nhíu chặt lại. Anh nhớ rõ ngày đó lúc anh tỉnh lại cũng chỉ có mình Quan Duyệt ở bên cạnh, chẳng lẽ Quan Duyệt lừa anh?!

"Vâng. Lúc anh tỉnh lại trùng hợp vào lúc em về nhà thay quần áo, nhưng không ngờ là lúc quay trở lại bệnh viện lại nhìn thấy anh và…” Nói đến đây, Nhiếp Tử Vũ không nói được nữa. Vốn cho là ba năm nay cô đã bình thường trở lại, nhưng lúc này nhắc lại chuyện cũm trong lòng cô vẫn không nhịn được mà cảm thấy đau đớn.

Nhìn vẻ mặt uất ức của cô, lúc này Nhiếp Tử Phong mới ý thức được rốt cuộc mình đã làm gì!

Thì ra, thì ra từ trước tới giờ anh đã hiểu lầm cô! Anh ngốc nghếch đi tin lời người phụ nữ khác gán tội lên người cô, hiểu lầm cô rất nhiều! Như vậy thì sự oán hận của anh đối với cô ba năm nay, còn có khoảng thời gian vừa qua anh đã gây biết bao nhiêu chuyện cho cô, nghĩ tới đây, Nhiếp Tử Phong cảm thấy vô cùng hối hận.

"Làm sao vậy?" Nhiếp Tử Vũ nhìn thấy vẻ mặt khác thường của anh, không khỏi lo lắng hỏi: “Có phải trong người có chỗ nào khó chịu không?” Nói xong, dùng tay sờ sờ vào mặt của anh. Di3n~đ@n.l3,quý.d0n.

Nhìn thấy cô vì mình mà lộ ra vẻ mặt lo lắng, Nhiếp Tử Phong lắc lắc đầu, mừng rỡ nở nụ cười: "Anh không sao." Nói xong cầm lấy bàn tay đang để trên trán anh xuống.

"Mấy ngày nay, anh đã làm rất nhiều chuyện không phải với em, Vũ Vũ, em có thể tha thứ cho anh không? Nhiếp Tử Phong hỏi.

Không ngờ là anh sẽ hỏi vấn đề này, Nhiếp Tử Vũ liền ngây ngẩn cả người, một lát sau, cho tới khi cô nhìn thấy ánh mắt áy náy của anh, lắc lắc đầu: "Không hận." Mặc dù cô không hiểu tại sao anh lại nhắc tới chuyện này.

Nhận được lời khẳng định của cô, lúc này Nhiếp Tử Phong mới thở phào một cái.

"Nhưng em rất ghét anh!" Nhân dịp chân mày anh đã giãn ra, Nhiếp Tử Vũ nói tiếp: “Nếu như anh đồng ý tiếp nhận trị liệu, vậy thì em sẽ không ghét anh nữa.” Nói xong, nở một nụ cười ngọt ngào.

Nghe vậy, Nhiếp Tử Phong do dự.

Thấy thế, cổ họng của Nhiếp Tử Vũ như bị nghẹn lại, cô đưa tay lên vỗ vỗ lên ngực mình, sau đó cúi đầu nói trong cuống họng: “Coi như là vì em hãy thử một lần, được không?”

Nhìn cô mang theo vẻ mặt cầu xin, một lát sau rốt cuộc Nhiếp Tử Phong cũng thốt ra một từ được.