[Bảo Liên Đăng] Bắt Nạt Được Ta

Chương 21: 21: Tứ Hải Long Hội 1





Tác giả: Lưu Li Tâm Khiết
"Ta mang thai?" Thốn Tâm có chút khó tin, lẩm bẩm lặp lại.
"Đúng vậy." Dương Tiễn nhẹ nhàng vuốt mái tóc đẹp của Thốn Tâm, "Thiên y đã chẩn mạch rồi."
"Thật vậy sao?" Thốn Tâm đỏ mắt, ngàn năm chờ đợi cuối cùng cũng chờ được, "Dương Tiễn! Chúng ta sắp có hài tử của mình, đúng không?!"
"Đúng vậy!" Dương Tiễn cười nhìn Thốn Tâm đang kích động trước mặt, "Vậy nên sau này nàng làm gì cũng phải cẩn thận, biết không?!"
"Ta không cẩn thận lúc nào hả!" Thốn Tâm ngoan cố nói, dựa vào lòng Dương Tiễn, "Hì hì, ta thật sự rất vui!"
"Nàng đó!" Dương Tiễn sủng nịch vuốt mũi nàng.
"Cữu cữu..." Trầm Hương đẩy cửa vào, "Haha, con không thấy gì hết...!Tiếp tục tiếp tục!" Nói rồi chạy một mạch ra ngoài.
Dương Tiễn nhanh buông Thốn Tâm ra, "Quay lại!" Dương Tiễn khẽ quát.
"Haha, cữu cữu, cữu mẫu, nên ăn cơm."
"Ừ." Dương Tiễn nhàn nhạt hỏi, "Ai làm?"
"Nương con..." Không có ý tốt chớp mắt.
"Hả?! Thật ra ta còn buồn ngủ lắm! Dương Tiễn, ta ngủ nha!" Thốn Tâm vừa nghe Dương Thiền làm, nhanh chóng làm bộ làm tịch ngáp một cái.
"Hử?" Nghĩ đến tay nghề của Dương Thiền, Dương Tiễn hơi căng thẳng, cười gượng hai tiếng, "Haha, thật ra ta cũng không đói lắm.

Ta ở lại bồi Thốn Tâm, mọi người ăn trước đi."
"Nương con không động tay vào, đều là Tiểu Ngọc làm." Trầm Hương không có ý tốt bổ sung câu nói.

Ai nha, nương à, xem ra trù nghệ của ngài thật quá nổi danh!
Trên đời này có những người không thể trêu, bởi vì nếu ngươi trêu người ta, chẳng khác nào cho người ta lý do diệt ngươi.
Dương Tiễn vừa lúc chính là loại người này.
Trầm Hương vừa lúc đã trêu chọc hắn.

Vì thế quạt giấy của Dương Tiễn vừa lúc dừng trên đầu Trầm Hương.
"Cữu cữu..." Trầm Hương đau nhe răng nhếch miệng, uỷ khuất gọi một tiếng, lại nhìn về phía Thốn Tâm, "Cữu mẫu, cữu cữu đánh con..."
"Ta đã nói cho con là người nào đó rất hẹp hòi rồi mà!" Thốn Tâm nhún vai.
"Thốn Tâm, không phải nàng mệt sao? Sao còn chưa ngủ?" Dương Tiễn cười xấu xa.
"Hả?"
"Trầm Hương, ta nghĩ chúng ta ra ngoài trước đi.

Cữu mẫu của con muốn ngủ." Dương Tiễn nhìn Thốn Tâm, nhấn rất mạnh chữ ngủ.
"......" Khoé mắt Thốn Tâm run rẩy, người này đúng là...!Keo kiệt!
Thấy Dương Tiễn và Trầm Hương sắp ra khỏi cửa phòng, tự tôn hay đói bụng?
"Dương Tiễn..." Cuối cùng vẫn rất không có cốt khí gọi.
"Còn không mau ra đây!" Dương Tiễn thấy bộ dáng vô cùng đáng thương của Thốn Tâm, ném lại một câu.
"Ừ!" Mỗ long lại cao hứng phấn chấn.
"Vương! Đây là món quà thuộc hạ hiếu kính dâng lên ngài!" Một con hổ yêu dẫn theo một thư sinh nói, "Đại vương hút tinh khí của thư sinh này, công lực có thể cao thêm một tầng!"
"Ừ." Hắc y nam tử đứng thẳng, "Chuyện ta muốn ngươi làm đến đâu rồi?
"Thuộc hạ đáng chết!" Hổ yêu cuống quýt quỳ xuống đất, "Con rồng kia sau khi ăn năn hối lỗi chuyện thiên luật xuất thế liền chưa từng rời khỏi Đông Hải.

Thuộc hạ..."
"Hừ!" Hắc y nam tử hừ lạnh một tiếng, mạnh mẽ xoay người, ánh mắt bỗng nhìn thư sinh chết ngất trên đất, "Hổ yêu, ngươi lập công lớn."
"Dạ?" Hổ yêu đang liên tục dập đầu sửng sốt.
"Ngươi biết đây là ai không?" Hắc y nam tử không đợi hổ yêu trả lời, "Hắn chính là muội phu của Dương Tiễn.

Có hắn, chúng ta sẽ càng dễ dàng đạt được mục tiêu." Đột nhiên, hắn nở nụ cười tà mị, "Xem ra ông trời đối xử với ta không tệ."

"Vương, ngài quen hắn?"
"Khi ta bị giam ở Hoa Sơn, nhìn thấy họ.

Dương Thiền..." Hắc y nam tử không nói tiếp.

Câu hắn không nói đó là: Dương Thiền là một nử tử tuyệt mĩ, đẹp đến mức khiến hắn động tâm.
Từ ánh mắt đầu tiên hắn ngửa đầu nhìn thấy nàng, hắn đã luân hãm.
Hắn tận mắt thấy Dương Thiền động tâm, gả chồng, sinh con.

Hắn đau lòng, Dương Thiền không biết.
Hắn tận mắt thấy Dương Thiền bị áp, bị tù, được cứu.

Hắn đau lòng, Dương Thiền cũng không biết.
Tất cả những gì Dương Thiền trải qua đều có sự tham dự của hắn, chỉ là hắn không thể để nàng biết sự tồn tại của hắn.

Hắn cũng không trách nàng, chỉ tại Ngọc Đế! Nếu không phải Ngọc Đế áp hắn ở dưới chín tầng Hoa Sơn, sao hắn lại bỏ lỡ chân ái đời mình?
Ngọc Đế, dù mất tất cả, ta cũng muốn ngươi chết!
Lại nhìn về phía thư sinh, chỉ là ánh mắt hắn tràn đầy phẫn nộ và ghen ghét.
"Dương Tiễn, chàng thật sự muốn mang ta về Tây Hải?" Thốn Tâm cẩn thận hỏi.
"Đúng vậy." Dương Tiễn từ từ buông ly trà, nhìn Thốn Tâm, nghiêm trang nói: "Không phải nhạc phụ đại nhân đưa thiếp mời đến sao? Hiền tế như ta sao lại dám không đi? Lỡ nhạc phụ đại nhân giận, bắt nàng về thì phải làm sao bây giờ?"
"Cướp dâu nha!" Thốn Tâm còn chưa tiếp lời, Hao Thiên Khuyển đã nói tiếp, "Cũng không phải chưa từng làm! Đến lúc đó để ta tiên phong bên trái, Na Tra tiên phong bên phải, Trầm Hương..."
Bốp, Dương Tiễn đập quạt xuống, trừng qua, "Nói bậy gì đấy?"

Thốn Tâm cũng nói: "Xứng đáng!" trong đầu lại từ từ hồi ức, [14 tháng 8 ngàn năm trước, Dương Tiễn mang theo Hao Thiên Khuyển và Mai Sơn lục quái xông thẳng vào Long Cung, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao đến đâu, không ai địch lại.

Khi đó ta bị nhốt trong phòng ngủ, thấy chàng phá cửa vào, nhìn thấy ánh mắt nôn nóng của chàng, biết là trong lòng chàng có ta, cũng không màng bất cứ ai, nhào thẳng vào lòng chàng.

Giờ nghĩ lại đúng là có chút thẹn thùng.] Thốn Tâm nhìn trộm Dương Tiễn, mỉm cười.
"Ô~~" Hao Thiên Khuyển uỷ khuất nhìn Dương Tiễn một cái, chạy vào bếp.
"Nhị ca, nhị tẩu." Dương Thiền từ từ đi đến.
"Tam muội." Dương Tiễn chào hỏi.
Thốn Tâm đột nhiên bừng tỉnh, vội đứng dậy kéo Dương Thiền ngồi xuống bên cạnh mình, "Tam muội, hôm nay muội rảnh sao? Trầm Hương và Tiểu Ngọc đâu?"
"Hôm nào mà muội chẳng rảnh! Chỉ là sợ quấy rầy hai người nên không dám tới quá thường xuyên thôi." Dương Thiền mỉm cười nói.
"......" Dương Tiễn nhíu mày không nói, yên lặng thở dài.

Tam muội, muội tịch mịch sao?
"Tam muội, muội còn đang trách ta ngàn năm trước không hiểu chuyện sao?" Thốn Tâm cúi đầu nói.
"Nào có! Nhìn tẩu nói kìa! Muội là người keo kiệt như vậy sao!" Dương Thiền biết Thốn Tâm lại nghĩ nhiều, vội vàng an ủi, "Chúng ta không phải gia đình sao!"
"Gia đình! Đúng, chúng ta là gia đình!" Thốn Tâm cười nói: "Vậy muội dọn đến đây ở đi!"
"Sao được chứ! Mặc kệ bá tánh Hoa Sơn sao?" Dương Thiền xoa má Thốn Tâm, "Tẩu tử, tẩu vẫn giống ngàn năm trước, nói gió là mưa." Lại nhìn Dương Tiễn, "Cũng may mà tẩu là Nhị tẩu muội, nếu không ai chịu nổi Nhị ca băng lãnh của muội chứ! Hai người một nóng một lạnh, một động một tĩnh! Đây còn không phải ứng với câu vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà phàm nhân hay nói sao?"
"Đừng nói bậy." Dương Tiễn cười mắng, thấy quạt giấy sắp dừng trên đầu mình, Dương Thiền vội trốn, "Nhị tẩu cứu mạng!"
"Muội còn nói ta!" Thốn Tâm kéo Dương Thiền giấu ra sau, chế nhạo, "Còn như hài tử vậy!"
"Haha." Dương Thiền trốn sau lưng Dương Thiền làm mặt quỷ, "Nhị ca phải cẩn thận nha, Nhị tẩu muội còn đang hoài cốt nhục Dương gia ta đấy, đánh muội không sao, nhưng đừng làm Nhị tẩu bị thương."
"Tam tỷ! Tỷ đến rồi?!" Hao Thiên Khuyển vội chạy tới, bưng một mâm trái cây lên, "Tam tỷ ăn đi! Đây là phu nhân làm đấy! Thơm lắm!"
"Vẫn là Hao Thiên Khuyển tốt!" Dương Thiền cười cầm một miếng bánh hoa hồng lên, "Vừa rồi từ xa đã nghe thấy tiếng, cái gì mà tiên phong bên trái với bên phải, sắp đi đánh giặc sao?"
"Không phải! Ta nói nếu chủ nhân cướp tân nhân...!Ngao..." Hao Thiên Khuyển nói được một nửa đã kêu thất thanh, "Phu nhân......"
Thốn Tâm nhếch mày, vẻ mặt vô tội nhìn Dương Thiền, thuận tiện liếc nhìn Dương Tiễn đang cười nhạt.
"Cướp dâu?" Dương Thiền không hiểu ra sao nhìn Hao Thiên Khuyển, "Cướp dâu gì?"
Hao Thiên Khuyển làm bộ không thấy, cuộn mình lại, biến về nguyên hình, đi ngủ.
"Khụ, Trầm Hương và Tiểu Ngọc đâu?" Dương Tiễn nhàn nhạt nói, ý định chuyển chủ đề.

"Đừng chuyển chủ đề! Đừng lấy Trầm Hương và Tiểu Ngọc ra lừa muội! Hai người họ đến Đông Hải tìm Bát Thái Tử rồi." Dương Thiền bĩu môi, nhìn Thốn Tâm, "Nhị tẩu, nghe nói tứ hải long tộc sắp tụ tập ở Tây Hải, mọi người có đi không?"
"Đi." Thốn Tâm nhìn Dương Tiễn, "Chàng ấy nói muốn đi."
"Vậy sao nhìn tẩu có vẻ không vui vậy?" Dương Thiền nghi hoặc hỏi, "Không phải tẩu đã chờ ngàn năm sao?"
"Vui thì có vui." Thốn Tâm bẻ ngón tay, "Nhưng ta cứ cảm thấy chàng ấy có âm mưu."
"Hả? Ta có âm mưu gì?" Dương Tiễn nghe vậy, thả ly xuống, nghiêng đầu hỏi Thốn Tâm.
"Không biết." Thốn Tâm lắc đầu, "Cảm giác.

Ta cứ cảm thấy nụ cười của chàng ấy lúc nhắc đến tứ hải có chút âm hiểm."
Mí mắt Dương Tiễn run rẩy, trong lòng nghĩ, [Chẳng lẽ diễn xuất của ta kém đi? Dễ dàng bị nàng nhìn thấu rồi?]
"Aizz, Nhị tẩu, tẩu lại nghĩ nhiều rồi!" Dương Thiền nhìn ánh mắt Dương Tiễn, thầm nghĩ: [Đâu chỉ là âm hiểm! Tứ hải lần này còn không biết sẽ gặp chuyện tai ương gì đâu! Aizz, lát phải tránh Nhị ca nói cho Nhị tẩu biết chuyện Nhị ca đã biết Nhị tẩu bị đóng băng mới được.] Nghĩ đến khuôn mặt băng lãnh của Dương Tiễn khi ấy, Dương Thiền âm thầm rùng mình.

Nở nụ cười như gió xuân, kéo Thốn Tâm nói, "Không phải tẩu vẫn luôn quấn lấy Nhị ca muội đưa tẩu về Tây Hải sao? Giờ không phải được rồi à? Hơn nữa Nhị ca muội có thể có âm mưu gì chứ? Đúng không? Nhị ca!"
Dương Thiền vừa lấy lòng Dương Tiễn, vừa đứng dậy, "Đi thôi, Nhị tẩu.

Muội chọn quần áo cho tẩu.

Nhất định sẽ đẹp đến áp hết mọi người trong long hội luôn! Nhị ca, huynh cứ ở đây phẩm trà đi." Nói rồi lôi kéo Thốn Tâm đi.
"......" Thốn Tâm không nói gì, thầm nghĩ, [Có Nhị ca muội ở đó, ta mặc gì cũng không áp hết mọi người được đâu!]
"Tam muội." Dương Tiễn nhàn nhạt gọi, không chút để ý nói, "Sư phụ ta và các sư thúc bá mấy ngày nay rất nhàn, hẳn Trầm Hương cũng rảnh nhỉ?"
"Hả?" Dương Thiền buồn bực, [Sao ca ca nhà mình lại tinh thế chứ, mình nghĩ gì cũng biết hết! Xem ra vẫn là Nhị tẩu lợi hại, nhìn nụ cười đã biết Nhị ca có âm mưu! Aizz, Trầm Hương nếu rơi vào trong tay mấy lão nhân kia thì còn mạng mà về sao?! Vì nhi tử bảo bối, tứ hải à, các người tự cầu nhiều phúc nhé! Nhị tẩu, Thính Tâm tỷ tỷ, muội xin lỗi!]
"Nhị ca!" Dương Thiền thả Thốn Tâm ra, lấy lòng giữ chặt tay Dương Tiễn, "Trầm Hương không chịu được sư phụ và các sư thúc bá lăn lộn đâu.

Huynh yên tâm đi, muội nhất định sẽ làm Nhị tẩu áp được tất cả mọi người, còn chuyện khác muội không biết gì hết!"
Dương Tiễn cười nhẹ, nâng ly bùn lên, "Đi đi."
Dương Thiền kéo Thốn Tâm còn đang ngẩn người vào thẳng trong phòng..