Bao Dưỡng - Xuân Vũ Sa Lạp

Chương 16




"Cung Linh, tôi vẫn luôn cho rằng cậu là giữ mình trong sạch, không nghĩ tới...... Nguyên lai cậu cũng thích như vậy."

Nam nhân ý vị không rõ nói xong, ánh mắt nhìn Tô Trạch Lạc có khinh thường, nhìn về phía Cung Linh còn lại là thất vọng.

"Chờ một chút." Cung Linh gọi lại nam nhân.

"Còn có cái gì giải thích?!!"

Nam nhân một bộ biểu tình bắt gian sau bị phụ lòng giữ lại.

"......"

Tô Trạch Lạc. Đây là muốn quậy kiểu gì?!!

"Cảm ơn, cái này, em ấy không dùng đến."

Cung Linh lấy ra cái thẻ trả lại nam nhân.

"Hừ."

Nam nhân tiếp nhận lại không nhìn hai người một cái, xoay người đi.

"Hắn có ý tứ gì a?"

Chờ đến nam nhân đi rồi, Tô Trạch Lạc mới hỏi ra miệng.

"Em đoạt nam thần của hắn, ghen ghét a."

Cung Linh nhẹ nhàng bâng quơ nói. Tô Trạch Lạc ngây ngốc mở miệng, duy trì biểu tình ngây người.

"Các người thật sự nam nam quan hệ sao?" Tô Trạch Lạc chưa từ bỏ ý định hỏi.

"Người khác tôi không cam đoan, hắn, không có." Cung Linh thẳng thắn.

Kỳ thật Cung Linh cự tuyệt Hoàng Diệu Kiệt lý do rất đơn giản, hai người là đồng sự, hơn nữa đều là top(công~).

"Anh trước kia...... Bao dưỡng qua người khác hay không."

Tô Trạch Lạc đột nhiên nhớ tới quan hệ chính mình cùng Cung Linh giống như không chỉ là người yêu phổ thông, chính mình cũng coi như là bị bao dưỡng đi?

"Không có. Em là người đầu tiên, đại khái, cũng sẽ là cuối cùng một người."

Cung Linh kỳ thật chính mình cũng đã quên lúc trước kết giao chính mình nói qua, cùng Tô Trạch Lạc ở bên nhau thật sự vui vẻ, mà hình thức hai người ở chung tuyệt đối không phải cái gọi là kim chủ cùng tiểu tình nhân, hơn nữa, chính mình cũng không có đã cho Tô Trạch Lạc phí bao dưỡng...... Tiểu hài nhi phỏng chừng không quên, lúc này trong lòng khẳng định khó chịu.

"Cái gì là đại khái a."

Tô Trạch Lạc không hài lòng.

Hừ, quả nhiên nam nhân đều là có mới nới cũ!!!! Hiện tại đối chính mình lại hảo, về sau cũng...

Nghĩ đến về sau một ngày nào đó Cung Linh mặt vô biểu tình nói với mình, "Tôi đã chán ghét cậu, cậu đi đi."

Thật là ngẫm lại liền có thể khóc ra tới!!!

"Làm sao vậy? Nghĩ cái gì. Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, liền không có đại khái."

Thấy nước mắt tiểu hài nhi đều sắp chảy ra, Cung Linh cũng không hề trêu đùa cậu. Nhanh hứa hẹn nói.

"Anh nói."

Tô Trạch Lạc không thuận theo không buông tha.

"Lớn rồi còn khóc, dọa người a."

Cung Linh đưa cho cậu một mảnh khăn giấy, nói giỡn.

"Tôi khi nào khóc, anh...... Anh lặp lại lần nữa, tôi ghi âm. Đây là chứng cứ."

Tô Trạch Lạc vừa mới phản bác một câu, như nhớ tới cái gì, lấy điện thoại ra, ấn ghi âm đưa cho Cung Linh. Cung Linh bất đắc dĩ tiếp nhận, đây là phải thổ lộ?!!

"Như thế nào? Anh không chịu, vừa mới đều là gạt tôi."

Tô Trạch Lạc hùng hổ doạ người nói.

Cung Linh nào nghĩ đến chính mình có một ngày sẽ bị một cái tiểu thí hài buộc, ở trước công chúng, thổ lộ?!!!

"Tôi liền biết anhlà gạt tôi, hừ. Không nói liền không nói, ai hiếm lạ a."

Tô Trạch Lạc hốc mắt đỏ lên đoạt lấy di động.

Cậu thừa nhận, cậu căn bản là không tính toán cùng Cung Linh duy trì quan hệ bao dưỡng.

Liền tính ngay từ đầu Cung Linh nói cho cậu, quan hệ bọn họ cùng loại bao dưỡng, cậu cũng cố tình quên mất, dần dần, liền chính cậu đều đã quên lời nói lúc trước hai người gặp mặt. Cung Linh đối với cậu quá tốt, chính là này đó hảo chỉ là chủ nhân đối đãi sủng vật hảo, Tô Trạch Lạc bi ai phát hiện, dư thừa.

"Lại miên man suy nghĩ cái gì, tôi nói."

Cung Linh thật sợ Tô Trạch Lạc nói hồng liền hồng hốc mắt, làm ái nhân khóc ở dưới giường là không phải lão công tốt. (>///<)

Cung Linh nhìn Tô Trạch Lạc, đưa điện thoại lên môi, mở miệng.