Bao Nuôi (Bao Dưỡng)

Chương 9: Chương 9






Edit: Hồng Hồng
~.~
9
Không thể không nói, Trình Sâm đúng là một ông chủ rất hào phóng, hào phóng đến mức Từ Niên chỉ hận không thể dâng cả thể xác và linh hồn của mình cho hắn luôn.
Huống hồ người ta còn chẳng ham thân thể mình, chỉ cần diễn mấy cảnh là được.
Tiền vào túi quá dễ dàng khiến Từ Niên rất áy náy, vì vậy cậu thường không kiềm chế được mà đối xử ân cần hơn với Trình Sâm.
Việc làm ăn của Trình Sâm đã đến quy mô này, chắc hẳn thời gian xã giao không ít, mà hắn cũng không phải loại quá chú ý đến sức khỏe của mình, ỷ mình cao to khoẻ mạnh rồi thì chẳng quan tâm gì.
Kết quả lần trước uống say, Trần Đệ tốt bụng đưa hai cái cơm nắm.
Trình Sâm cau mày, ghét bỏ hỏi: “Gì đấy?”
Trần Đệ: “Đừng uống rượu khi bụng rỗng, ăn lót dạ một chút nhé sếp.”
Trình Sâm: “…”
Không phải hắn đa nghi, mà Trần Đệ đã làm thư ký cho hắn những tám năm, cho tới bây giờ chưa từng một lần hiền lương thục đức giống như vậy.
Trần Đệ: “Là cậu Từ đưa.”
Trình Sâm híp mắt: “Từ Niên?”

Trần Đệ luôn nhớ phải giúp sếp nhỏ chuyên nghiệp nhà mình nói tốt: “Dạ vâng, cậu nhóc này hiểu chuyện lắm, làm gì cũng nhớ sếp đầu tiên.”
Không rõ vẻ mặt của Trình Sâm là gì, hồi lâu hắn mới dè dặt nhếch cằm: “Mở ra xem.”
Trần Đệ giúp hắn mở bao bì, Trình Sâm táp mấy miếng đã xử xong một cái, vừa rung chân vừa liếc mắt bảo Trần Đệ bóc luôn cái thứ hai.
“Sao cậu ta không tự đưa tôi.” Trình Sâm vừa ăn vừa hỏi.
Trần Đệ dè chừng nói: “Cậu Từ sợ sếp bận.”
Trình Sâm hừ một cái: “Nói với cậu ta tôi không thích vị cá hồi.”
“…” Trần Đệ thầm nghĩ người ta cho ăn đã tốt lắm rồi, ở đó mà còn được voi đòi tiên.
Từ Niên đưa Lý Phương đến bệnh viện chạy thận, lúc sắp xong thì nhận được tình báo của Trần Đệ.
“Ông chủ nói không thích vị cái hồi.” Trần Đệ tiết lộ cho cậu: “Cơ mà ăn sạch nhẵn rồi.”
Từ Niên trả lời lại: “Ông chủ có nói thích ăn vị gì không?”
Trần Đệ: “Cái này thì không nói…”
Từ Niên lắc não, gõ chữ trả lời: “Vậy lần sau em mua mỗi vị một cái.”
Trần Đệ thấy hơi khó xử: “Như thế có lãng phí quá không?”
Từ Niên thành thật trả lời: “Không sao, đều là tiền của ông chủ mà.”
Trần Đệ: “…”
Quán triệt tư tưởng vô công bất thụ lộc, sau này đó Từ Niên rất tích cực đưa cơm cho Trình Sâm.
Đưa được mấy lần, Trần Đệ bóng gió tiết lộ Trình Sâm không thích ăn cơm văn phòng.

Vì thế hôm sau Từ Niên xách hộp cơm tới công ty.
Trình Sâm ngồi trong phòng, thấy cậu cũng chẳng tỏ ra vui vẻ gì: “Cậu tới đây chi vậy?”
Từ Niên tốt bụng cười: “Tới đưa cơm, sợ ngài đói chết.”
Trình Sâm không trả lời.

Hắn thấy Từ Niên mở hộp, bên trong có tám ô vuông, lượng cơm cũng nhiều, rau thịt cân đối.
“Không biết khẩu vị của ngài thế nào nên em làm nhiều món một chút.” Từ Niên đưa đũa tới, còn cố ý bổ sung: “Đã khử trùng rồi.”
Phải đợi một chốc mới thấy Trình Sâm nhận đũa, rề rà chọt mỗi thứ một lần.
Từ Niên ngoan ngoãn chờ bên cạnh, cũng chẳng có ý giục hắn.

Cứ đợi vậy hết mùa thu mới thấy hắn miếng đầu tiên.
Từ Niên làm như vô tình cúi đầu liếc chân hắn.
Không có rung.
Đậu đũa, không thích ăn.
Trình Sâm gắp một miếng cá bằng ánh mắt soi mói, phát hiện xương đã được Từ Niên gỡ sạch sẽ rồi.
“Là cá quế.” Từ Niên chủ động giải thích: “Ngài nếm thử xem.”
Ông chủ Trình được dỗ mới thỏa mãn đút cá vào miệng.
Từ Niên liếc nhìn đùi hắn dưới bàn.
Quả nhiên rung đến quá trời.
Sau bữa cơm dài lê thê này, Từ Niên có thể nắm đại khái khẩu vị của Trình Sâm.

Có điều mệt đừng hỏi, thói quen ăn cơm của Trình Sâm còn đáng sợ hơn cả con nít, không nói tới việc hắn đặc biệt kén ăn, mà mỗi khi ăn cái gì đều phải dỗ một câu mới được.

Cách ăn và khẩu vị của hắn rõ là kỳ, Từ Niên quả thật không hiểu nổi.
Cơm nước xong xuôi, Trình Sâm muốn ngủ trưa.

Văn phòng của hắn rất lớn, còn chừa ra một gian đặt giường ngủ.
Từ Niên dọn hộp cơm, rửa tay xong đi ra thì thấy ngài kim chủ nhà mình vẫn ngồi trên sô pha không nhúc nhích.

“Sao ngài không ngủ một tí đi?” Từ Niên vẫy nước dính trên tay.
Trình Sâm liếc cậu một cái: “Mệt, không muốn nhúc nhích.”
Từ Niên ngẩn ra mấy giây mới kịp phản ứng, ra là hắn muốn mình cởi áo giúp.
Từ Niên bèn đi lấy áo ngủ cho hắn, hầu hạ hắn cởi áo vest và cà vạt.
Cậu nói: “Ngài tự cởi áo sơ mi với quần nhé?”
Vẻ mặt Trình Sâm rất chi là thối, hắn nhấc chân: “Cả giày nữa này.”
“…” Từ Niên nhận mệnh ngồi xổm xuống cởi giày giúp hắn.
Vì là giày da buộc dây nên cởi ra hơi phiền phức, Trình Sâm nhìn phần gáy trắng ngần của Từ Niên đang cúi, không biết làm sao mà ngực nóng lên.
“Lúc này chắc cậu vui lắm nhỉ.” Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu của Trình Sâm rất đắc ý, nói chắc mẩm: “Vì có thể gần gũi tôi như thế này.”
Từ Niên không theo kịp sóng não của hắn: “Sao ạ?”
Trình Sâm nhướng mày, ngoại hình của hắn rất có hương vị đàn ông, mặt mày nam tánh ngời ngời: “Khỏi vờ vịt làm gì, tôi biết cậu yêu tôi sắp chết rồi.”
Từ Niên: “…”
Trình Sâm nói rất là rộng lượng: “Thấy cậu tốt với tôi như vậy, lần này áo sơ mi và quần cũng cho cậu cởi nốt.”
Từ Niên: “…”.