Bảo Kỳ Vương

Chương 38: 38: Anh Quỳ Hay Không Đây




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



“Thằng vô dụng như anh thì lấy cái gì ra để đuổi việc tôi? Tôi đường đường là cậu chủ nhà họ Trần ở Yên Kinh, dù có là Bảo Kỳ Vương cũng không dám nói ra mấy lời này!”
“Anh là người nhà họ Trần ở Yên Kinh sao?”
Trần Bảo Kỳ lại lên tiếng hỏi.

Nếu là người khác hỏi thì có lẽ trong lòng Trần Sơn còn thấy chột dạ, thế nhưng Trần Bảo Kỳ chẳng qua chỉ là một kẻ vô dụng, hắn chẳng thấy sợ hãi chút nào.

“Tôi không phải người nhà họ Trần ở Yên Kinh thì chẳng lẽ là anh?”
Trần Sơn tỏ vẻ cây ngay không sợ chết đứng, hỏi ngược lại.

Tần Nhược Hà hoàn toàn không ngờ Trần Bảo Kỳ chẳng những không xin lỗi mà còn dám chất vấn thân phận của Trần Sơn.


Đây rõ ràng là đẩy cả nhà bọn họ cùng xuống vũng bùn!
Lúc bà ta chuẩn bị trách mắng Trần Bảo Kỳ, có hai người đàn ông mặc vest đeo kính râm màu đen đi tới trước mặt Tô Đan Đan.

“Xin hỏi cô là Tô Đan Đan phải không?”
Một người trong số đó lên tiếng hỏi.

“Đúng… đúng vậy, mấy người là?”
“Chúng tôi là người nhà họ Trần ở Yên Kinh, tấm thẻ này là do gia chủ chúng tôi tặng cho cô, trong thẻ có mười triệu tệ, là tiền tiêu vặt của cô”.

“Thiếu phu nhân, nếu như cô có yêu cầu gì khác thì cứ việc lên tiếng!”
Nhà họ Trần ở Yên Kinh tặng quà!

Tần Nhược Hà vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng, tiền tiêu vặt mà cũng lên tới mười triệu tệ!
Xem ra nhà họ Trần này thật sự rất xem trọng Tô Đan Đan!
“Không… không có việc gì đâu!”, Tô Đan Đan vừa mừng vừa lo, nhận lấy tấm thẻ ngân hàng của nhà họ Trần, mãi lâu sau mà chẳng thể bình tĩnh được.

Sau khi hai người này rời đi, Trần Bảo Kỳ hết sức cạn lời.

Anh thật sự không hiểu thông tin của bà nội anh sao lại chậm chạp như thế!
Bản thân anh và Tô Đan Đan đã không còn quan hệ gì từ lâu rồi!
Sau khi định thần lại, Tô Đan Đan kích động ôm chầm lấy Trần Sơn: “Anh Trần Sơn, anh đối xử tốt với em quá! Cảm ơn anh!”
Trần Sơn cũng không ngờ nhà họ Trần ở Yên Kinh lại cử người tới thật.

Có điều hắn cũng chẳng hề kiềm chế lại, mà càng thêm hống hách nhìn thẳng vào mắt Trần Bảo Kỳ: “Tấm thẻ này là tôi bảo người mang tới, bây giờ có thể chứng minh thân phận người nhà họ Trần ở Yên Kinh của tôi rồi nhỉ!”
“Bảo tôi quỳ gối, anh mà cũng xứng à?”
.